Tắm rửa xong, cô lặng lẽ đi tới cửa phòng ngủ Phạm Cẩn, ngồi bệt xuống chân tường, dựa lưng vào đó ngủ gật.
Cô nhớ Phạm Cẩn có thói quen xuống lầu uống nước lúc nửa đêm.
Cũng không chắc cậu ốm thế này có ra ngoài không. Nhưng không sao, nếu cả đêm cậu không có động tĩnh gì thì cũng chẳng mất gì. Người cô khỏe, sàn nhà lại có sưởi, ngủ một đêm cũng chẳng đổ bệnh được.
Mấu chốt là phải "thể hiện sự quan tâm".
Thậm chí cô đã tính sẵn. Nếu nửa đêm Phạm Cẩn mở cửa ra bắt gặp thì cô sẽ nói gì.
"Cậu chủ đang ốm, tôi canh ở cửa, lỡ như có chuyện gì thì cũng kịp thời xử lý."
Tính toán rất chu toàn. Nhưng ban ngày cô đã quá mệt, văn vở còn chưa kịp dùng thì cả người đã dựa vào tường ngủ say sưa.
-
Gần hai giờ sáng, Phạm Cẩn tỉnh lại từ cơn mê man.
Cổ họng khô khốc, cậu khoác áo khoác, định xuống tầng lấy chai nước ngọt trong tủ lạnh uống.
Phạm Cẩn mở cửa, liếc mắt liền nhìn thấy một bóng người nhỏ bé đang cuộn tròn ở cửa ra vào.
Sàn nhà có sưởi ấm đến đâu thì cũng không nên có người ngủ ở đây lúc nửa đêm. Cậu cau mày, bước lên một bước.
Là Lê Hương Giang.
Ánh trăng từ cửa sổ cuối hành lang hắt vào, bao phủ lấy cô trong một tầng ánh sáng nhàn nhạt, giống như được ai đó dịu dàng phác họa đường nét.
Bộ đồng phục đi làm quê một cục kia nhòe đi trong ánh sáng lờ mờ, chỉ còn lại khuôn mặt mộc mạc sạch sẽ. Cô lặng lẽ tựa vào tường ngủ, trông nhỏ bé và cực kỳ đáng thương.
Cậu hơi ngẩn người.
Lúc này Lê Hương Giang trông giống con mèo hoang nhỏ cậu nhặt về hồi bé.
Cậu chẳng kiêng nể gì nhấc chân, đá đá cô: "Này, chị ngủ ở đây làm gì thế?"
Lê Hương Giang đang buồn ngủ rũ rượi, lúc mở mắt ra ánh mắt vẫn còn mờ mịt, chưa hiểu chuyện gì. Cô chớp chớp mấy cái mới bắt gặp ánh mắt của cậu.
Càng giống con mèo kia hơn.
Cô không lên tiếng, giống như là ngủ đến mụ mị đầu óc rồi.
Phạm Cẩn nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên.
"Về phòng ngủ đi, tôi đỡ nhiều rồi. Không cần chị canh đêm."
Lê Hương Giang nghe thấy vậy, như mới sực nhớ ra điều gì. Cô nhỏ giọng "Ồ" một tiếng, dụi mắt đứng dậy, chậm chạp đi về phòng mình.
Bóng lưng cô trông vẫn còn ngái ngủ, lảo đảo giống như con mèo mới chui từ trong ổ ra, cái đuôi còn chưa kịp duỗi thẳng.
Phạm Cẩn đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng cô, khẽ cười một tiếng, không nghe ra cảm xúc gì.
Ngày hôm sau, bác sĩ gia đình vẫn tới.
Bác sĩ cầm ống nghe áp vào ngực, lại lấy đèn soi họng và đáy mắt, đo huyết áp, hỏi vài câu xem hôm nay có ho hay ngạt mũi không.
Phạm Cẩn tựa vào đầu giường như người không xương, cả người uể oải, suốt quá trình cứ thờ ơ mặc kệ bác sĩ khám xét. Dì Bành và Lê Hương Giang đứng hai bên, nghiêm túc nghe bác sĩ dặn dò.
"Tình trạng bình thường." Bác sĩ vừa thu dọn dụng cụ vừa nói: "Thân nhiệt không tăng nữa thì không cần xử lý gì đặc biệt. Nếu chán ăn thì chia nhỏ bữa ra, kiêng khem một chút, đừng ăn đồ cay nóng và đồ sống lạnh. Với cả..." Bác sĩ ngừng một chút: "Đừng thức đêm, cũng đừng xem điện thoại quá lâu."
"Vâng thưa bác sĩ." Hai người đồng thanh đáp.
Phạm Cẩn liếc nhìn Lê Hương Giang, đột nhiên nhớ tới dáng vẻ cô cuộn tròn người ngủ trước cửa phòng mình đêm qua.
Nếu cô đã muốn chăm sóc mình như vậy, thì cứ để cô làm đi.