Đương nhiên, kiểu phát cáu của Phạm Cẩn không giống những người Lê Hương Giang từng gặp. Cậu không chửi bới ầm ĩ như mấy tay quản lý bếp hát sa sả vào mặt nhân viên, nước bọt bắn tứ tung.
Ngược lại, cậu còn im lặng hơn bình thường. Mặt mày lạnh tanh đến mức u ám, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo sự mất kiên nhẫn không che giấu.
"Cái gì đây? Khó ăn chết đi được."
Cậu đẩy bát sang bên cạnh.
Dì Bành đứng khúm núm bên cạnh, cẩn thận vâng dạ, liếc thấy Lê Hương Giang thì như bắt được vàng, vội vàng đón lời: "Cậu chủ đến giờ chỉ ăn mỗi cháo cháu nấu sáng nay thôi, thế này thì không ổn. Hình như cậu ấy ăn quen vị cháu nấu rồi. Người ốm miệng mồm hay kén chọn. Giang à, đành phiền cháu vậy."
Lê Hương Giang đành vứt bài tập đấy, vào bếp làm thêm đồ ăn cho bệnh nhân.
Lê Hương Giang thầm nghĩ: Sốt có tí thôi mà, cần gì phải thế. Đúng là công tử bột.
Kết quả đến bốn năm giờ chiều, mọi chuyện càng khoa trương hơn. Dì Bành hớt hải chạy vào bếp, bảo là bạn bè nghe tin cậu chủ ốm nên đến thăm. Dì phải vội chuẩn bị đĩa trái cây để đãi khách.
Lê Hương Giang chẳng để tâm, vẫn dọn dẹp trong bếp như thường lệ. Mãi đến khi xong việc đi ra, cô tiện tay bê giúp dì Bành hai đĩa bánh ngọt.
Vừa bước qua cửa, cô đã nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng từ phòng khách.
Cô vô thức đi chậm lại, đứng ở cuối hành lang, nhìn xa xa qua lối huyền quan.
Trong phòng khách khá đông người, toàn là nam thanh nữ tú. Trông trạc tuổi Phạm Cẩn, nhưng khí chất và cách ăn mặc thì khác hẳn học sinh bình thường.
Hầu như không thấy bóng dáng sự cồng kềnh của mùa đông trên người họ. Có cô để chân trần, chỉ mặc váy ngắn cạp cao phối với áo len chui đầu dáng rộng, tay áo len cashmere rủ xuống che nửa bàn tay. Cũng có cô mặc âu phục vải tweed, tôn lên vóc dáng mảnh mai.
Những túi quà gói ghém tinh xảo chất đầy trên bàn trà. Mùi nước hoa hòa lẫn với hương trái cây ngọt ngào, đứng cách cả hành lang cũng ngửi thấy.
Chiếc đèn chùm pha lê trên trần chiếu sáng cả phòng khách rực rỡ.
Lê Hương Giang nhìn cảnh tượng ấy, thoáng chốc ngỡ như mình đi lạc vào một bữa tiệc thượng lưu nào đó.
Nếu Lê Hương Giang hiểu biết một chút về giới thượng lưu thành phố này, thì cô sẽ nhận ra những người đứng trong phòng khách kia đều có xuất thân không vừa. Toàn là con cái các gia đình máu mặt thành phố A.
Người thì dựa vào sô pha, người thì đứng trước lò sưởi, tay cầm nĩa trái cây hoặc ly thủy tinh, trò chuyện rôm rả. Cũng có người vừa cười vừa cúi đầu lướt điện thoại.
Một cô gái trong nhóm nhìn quanh một vòng, khẽ nói: "Sao nhà Phạm thiếu vẫn lạnh lẽo thế nhỉ?"
"Cậu ấy bảo không thích trong nhà có quá nhiều người giúp việc. Hồi trước mình bảo cậu ấy nuôi chó mà cậu ấy cũng có chịu đâu." Người nói là một cô gái mặc áo len lông cừu màu trắng, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng rõ ràng có quan hệ không tầm thường với Phạm Cẩn.
Mấy người khác nghe cô ấy kể về chi tiết đời sống của Phạm Cẩn đều dừng tay, quay sang nhìn.
"Chắc ý của Phạm thiếu là muốn Tuyết đến chăm sóc nhiều hơn đấy."
Mọi người cười ầm lên trêu chọc.
Cô gái tên Tuyết rõ ràng không quen kiểu đùa này, hai má ửng hồng như cánh hoa hồng, mím môi không nói gì.