Chương 2: Trường Quốc tế Wade

Sống chung với mười mấy cô gái khác trong một căn phòng, thức khuya dậy sớm, nhưng cô là người nỗ lực nhất, rửa bát cũng sạch sẽ nhất.

Cô làm lâu ngày tự nhiên được các sư phụ đầu bếp trong bếp chú ý. Dần dần họ sắp xếp cho cô làm mấy việc sơ chế lặt vặt.

Rồi về sau, ngay cả việc bày biện trước khi lên món, Lê Hương Giang cũng làm đâu ra đấy. Cô không còn phải động vào những việc cực nhọc như rửa bát từ sáng đến tối nữa.

Nhưng khi đó cô vẫn còn nhỏ, da thịt non mềm, không chịu nổi sự vất vả. Giờ xòe tay ra, nhìn qua là biết đôi bàn tay thô ráp quen lao động chân tay, nào giống tay con gái mới ngoài hai mươi.

Vốn dĩ việc đi giao hàng không đến lượt Lê Hương Giang. Nhưng ông chủ thấy tính tình cô hiền lành, xong việc bếp núc rồi vẫn muốn tận dụng nốt chút sức lao động cuối cùng nên bảo cô đi giao.

Trước giờ Lê Hương Giang không biết từ chối ai nên cứ thế nhận lời. Dù đã hết giờ làm vẫn làm chân chạy vặt.

"Ông chủ, cháu muốn sau này chỉ giao đơn của trường Wade thôi."

Ông chủ nhà hàng đồ Nhật nhìn cô gái đang cúi đầu trước mặt, giọng nói lí nhí nhưng từng câu từng chữ lại rất rõ ràng.

Cô gái này làm ở đây đã lâu thế mà sự hiện diện của cô vẫn luôn rất mờ nhạt. Cô không hay cười, cũng ít nói, suốt ngày cắm cúi làm việc, lầm lũi một mình. Chẳng giống người ở độ tuổi này chút nào.

Đương nhiên càng chưa từng nghe cô chủ động tìm tới yêu cầu điều gì. Đây là lần đầu tiên.

Ông chủ sảng khoái đồng ý ngay. Sao có thể không đồng ý chứ? Vốn dĩ giao hàng cũng đâu phải việc chính của Lê Hương Giang.

Thế là mỗi ngày tan làm, Lê Hương Giang lại đúng giờ cưỡi chiếc xe máy điện nhỏ, chạy về hướng trường Wade.

Trường Wade tên đầy đủ là Trường quốc tế Wade. Học sinh theo học không giàu thì sang. Toàn là cậu ấm cô chiêu.

Cứ đến giờ đưa đón mỗi ngày, ngoài cổng trường chẳng khác nào triển lãm xe sang. Đủ loại xe hơi cao cấp đắt tiền xếp thành hàng dài.

Nói đến chuyện giao hàng. Quán đồ Nhật mà Lê Hương Giang làm việc có giá cả không hề rẻ. Có khi một đơn hàng cũng lên tới mấy triệu bạc.

Trong tất cả các trường học ở thành phố A này, chỉ có học sinh trường Wade mới gọi nổi.

Họ gọi đồ ăn còn chẳng thèm nhìn giá.

Lê Hương Giang dắt xe, mặc đồng phục nhân viên của quán, xách theo đồ ăn đã đóng gói như mọi khi. Cô đối chiếu mã đơn hàng rồi gọi cho người đặt.

Dạo gần đây, đơn hàng của Wade đều do cô đi giao. Đã gần hai tháng rồi mà vẫn chưa gặp được người cần gặp.