Cậu ném điện thoại lên bàn, thuận tay cầm lấy ly cà phê cô giúp việc đã chuẩn bị sẵn, sau đó giơ tay lên uể oải chỉ một cái: "Bếp ở bên kia, dì làm giúp tôi bữa sáng đi. Nếu như không được nhận vào làm, thì bữa sáng này tôi sẽ tính tiền theo buổi lẻ cho dì."
Lê Hương Giang ngẫm nghĩ kỹ cái xưng hô "dì" này. Cô cảm thấy có lẽ Phạm Cẩn lười chẳng buồn nhìn cô lấy một cái.
Lê Hương Giang cũng không lên tiếng, lặng lẽ đi về hướng Phạm Cẩn chỉ.
Một lát sau từ phòng bếp truyền đến tiếng loảng xoảng, hẳn là đã bắt đầu nấu nướng.
Ít nhất người này cũng ít nói.
Phạm Cẩn ngồi trên ghế sofa cầm ly cà phê thẫn thờ cho tỉnh ngủ. Nghe tiếng động từ phòng bếp truyền đến, trong đầu nghĩ vẩn vơ.
Mấy dì giúp việc bên trung tâm môi giới giới thiệu tới thâm niên đúng là lâu, nhưng đều là làm theo giờ, toàn là những kẻ cáo già sành sỏi.
Vào nhà xong là mắt cứ đảo lia lịa. Thấy cậu ít tuổi là nói bóng nói gió thăm dò tình hình trong nhà.
"Sao bố mẹ không ở nhà thế? Công việc bận rộn lắm à?"
"Căn nhà to thế này, riêng phí dịch vụ chắc cũng phải đóng khối tiền nhỉ?"
Phạm Cẩn cười khẩy trong lòng, nhưng ngoài mặt không biểu lộ gì.
Từ nhỏ đến lớn cậu đã gặp qua bảo mẫu trông trẻ, người làm theo giờ, giúp việc hành chính, giúp việc ở lại nhà... ít nhất cũng có mấy chục người. Người đến người đi, ngoại trừ một mình dì Bành làm ở nhà lâu năm, thì những người khác cậu đều không nhớ tên, gọi chung là "dì".
Mấy người cứ hay hỏi han lung tung kia, Phạm Cẩn chỉ hỏi xã giao mấy câu, rồi sẽ bảo về chờ thông báo.
Làm được nửa tháng thì lười biếng trốn việc, làm được một tháng thì bắt đầu lên mặt dạy đời cậu là mua nhiều giày thể thao thế, quá lãng phí.
Thậm chí còn có kẻ táy máy, trộm cắp đồ đạc.
Phạm Cẩn thực sự không có ấn tượng tốt đẹp gì với đám người này.
Lê Hương Giang làm bữa sáng rất nhanh. Chỉ một chốc trên bàn đã bày đầy đĩa lớn đĩa nhỏ.
Cậu chủ Phạm ăn uống, nhìn qua thì từ tốn, nhưng tốc độ xử lý cũng rất nhanh.
Cháo đậu đỏ ăn hết hai bát.
Phạm Cẩn ăn đến mức hài lòng thỏa dạ.
Mà trong lúc Phạm Cẩn đang ăn cơm, Lê Hương Giang vẫn im lặng đợi một bên. Cô âm thầm quan sát món ăn cậu thích nhất, lặng lẽ ghi nhớ thứ tự cậu gắp thức ăn, hoặc là những món cậu gần như không đυ.ng tới.
Phạm Cẩn ăn uống rất yên tĩnh. Cho dù là ăn cơm ở nhà mình thì tư thế ngồi cũng rất ngay ngắn, lúc húp cháo không phát ra chút tiếng động nào, đũa chạm vào bát đĩa gần như không có âm thanh.
Lê Hương Giang thích quan sát mọi người ăn cơm. Từ quá trình ăn uống có thể nhìn ra rất nhiều thứ: sự giáo dục, thói quen, hoàn cảnh sống.
Cô nghĩ chắc chắn Phạm Cẩn chưa bao giờ có lúc phải ăn uống khổ sở nhếch nhác. Ví dụ như cô. Khi nhà hàng bận rộn, cô ở bếp sau bưng bát cơm lùa vội mấy miếng là xong. Hoặc là gặm vội ổ bánh mì ở trạm xe buýt, vụn bánh rơi đầy người.
Ánh mắt Lê Hương Giang rơi vào chiếc bát sứ trắng kia.
Cháo đậu đỏ múc không nhiều lắm, màu sắc sánh đặc. Mỗi lần thìa sứ múc xuống đều để lại một vệt ấm nóng trên thành bát.
Môi trường ăn uống của Phạm Cẩn hiển nhiên vẫn luôn yên tĩnh, thời gian dư dả, ung dung không vội vã.
Trong lòng Lê Hương Giang dâng lên một loại cảm xúc đã lâu không thấy, không gọi được thành tên.
Cô nghĩ đó có thể là lòng thù hận.