Đây đã là đơn cuối cùng của hôm nay. Nếu vẫn không phải, thì hôm nay lại ra về tay không. Nhưng Lê Hương Giang cũng không vội.
"Xin chào, đơn hàng của bạn đã đến, mời ra cổng trường nhận giúp mình, cảm ơn ạ." Lê Hương Giang gọi cuộc điện thoại cuối cùng.
"Được, chờ chút, tôi ra ngay." Đối phương cúp máy.
Giọng nói vừa sạch sẽ lại lạnh lùng tựa như rừng thông sau cơn mưa.
Lê Hương Giang bỏ điện thoại xuống, liếc nhìn số điện thoại.
Cô có một linh cảm.
Chỉ vài phút sau đã nghe thấy tiếng bước chân chạy tới.
Lại không phải người mà cô dự đoán.
Người đến là một nam sinh mặc đồng phục, tóc nhuộm vàng, nụ cười phơi phới.
"Giao đồ ăn đấy à?" Cậu ta đưa tay ra nhận túi.
Lê Hương Giang không nhúc nhích, chỉ ôm túi đồ chặt hơn vào lòng. Cô ngước mắt nhìn đối phương một cái rồi lại nhanh chóng cụp mắt xuống: "Phiền bạn đọc giúp số đuôi điện thoại."
"Số đuôi điện thoại?" Đối phương sững người, rồi lập tức lấy điện thoại ra tìm số.
Lê Hương Giang cúi đầu, giọng mũi nghèn nghẹn: "Xin lỗi bạn, cửa hàng mình yêu cầu chính chủ phải ra nhận hàng ạ."
Cậu nam sinh nghẹn lời, buột miệng: "Này, ship hàng thôi mà sao lắm chuyện thế? Tôi là bạn cùng lớp của cậu ấy, cậu ấy bảo tôi ra lấy."
Lê Hương Giang cúi gằm mặt không nói gì.
"Chậc..." Cậu nam sinh liếc mắt vẻ mất kiên nhẫn: "Chị đợi đấy, để tôi gọi cho cậu ấy."
Lúc cậu ta quay người bước đi, vừa bấm điện thoại vừa lẩm bẩm: "Phiền chết đi được, có túi sushi thôi mà cũng bắt Phạm thiếu phải đích thân ra lấy."
Học sinh trường Wade chẳng có ai nghèo cả. Một đơn đồ ăn hơn ba triệu, mọi người cũng chẳng coi là gì.
Lê Hương Giang đứng yên tại chỗ, ánh mắt hướng về phía xa xa trong cổng trường.
Một lát sau, giữa đám học sinh mặc đồng phục giống nhau đeo cặp sách đắt tiền, có một dáng người cao ráo đang chậm rãi đi về phía này.
Cô nhận ra ngay lập tức.
Là cậu.
Ánh nắng chiếu xuống vỡ vụn thành những vân sáng màu vàng kim. Người tới bước đi uể oải, rất chậm, tay cầm điện thoại, dáng vẻ như lười chẳng buồn nghe máy.
Nam sinh đi tới cổng trường, nói vài câu gì đó với cậu bạn nhuộm tóc đứng trước mặt.
Người bạn đó chỉ tay về phía cô.
Cậu mới ngẩng đầu lên nhìn cô.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Lê Hương Giang cúi đầu, ra dáng một nhân viên phục vụ đúng mực.
Ánh mắt cô chỉ dừng lại trên khuôn mặt ấy ba giây.
Nhưng ba giây là đủ rồi.
Nhìn gần khuôn mặt này càng giống người phụ nữ Nguyễn Thư kia hơn.
Dù Nguyễn Thư đã ở tuổi này rồi vẫn là một mỹ nhân. Con trai bà ta rất giống mẹ, nước da trắng, góc cạnh rõ ràng, đuôi lông mày rất nhạt.