Chương 14: Ngầm ăn ý

Tiếp đến là chuyện về nhà mỗi tối. Những mùa đông trước, không biết là dì giúp việc sợ Phạm Cẩn bất mãn tiền điện tăng nhiều hay sao mà mỗi lần cậu về, căn biệt thự rộng lớn lạnh như hầm băng.

Dù về đến nơi là bật sưởi ngay thì cũng phải đợi một lúc lâu nhà mới ấm lên được.

Nhưng mùa đông năm nay, tối nào Phạm Cẩn về nhà cũng thấy ấm áp. Trong bếp còn thoang thoảng mùi thức ăn.

Nhắc đến đồ ăn thì không thể không kể đến những bữa khuya Lê Hương Giang nấu.

Phạm Cẩn cảm thấy Lê Hương Giang như đi guốc trong bụng mình vậy. Tối nào cô cũng bắt sóng chuẩn xác món cậu đang thèm.

Hại cậu bây giờ đi học thêm buổi tối nhiều khi cứ lơ đễnh, ngồi nghĩ xem tối nay Lê Hương Giang sẽ nấu món gì ngon.

Lê Hương Giang quả thực rất nghiêm túc với công việc này.

Bản thân cô là người cực kỳ tỉ mỉ, làm việc đâu ra đấy, không dây dưa. Lúc trước làm ở nhà hàng Nhật, bếp trưởng dạy nghề từng nhận xét cô: "Tay chắc, mắt chuẩn, động tác gọn gàng. Lúc nấu ăn, trong đầu như có cái cân, định lượng, lửa, thời gian đều căn đo chuẩn xác."

Bây giờ, cô dùng cái sự "chuẩn xác" đó lên người Phạm Cẩn.

Cậu có thói quen dậy lúc sáu giờ sáng, vệ sinh cá nhân xong xuôi xuống lầu là khoảng sáu giờ mười.

Thế là cứ đúng sáu giờ lẻ sáu phút, Lê Hương Giang lại xoay đĩa thức ăn dưới đèn giữ nhiệt một lần cuối để hơi nóng tỏa đều. Sáu giờ lẻ tám phút lấy trái cây từ tủ lạnh ra cho bớt lạnh. Sáu giờ lẻ chín phút hâm nóng sữa tươi hoặc sữa đậu nành, không quá nóng cũng không quá nguội.

Khoảnh khắc Phạm Cẩn bước xuống cầu thang, ngồi vào bàn ăn, cô sẽ bưng bữa sáng từ bếp ra đúng ngay giờ đó.

Trứng ốp la vừa chín tới, lòng đỏ dẻo quánh không bị vỡ; bánh mì nướng vàng ruộm, không cháy một ly; rau luộc xanh mướt giòn tan, trên đĩa không đọng chút nước thừa nào.

Lê Hương Giang không hỏi cậu muốn ăn gì, nhưng luôn âm thầm nắm bắt khẩu vị của cậu. Ngày thứ ba cô đến, trong bát của cậu đã không còn cọng rau mùi nào. Ngày thứ năm, kiwi trong món salad đổi thành cam, vì kiwi lúc nào cũng bị bỏ thừa.

Chưa kể chuyện buổi sáng. Có một hôm Phạm Cẩn hiếm hoi ngủ quên. Cửa phòng ngủ cậu không bao giờ khóa trái. Lê Hương Giang thấy đến giờ mà cậu chưa xuống ăn sáng, đoán là cậu ngủ quên, bèn hâm nóng sữa như mọi khi rồi bưng lên lầu, nhẹ nhàng đẩy cửa vào.

Cô không bật đèn trần vì sợ làm cậu chói mắt mà chỉ bật đèn vàng ngoài hành lang. Để ánh sáng dịu nhẹ hắt từ cửa vào, soi sáng một góc sàn nhà.

Phạm Cẩn mơ màng mở mắt, đã thấy một ly sữa nóng bốc hơi nghi ngút đưa đến trước mặt.

"Thấy cậu mãi không xuống nên tôi đành lên gọi."

Giọng nói mềm mại, nghe chẳng có chút cáu kỉnh nào.

Hôm sau, Phạm Cẩn cố tình đến giờ vẫn không xuống, thế là lại được Lê Hương Giang dùng một ly sữa để đánh thức.

Cứ thế, dù không ai nói ra, nhưng họ ngầm đạt được một sự ăn ý. Phạm Cẩn không đặt báo thức nữa, thay vào đó là ánh đèn vàng dịu nhẹ bật sớm vài phút và một ly sữa ấm mỗi ngày.