Chương 12: Hủy hoại tương lai

Phạm Cẩn đặt đũa xuống, lấy khăn ăn lau miệng rồi mới lên tiếng.

Cậu tuân thủ hoàn hảo cái quy tắc "ăn không nói".

"Nội dung công việc khá đơn giản, nhưng với dì thì có thể hơi bất tiện." Cậu nói, giọng lười nhác, đến lúc này mới nghiêm túc quan sát cô.

Ánh mắt ấy không hề có vẻ nhận ra người quen, như thể đang nhìn một người lạ vừa bước vào nhà.

Đúng vậy, dù họ từng gặp nhau một lần ngắn ngủi, nhưng cậu hoàn toàn không nhận ra.

Lê Hương Giang trong mắt Phạm Cẩn chỉ là một gương mặt rất bình thường, không có điểm nhấn, cơ mặt căng cứng, chẳng có lấy một nụ cười.

Tóc cô hơi ngả vàng, buộc túm qua loa sau đầu thành kiểu đuôi ngựa đơn giản nhất.

Trông cô khá trẻ, chắc chưa nhiều tuổi lắm.

Nhưng những cô gái trẻ mà Phạm Cẩn quen không giống thế này.

Nữ sinh trường cậu khi ra đường đều chạy theo mốt mới nhất, tạp chí thời trang mặc sao là họ mặc vậy. Tóc tai, móng tay, lông mi đều "vũ trang" tận răng. Gần như không nhìn ra mặt mộc trông thế nào.

Họ ở trước mặt cậu luôn rất biết cách cười. Mặc kệ cậu kể chuyện có buồn cười hay không thì vẫn cứ cười. Họ cũng rất hiểu chuyện, giỏi tìm chủ đề để không khí đỡ ngượng ngùng. Quan trọng hơn, họ biết cách thể hiện bản thân. Son màu gì, tóc uốn kiểu nào che mặt tốt nhất. Quần áo phải chiết eo mới tôn dáng thon gầy.

Còn người trước mắt này lại như xuyên từ nơi khác tới: không trang điểm, không cười, không biểu cảm, y như một tảng đá thô chưa qua chế tác.

Cô mặc cũng rất lạ. Chiếc sơ mi xanh giặt đến bạc màu, ống tay áo hơi sờn, phối với quần ống đứng dáng dài, kiểu cắt may lỗi thời. Trông như cái quần size L cuối cùng còn sót lại trong khu giảm giá ở siêu thị.

Quần áo với cô chỉ thuần túy là vật che thân chứ không phải đồ trang sức, chẳng có chút tác dụng tôn dáng nào.

Rộng thùng thình, đưa cho đàn ông mặc khéo cũng chẳng thấy lệch tông.

Thậm chí Phạm Cẩn còn thấy đồng phục người giúp việc nhà cậu còn vừa vặn hơn quần áo của cô gái này.

"Chị bao nhiêu tuổi rồi? Hai mươi không?"

"Tôi 22." Lê Hương Giang trả lời.

"Ồ... Chị hơn tôi 4 tuổi. Thế tôi gọi là chị nhé. Gọi dì nghe già quá."

Phạm Cẩn ăn uống thoải mái xong, tâm trạng có vẻ tốt hơn nhiều, trên mặt đã có ý cười.

"Tên đầy đủ là gì?" Phạm Cẩn hỏi tiếp.

"Lê Hương Giang. Hương trong hương thơm, Giang trong sông nước."

"Được rồi, chị Giang. Tôi tên là Phạm Cẩn." Cậu không giải thích thêm về tên mình, có lẽ thấy không cần thiết.

Nhưng trong lòng cô thầm tiếp lời.

Tôi biết chứ. Cẩn trong Ngọc Cẩn, ám chỉ vẻ đẹp quý giá, sáng trong nhưng không phô trương.

"Tôi đang học lớp 12, ban ngày ăn ở trường. Chị lo bữa tối với bữa sáng hôm sau trước khi tôi ra khỏi nhà là được."

Lớp 12.

Tốt thật đấy.

Năm quan trọng nhất đời người, năm cần sự tập trung cao độ và môi trường ổn định nhất.

Nếu như trong năm này xuất hiện chút quấy nhiễu thì sao nhỉ?

"Có bao ở, nhà tôi có phòng cho người giúp việc. Bình thường buổi tối chỉ có mình tôi thôi. Nếu chị không yên tâm thì về nhà ngủ cũng được, miễn sao sáng hôm sau đến đúng giờ."

Lê Hương Giang không trả lời ngay.

Cô rũ mắt, hai tay buông thõng bên người khẽ siết chặt, khớp xương trắng bệch.

Trước đây cô luôn cảm thấy con đường mình đang đi giống như mò mẫm trong sương mù, chỉ dựa vào trực giác.

Nhưng giờ đây, con đường ấy đã bừng sáng. Từng ngọn đèn được bật lên, dẫn thẳng tắp đến đích đến mang tên "Phạm Cẩn".

Mẹ cậu năm xưa chỉ buông một câu nhẹ tênh đã hủy hoại tương lai của tôi.

Tôi chẳng làm gì được bà ta.

Nhưng nếu là cậu thì sao?