Con trai của Nguyễn Thư - Phạm Cẩn, hóa ra lại là nhân vật nổi tiếng làm mưa làm gió ở Trường Quốc tế Wade.
Không chỉ thành tích quanh năm vững vàng ở vị trí nhất khối, mà quan trọng hơn là... gương mặt của cậu.
Các cuộc thảo luận trên facebook chia làm hai luồng. Một là tôn sùng cậu là "Học Thần", loại còn lại thì hầu như toàn là ảnh chụp trộm cậu ở trường.
Những tấm ảnh này đa số đều rất mờ, như thể chụp lén từ xa qua sân thể dục. Bố cục lộn xộn, ánh sáng cũng kém, thậm chí quá nửa là chụp bóng lưng. Nhưng dù vậy, vẫn có thể nhận ra dáng người cậu cao ráo, nước da trắng, đường nét rõ ràng, một vẻ đẹp trai vô cùng nổi bật.
Những người khác trong ảnh đều trở thành phông nền mờ nhạt, làm nền cho Phạm Cẩn trông như người bước ra từ tạp chí, vừa xa cách lại vừa cao ngạo.
Lê Hương Giang nhìn chằm chằm vào tấm ảnh được phóng to. Phạm Cẩn đi đầu, được vây quanh bởi đám bạn cùng mặc đồng phục trường quốc tế. Trông họ như những "tùy tùng" lấy việc được đứng cạnh cậu làm vinh hạnh.
Có một nữ sinh trường khác cảm thán dưới phần bình luận: "Học thần Phạm lại đứng nhất kỳ thi tháng, hơn người đứng nhì khối tận hai mươi bảy điểm. Chắc suất tuyển thẳng vào Đại học A rồi nhỉ?"
Lê Hương Giang đọc đến đây thì khựng lại.
Đại học A. Ngôi trường mà cô từng khao khát nhất.
Cô nhắm mắt, trong đầu hiện lên một viễn cảnh: Nếu đêm trước kỳ thi đại học Phạm Cẩn gặp chuyện gì đó, ảnh hưởng đến phong độ... thì gương mặt Nguyễn Thư sẽ có biểu cảm thế nào nhỉ?
Cô từ từ cúi đầu, mới phát hiện đầu ngón tay mình nãy giờ vẫn đang cạy khe hở của chiếc giá gỗ bên cạnh bàn. Trong kẽ móng tay còn dính dăm gỗ li ti.
"Giang à, chuẩn bị đồ ăn thôi!" Đồng nghiệp bên ngoài giục.
"Tới ngay!" Cô đáp rồi đứng dậy khỏi chiếc ghế nhựa, vừa đi vừa khoác bộ đồng phục lên người.
Tại sao chứ?
Cô nghĩ.
Dựa vào đâu mà con trai của Nguyễn Thư lại có thể thuận buồm xuôi gió, sống cuộc đời cơm bưng nước rót như vậy.
Nếu không vì chuyện đó, thì cô vốn dĩ cũng có thể giống như Phạm Cẩn, được học hết cấp ba, thi đại học, biết đâu cũng vào được Đại học A.
Tại sao?
Phòng nghỉ nhân viên chật hẹp chẳng khác gì nhà kho. Không khí bí bách, cô chỉ khẽ động đậy là áσ ɭóŧ bên trong đã ướt đẫm, dính vào người vừa nóng vừa dính nhớp.
Trên đồng phục có một vết dầu mỡ giặt mãi không sạch. Cô cúi đầu nhìn vết bẩn ấy, trước mắt lại hiện lên một hình ảnh khác:
Chiếc xe hơi đắt tiền đậu ngoài cửa tiệm, tài xế đeo găng tay trắng, và góc nghiêng trắng trẻo không tì vết của thiếu niên ngồi trong xe. Cậu giống như một món đồ trưng bày được đặt trang trọng dưới ánh đèn.
Xuyên qua vết dầu mỡ đó, cô nhìn thấy cuộc đời khác biệt một trời một vực giữa mình và cậu.