Chương 4: Thuận lợi ngoài sức tưởng tượng

Cậu chậm chạp đi tới trước mặt cô, đọc số điện thoại của mình.

"Phạm Cẩn." Cậu đọc cả họ tên ra. Giọng nói trầm hơn trong điện thoại một chút, cũng có phần ngạo mạn hơn.

"Đưa tôi." Không đợi Lê Hương Giang phản ứng, cậu nam sinh đã vươn tay nhẹ nhàng giật lấy túi đồ ăn. Dường như cậu cảm thấy chậm trễ ở đây một giây thôi cũng là lãng phí, rồi quay đầu bỏ đi thẳng.

Cậu nam sinh tóc vàng lẽo đẽo theo sau, kèm theo tiếng nói đứt quãng: "Xin lỗi Phạm thiếu, người này cứ bắt chính chủ xuống lấy...", rồi đi ngày càng xa.

"Chúc quý khách dùng bữa ngon miệng." Hồi lâu sau, Lê Hương Giang nhìn theo bóng lưng họ lẩm bẩm một mình.

Sau đó, cô chuyển ánh mắt xuống điện thoại, lưu số điện thoại kia lại. Cô so sánh với tên trên đơn hàng, rồi nghiêm túc lưu tên.

Phạm Cẩn.

Tiếp đó, cô ngoái nhìn về hướng thiếu niên vừa đi tới một lần nữa, rồi trèo lên xe điện, rốt cuộc không quay đầu lại nữa.

-

Ca tối của nhà hàng bắt đầu đúng bốn giờ chiều. Mười mấy phút trước giờ làm, nhân viên tụ tập túm năm tụm ba trong phòng nghỉ chật hẹp.

Mấy nhân viên nam dựa lưng vào ghế, oang oang kể chuyện cười tục tĩu đọc được trong nhóm chat tối qua. Nói đến chỗ hưng phấn bọn họ còn gác chân lên bàn đối diện cười ngặt nghẽo.

Mấy cô gái trạc tuổi nhau thì vây lại một chỗ. Chủ đề thảo luận nhiều nhất là đầu bếp nào đang tán tỉnh nhân viên phục vụ mới, hay vị khách nào trông giống ngôi sao, bo tiền cực kỳ hào phóng.

Cũng có người chỉ vào màn hình điện thoại xuýt xoa: "Mày xem bộ móng này đi, làm hết có hai trăm rưỡi thôi mà y hệt bộ bảy tám trăm."

"Sao mày chưa tháo bộ cũ lần trước đi?"

"Làm gì có thời gian, bận muốn chết. Đợi hôm nào được nghỉ rồi làm."

Câu chuyện cứ như bèo không rễ, lúc đông lúc tây, toàn dựa vào xem ai nói nhiều, ai dẫn dắt.

Lê Hương Giang ngồi ở góc khuất nhất. Sau lưng cô là tủ cao chất đầy thùng giấy ăn, trên đùi đặt chiếc ba lô nhỏ.

Cô không góp chuyện, cũng chẳng ai để ý đến cô.

Cô cúi đầu, tranh thủ chút thời gian ít ỏi này để... tra cứu thông tin về Phạm Cẩn.

Lợi ích của việc có số điện thoại ở trong thời đại 5.0 thế này là chỉ cần 10 con số cũng có thể đào ra đủ thứ chuyện.

Lê Hương Giang cứ nghĩ chắc phải tốn kha khá thời gian mới tra được thêm thông tin.

Không ngờ lại thuận lợi ngoài sức tưởng tượng.

Không chỉ tìm trên facebook là ra ngay mấy trang bài viết, mà thậm chí Google cũng có thông tin về người này.