Chương 17: Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình

Lê Hương Giang nhân tiện bưng đĩa bánh từ lối huyền quan đi ra. Cô bước rất nhẹ, động tác cẩn thận, đặt khay bánh lên bàn trà gần cô gái tên Tuyết.

Cô hơi cúi người, nhỏ giọng nói: "Mời mọi người dùng bánh."

Cô gái tên Tuyết dường như thở phào nhẹ nhõm vì sự xuất hiện của cô, quay sang hỏi: "Chị là người mới à? Trước đây em chưa gặp chị."

Lê Hương Giang không ngờ mình bị điểm danh, sững lại một chút rồi gật đầu: "Vâng, tôi mới đến gần đây."

Nhìn gần mới thấy cô gái tên Tuyết này càng xinh đẹp. Không trang điểm mà da trắng đến phát sáng, lông mi dày cong vυ"t như búp bê.

Cô ấy đưa tay cầm một cái macaron. Ngón tay thon dài, móng tay sơn màu hồng nhạt, được cắt tỉa sạch sẽ tròn trịa, nhìn là biết kiểu cành vàng lá ngọc được nâng niu từ bé.

"Tuyết ơi, cậu chủ mời cô lên." Dì Bành bưng nước chanh, dẫn theo hai nam sinh xuống cầu thang.

Hồi chưa lên lớp 12 bài vở chưa căng thẳng, mấy người bạn thân thiết với Phạm Cẩn vẫn thường xuyên đến nhà chơi nên dì đều biết mặt.

Không ngoài dự đoán, mọi người lại bắt đầu ồ lên trêu chọc.

Hóa ra đi thăm bệnh không phải ai cũng được vào phòng ngủ của Phạm Cẩn. Chỉ mấy người thân nhất mới được gọi lên. Còn lại chỉ được tặng quà, gửi lời hỏi thăm chứ chẳng thấy mặt mũi Phạm Cẩn đâu.

"Giang à, cháu giúp dì dẫn cô ấy lên nhé, cầm thêm chai nước khoáng nữa." Dì Bành bảo.

Lê Hương Giang nhận việc. Lúc dẫn người lên không tránh khỏi nhìn thấy cảnh cô gái tên Tuyết ngồi bên giường Phạm Cẩn, mặt đỏ bừng, thủ thỉ nói gì đó.

Có vẻ cô nàng định bưng bát nước lê hầm đường phèn đút cho Phạm Cẩn, nhưng bị cậu lạnh lùng gạt đi.

Xem ra là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.

Lê Hương Giang thầm thấy tiếc cho cô gái tên Tuyết này. Xinh đẹp dịu dàng thế kia mà lại thích cái tên như Phạm Cẩn. Đúng là phí hoài một đóa hoa tươi.

Cô chẳng muốn nhìn nhiều, đặt chai nước xuống, thu dọn ly chén và khăn giấy trên bàn rồi nhẹ nhàng xuống lầu.

Sắp đến giờ cơm tối, đám khách khứa trẻ tuổi này cũng đều biết ý mà đứng dậy cáo từ.

Hôm nay người tới quá đông, trên bàn trà bày đầy bánh trái, vỏ kẹo, khăn giấy lẫn với vỏ hoa quả vứt ở góc bàn. Trong cốc còn thừa nước ngọt và cà phê uống dở. Lê Hương Giang dọn từng cái một, xếp lên khay bê vào bếp, rồi quay lại lau mặt bàn, lau đến khi mặt bàn kính sáng bóng lên mới thôi.

Bên trong bếp, dì Bành đang cúi đầu kiểm kê quà cáp khách mang tới.

Lê Hương Giang dọn dẹp phòng khách xong cũng đi qua phụ giúp. Quà bày đầy cả bàn. Phần lớn đều được gói ghém cầu kỳ, sang trọng. Có hộp quà hoa quả toàn tiếng Anh, bên trong là những loại trái cây hiếm gặp vào mùa này. Cũng có thẻ mua sắm của các trung tâm thương mại lớn được cột lại bằng dây lụa. Còn có vài cái hộp chẳng nhìn ra là thứ gì, vỏ ngoài thơm phức, nhìn qua đã biết giá cả không rẻ.

Dì Bành vừa cầm bút ghi chép vào sổ, vừa lầm bầm: "Mấy thứ này cậu chủ chẳng bao giờ ngó ngàng tới đâu. Dì cháu mình cứ ghi lại là được. Lát nữa hoa quả thì cất tủ lạnh, còn lại thì mang vào kho đi."

Lê Hương Giang làm xong mấy việc lặt vặt cuối cùng, lại ngồi viết bài tập một lát, đợi đến khi xong xuôi hết thì đã mười một giờ đêm.

Ban ngày không tiện biểu hiện quá mức đặc biệt. Buổi tối phải đi đường tắt, kiếm chút cảm giác tồn tại cho bản thân.