Chương 20: Hối hận

Dì Bành muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt vào trong.

Trong phòng nhất thời yên tĩnh trở lại.

Một lát sau, Phạm Cẩn cầm cốc giữ nhiệt trên bàn uống một ngụm, nhíu mày, rồi lại đặt xuống.

Thật ra cậu không tin Lê Hương Giang lại coi trọng cái lớp học thêm gì đó hơn mình.

Nếu không thì hai ba tháng nay, cô đường đường là người làm theo giờ, sao lại còn tận tâm hơn cả người làm lâu năm nhận lương chính thức như dì Bành chứ?

Nhưng vừa nghe đến cái lớp đào tạo mang tính chất cộng đồng kia, quả nhiên là bùn loãng không trát được tường, ở cái nơi đó thì học được cái gì? Có khi còn chẳng có nổi một phòng học tử tế.

Theo cậu thấy, nếu Lê Hương Giang khôn ngoan một chút, thì nên nhân lúc mấy ngày nay cậu đều ở nhà mà chăm sóc cậu cho tốt, tiền kiếm được thừa sức để cô thuê gia sư riêng xịn.

Chỉ biết chăm chăm vào mấy cái lợi cỏn con trước mắt, bảo sao cả đời cũng không thoát được kiếp sống dưới đáy xã hội.

Nhưng cái chuyện "Để Lê Hương Giang chăm sóc cả ngày" cuối cùng cũng cứ thế mà trôi vào dĩ vãng, chẳng đi đến đâu.

Buổi chiều Lê Hương Giang về lại nhà họ Phạm. Việc đầu tiên theo thường lệ chính là ghé qua phòng bệnh nhân ngó một cái, hỏi xem có cần gì không.

Kết quả vừa đi tới cửa phòng ngủ của Phạm Cẩn, cô đã nghe thấy cậu đang nói chuyện điện thoại. Chuyện hiếm thấy.

Cửa phòng khép hờ, không đóng chặt, giọng nói truyền ra đứt quãng:

"...Không phải đã nói rồi sao, hạ sốt rồi."

"Không sao, thật sự không sao mà."

"Chẳng phải mẹ đang bận cải cách giáo dục à? Mẹ cứ lo việc của mẹ đi, không cần để ý đến con."

"... Dạ... Con biết rồi... Bye bye."

Lê Hương Giang đứng ở cửa một lúc, thầm suy nghĩ về mối quan hệ mẹ con của hai người này. Con trai ruột bị bệnh cũng không thèm đến nhìn một cái, biết nói sao đây nhỉ? Quả không hổ danh là Nguyễn Thư.

Cô đợi thêm một lát, đến khi trong phòng hoàn toàn không còn tiếng động gì mới bước vào.

Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Phạm Cẩn đang ngồi trên giường, lưng dựa vào đầu giường, điện thoại vứt sang một bên. Ánh mắt cậu lơ đãng nhìn vào góc giường, như đang thất thần.

Nhưng vừa nhìn thấy Lê Hương Giang, vẻ mặt cậu lập tức trở lại bình thường. Một cái bản mặt khó ưa như thể ai nợ tiền cậu vậy.

Đương nhiên, Phạm Cẩn lúc ốm đau thì chẳng bao giờ có sắc mặt tốt, nên Lê Hương Giang cũng chẳng để tâm.

Thế nhưng đến khoảng bảy tám giờ tối, khi cô theo lệ thường ghé vào phòng Phạm Cẩn xem xét một chuyến, thì chuyện lạ đã xảy ra: Phạm Cẩn vậy mà lại mở miệng trước.

"Cái lớp người lớn gì đó chị đang học ấy, rốt cuộc là dạy cái gì thế? Mang sách vở lại đây tôi xem thử."

Lê Hương Giang cảm thấy không hiểu nổi. Nhưng cũng nghĩ đây là cơ hội hiếm có để tăng cường giao tiếp, thế là cô bèn mang sách giáo khoa và bài tập đến cho Phạm cẩn xem.

Tại sao lại mang cái cuốn bài tập viết lách lộn xộn kia ra? Có lẽ là vì bài tập đối với cô quá khó, ngay cả đề bài hỏi gì cô cũng phải tra từ điển từng từ một, huống chi là viết câu trả lời.

Cô vốn dĩ đã hoang tưởng rằng. Dù chỉ là một chút xíu thôi, liệu Phạm Cẩn có thể rủ lòng thương, thuận tay chỉ điểm cho cô vài câu hay không.

Kết quả vừa đưa qua, giây sau cô đã hối hận.