Có trời mới biết Phạm Cẩn ghét tiếng chuông báo thức đến mức nào.
Bất kể bài hát yêu thích nào, chỉ cần cài làm nhạc chuông báo thức là y như rằng biến thành giai điệu từ địa ngục.
Thế là mỗi sáng, trong cơn ngái ngủ, Phạm Cẩn đều nhìn thấy bóng lưng gầy guộc của Lê Hương Giang được ánh đèn nhu hòa nhuộm vàng, trông như một bức tranh viền kim tuyến nhạt.
Sáng cuối tuần còn quá đáng hơn. Vì không phải dậy sớm, Lê Hương Giang sẽ bưng bữa sáng làm sẵn đặt ngay đầu giường cậu.
Trước đây cậu không có thói quen ăn trên giường. Nhưng thử một lần xong là nghiện luôn.
Vân vân và mây mây. Lê Hương Giang đã khiến Phạm Cẩn thấm thía ý nghĩa của cụm từ "tỉ mỉ đến từng chi tiết".
Thỉnh thoảng cậu lại nghĩ, không biết Lê Hương Giang có bạn trai chưa. Nếu người đó tồn tại thật, thì chắc chắn là gã may mắn nhất quả đất.
Bản thân Phạm Cẩn cũng không nhận ra. Trong lòng cậu, Lê Hương Giang từ một cô giúp việc có gương mặt nhạt nhòa đã lặng lẽ thay đổi trở thành một "người phụ nữ" đúng nghĩa.
-
Lại là một buổi sáng bình thường. Lê Hương Giang bật đèn hành lang bên ngoài phòng ngủ, khẽ gọi Phạm Cẩn.
Nhưng hôm nay Phạm Cẩn không tỉnh, dường như ngủ rất say.
"Cậu chủ?"
Thiếu niên trong chăn cựa quậy vài cái, lộ ra khuôn mặt tuấn tú tái nhợt.
Tóc mái ướt đẫm mồ hôi dính bết trên trán. Ngũ quan vốn thanh tú vì mệt mỏi mà mất đi thần sắc, chóp mũi ửng đỏ, môi nhợt nhạt gần như trong suốt.
Cậu nhíu chặt mày, hàng mi ướŧ áŧ rũ xuống tựa như chiếc lông vũ. Cả người lún sâu vào chiếc gối trắng muốt, trông rõ là yếu ớt.
"Đi gọi dì Bành, bảo mang nhiệt kế lên đây." Giọng cậu khàn đặc, mũi nghèn nghẹt.
Lê Hương Giang vội vàng xuống lầu gọi dì Bành.
Đo nhiệt độ xong, quả nhiên là sốt, 37.7 độ.
Cô đứng bên cạnh dửng dưng nhìn, thầm nghĩ nhiệt độ này cũng đâu tính là cao. Trước kia cô sốt 38 độ vẫn phải rửa rau, cọ bể nước, bốc vác ở sau bếp như thường.
Thế mà dì Bành cuống cuồng gọi điện cho bác sĩ gia đình, rồi lập tức báo nhà trường xin nghỉ, làm như gặp đại địch không bằng.
Từ lúc xác nhận cậu chủ sốt, dì Bành chạy ngược chạy xuôi không ngơi chân, còn không quên tốt bụng dặn Lê Hương Giang: "Cậu chủ cứ ốm là tính tình khó chịu lắm. Cháu tránh xa một chút, đặt bữa sáng trong phòng ngủ rồi đi ngay nhé."
Tuy Lê Hương Giang cũng muốn nhân cơ hội này thể hiện sự quan tâm một chút. Nhưng dì Bành đã nói thế, với lại sáng nay cô còn có tiết học, bỏ lỡ một tiết không biết sẽ hổng bao nhiêu kiến thức.
Thuận nước đẩy thuyền, cô khoác túi vải lên vai rồi đi luôn.
Cô làm giúp việc theo giờ, nấu bữa sáng xong là có thể tự sắp xếp thời gian. Nhà hàng đồ Nhật làm thêm trước đó không quay lại được nữa, cô bèn đăng ký một lớp tiếng Anh cho người lớn. Sáng đi học, chiều về làm bài tập.
Giờ cô học khá vất vả. Tất cả đều dựa vào chút vốn liếng hồi cấp hai, cộng thêm mấy năm nay chỉ lo mưu sinh, kiến thức rơi rụng gần hết. Cô chỉ có thể gồng mình mà học.
Lớp bổ túc cách biệt thự nhà họ Tống một tiếng đi xe buýt. Lê Hương Giang về đến nơi đã là hơn một giờ chiều, đang đi lên cầu thang thì nghe thấy tiếng Phạm Cẩn cáu kỉnh.
Lúc này Lê Hương Giang mới hiểu câu "Cậu chủ ốm thì tính tình khó chịu" mà dì Bành nói nghĩa là gì.