Phạm Cẩn cảm thấy, mình hoàn toàn có thể hiểu được tâm lý này. Một cô gái hơn hai mươi tuổi, nhan sắc bình thường, học vấn thấp, lại không có gia thế, nhìn thấy một chàng trai điều kiện tốt mà nảy sinh chút toan tính là chuyện quá bình thường. Thời gian này cô cũng thực sự tận tâm với cậu, cơm nấu hợp khẩu vị, làm việc cũng gọn gàng nhanh nhẹn.
Đã như vậy thì cho phép cô tiếp cận mình một chút cũng chẳng sao.
Nhưng nếu thực sự có ý đồ gì khác, thì đúng là nằm mơ.
Bác sĩ đi rồi, trong phòng chỉ còn dì Bành đang thay khăn mặt cho cậu, thu dọn hộp thuốc, thuận tay đổi cốc nước nguội ở đầu giường thành nước ấm.
Phạm Cẩn dựa vào đầu giường, bỗng nhiên nói: "Đổi người đi."
Dì Bành sửng sốt: "Đổi ai cơ?"
Phạm Cẩn ngừng một chút: "Lê Hương Giang, bảo chị ta tới."
Cậu giống như đang bố thí cho một con mèo hoang, bảo dì Bành rằng trước khi mình khỏi bệnh thì đổi thành Lê Hương Giang đến chăm sóc mình.
Dì Bành ngơ ngác không hiểu gì, cũng không dám hỏi nhiều, đành làm theo.
Dưới bếp, Lê Hương Giang đã đeo túi xách, đang chuẩn bị ra ngoài.
"Dì Bành, cơm trưa cháu chuẩn bị xong rồi. Ba hộp đều chia sẵn đặt trên bệ giữ nhiệt. Trưa dì mang lên lầu ăn luôn là được ạ."
"Haizz!" Dì Bành vừa thở dài, vừa đỡ lấy cái bình giữ nhiệt trong tay Lê Hương Giang: "Già rồi, chân tay không nhanh nhẹn bằng đám trẻ các cháu. Cơm nấu cậu chủ cũng chẳng buồn ăn. Cậu chủ vừa bảo dì, cậu ấy ốm một hai hôm nay muốn cháu ở lại làm cả ngày."
Cuối cùng dì bồi thêm một câu: "Tiền lương sẽ tính theo giờ, trả gấp đôi. Phần dư ra cuối tháng dì sẽ bổ sung cho cháu."
Lê Hương Giang nghe xong, vẻ mặt nhất thời có chút phức tạp.
Đúng là cô muốn nhân lúc Phạm Cẩn bị ốm để chăm sóc cậu nhiều hơn, kéo gần quan hệ. Nhưng cô không muốn hi sinh thời gian học tập của mình.
Cô nói thật với dì Bành, vẻ mặt rất khó xử: "Gần đây cháu đang theo một lớp bổ túc tiếng Anh cho người lớn. Dì biết đấy, cháu chưa tốt nghiệp cấp ba, tiếng Anh với cháu khó lắm. Giáo viên lớp này giảng lại nhanh, cháu tiếp thu chậm, nghỉ một buổi là sau này khó mà theo kịp."
Rồi lại tự nhận mình đầu óc ngu si, trí nhớ kém, khả năng hiểu biết kém cỏi. Một đống từ ngữ tự hạ thấp bản thân cứ thế tuôn ra.
Tóm lại, Lê Hương Giang từ chối.
Lời truyền đến tai Phạm Cẩn chỉ còn lại một câu: Vì Lê Hương Giang phải đi học thêm tiếng Anh nên không thể ở lại chăm sóc cậu.
Phạm Cẩn nghe lời từ chối này liền cười khẩy một tiếng.
"Học thêm?" Cậu kéo dài giọng, như đang nghiền ngẫm chuyện gì hoang đường lắm: "Chị ta học thêm cái gì?"
"Tiếng Anh." Dì Bành thành thật trả lời: "Con bé Giang bảo nó đầu óc chậm chạp, nghỉ một tiết là không theo kịp."
Dì Bành nghĩ, dù sao cậu chủ cũng còn nhỏ tuổi, có chút cảm xúc là hiện hết lên mặt. Nhìn xem cái mặt đen sì lại rồi kìa.
Phạm Cẩn dựa vào đầu giường, một tay chống trán, vẻ mặt như vừa nghe thấy chuyện cười.
"Ồ... Thế thì đúng là nên đi học thật." Cậu ngả người ra sau, ném điện thoại sang bên gối, buông một câu hờ hững: "Thôi, kệ chị ta đi, tránh cho cái loại người hai mấy tuổi đầu rồi mà một câu tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết nói. Đến lúc đó lại đổ tại tôi làm lỡ dở giấc mơ làm nhà ngoại giao của chị ta."