Lê Hương Giang thuận lợi bước chân vào nhà họ Phạm. Phạm Cẩn có vẻ rất ưng tay nghề nấu nướng của cô. Cậu gật đầu cái rụp, mọi chuyện sau đó êm xuôi hẳn.
Cô dứt khoát đến nhà hàng Nhật xin nghỉ việc. Ông chủ ngạc nhiên lắm, giữ lại mãi, thậm chí còn đề xuất tăng lương.
Lê Hương Giang thừa hiểu tại sao. Một mình cô cân việc bằng ba người cộng lại. Nhân viên như thế kiếm đâu ra.
Cô khéo léo từ chối, bảo nhà có việc, thái độ rất kiên quyết.
Cuối cùng ông chủ thở dài, nhắn nhủ nếu muốn quay lại làm thì quán luôn chào đón.
Lê Hương Giang cười nhạt không đáp.
Tính từ lúc Lê Hương Giang kéo chiếc vali nhỏ, toàn bộ gia tài của cô, đến nhà họ Tống đã được gần hai tháng. Trời từ cuối thu đã chuyển sang đông.
Suốt hai tháng nay, cô chưa từng gặp Nguyễn Thư.
Có một buổi chiều bà ấy ghé qua, nhưng đúng lúc Lê Hương Giang đi chợ nên không chạm mặt.
"Bố mẹ cậu chủ ở một căn khác bên khu mới. Bên đó gần chỗ làm của ông bà hơn." Dì Bành chủ động kể với cô.
Dì Bành là người giúp việc ở lại nhà. Còn một cô nữa lo dọn dẹp vệ sinh thì hai ngày tới một lần. Ngoài ra còn có tài xế đưa đón Phạm Cẩn đi học, Lê Hương Giang chỉ mới nhìn thấy từ xa.
Ngày tháng cứ thế trôi qua bình lặng.
Trong hai tháng này, Lê Hương Giang không thấy quan hệ giữa hai người thân thiết hơn chút nào. Cô chỉ nhạy bén nhận ra, sự miệt thị ngầm, trịch thượng trong mắt Phạm Cẩn đã biến mất.
Có những kiểu khinh thường rất trần trụi. Nhưng cũng có những kiểu lại như cái bóng, ẩn nấp dưới ánh mắt.
Lê Hương Giang lăn lộn xã hội sớm, hạng người nào mà chưa từng gặp.
Phạm Cẩn rõ ràng thuộc kiểu người sau.
Cậu coi thường những người làm ngành dịch vụ, đặc biệt là những nhân viên phục vụ ở tầng lớp thấp nhất như giúp việc.
Mặc dù không nói ra miệng, nhưng ngay từ đầu, sự khinh thường trong ánh mắt đó, có muốn giấu cũng không được.
Ngoài ra, suốt hai tháng nay, hai người chẳng nói với nhau được mấy câu.
Tuy sống cùng một mái nhà, nhưng nếu bảo Lê Hương Giang tóm tắt mối quan hệ này, thì chỉ có hai chữ: Không thân.
Nhưng với Phạm Cẩn, cậu lại thấy sự hiện diện của Lê Hương Giang quá mức mạnh mẽ.
Cô làm quá nhiều việc nằm ngoài bổn phận, đến mức giống như không khí, không ồn ào nhưng lại len lỏi vào cuộc sống của cậu từ mọi phía.
Ví dụ như chuyện quần áo. Cậu có thói quen thay đồ mỗi ngày. Đồ mặc xong buổi tối ném vào giỏ, dù sao hôm sau cũng có người đến giặt.
Nhưng Lê Hương Giang đã chủ động nhận làm việc này.
Lẽ ra chỉ đổi người giặt thì Phạm Cẩn không phát hiện được đâu. Nhưng có lẽ mấy cô giúp việc trước toàn dùng máy sấy. Quần áo sấy xong chỉ còn lại mùi hương liệu nhân tạo của nước xả vải.
Dù nước xả cao cấp đến đâu thì với Phạm Cẩn, đó cũng chỉ là mùi hóa chất.
Không biết từ bao giờ. Mỗi sáng lấy quần áo trong tủ ra thay, cậu đều ngửi thấy mùi nắng, xen lẫn hương thảo mộc nhàn nhạt.
Rõ ràng cách giặt giũ này khác hẳn trước kia.
Nhưng cảm giác được bao bọc bởi mùi nắng và cỏ cây thực sự rất tuyệt.
Cậu rất thích.