Chương 10: Công tử bột sang chảnh

Người mở cửa là một cô giúp việc mặc đồng phục màu xanh xám, khoảng trên dưới ba mươi tuổi, tóc buộc rất chặt, trên mặt không có biểu cảm gì.

Cô ấy nhìn lướt qua Lê Hương Giang, ánh mắt dừng lại ở cái túi lớn sau lưng cô. Giọng điệu giải quyết việc công: "Xin hỏi cô đến phỏng vấn à?"

Lê Hương Giang gật đầu: "Dạ đúng vậy."

Cô giúp việc hơi nghiêng người, nhường lối ở cửa: "Mời vào, cậu chủ còn đang ở trên lầu. Có thể cô phải đợi một lát."

Lê Hương Giang nhỏ giọng nói: "Cảm ơn".

Khi bước qua bậc cửa, tay cô vô thức nắm chặt lấy quai ba lô.

Lối vào lát sàn gỗ màu nhạt. Bên cạnh tủ giày đặt một hàng dép đi trong nhà sạch sẽ. Mỗi một đôi đều được xếp ngay ngắn cùng một góc độ, cứ như được đo bằng thước vậy.

Người giúp việc ra hiệu cho cô đổi giày, rồi nói: "Đồ đạc có thể để ở cửa, tôi cầm giúp cô."

"Không sao, tôi tự cầm là được." Giọng Lê Hương Giang rất nhỏ, tay siết chặt túi thêm một chút.

Cô giúp việc không nài ép nữa mà gật đầu, dẫn cô đi vào trong.

Phòng khách còn lớn hơn so với tưởng tượng của cô.

Từ lối vào đi xuyên qua một hành lang ngắn. Không gian bừng sáng rộng mở tựa như một phòng triển lãm yên tĩnh. Hành lang kéo dài thẳng tắp. Bên trong là tường màu trắng lạnh đan xen với sàn gỗ màu tối, không có một chi tiết trang trí thừa thãi nào.

Càng đi vào trong, mặt đất dưới chân dần chuyển từ sàn gỗ sang một tấm thảm màu xám nhạt mềm mại, trải ở giữa phòng khách. Vừa vặn bao trùm phạm vi bàn trà và ghế sofa.

Hai cánh cửa sổ sát đất cực lớn nối liền với một bên sân vườn, rèm cửa chưa kéo. Cả mảng ánh nắng không chút che chắn trút xuống.

Góc tường là loa âm tường màu đen như mực và máy chiếu. Ghế sofa bọc da màu trắng gạo. Trên bàn trà sạch sẽ không có lấy một món đồ linh tinh, chỉ bày một chai nước và một cái đế giữ nhiệt màu xám bạc.

"Cô muốn uống chút gì không? Chúng tôi có cà phê, Americano, Latte, cũng có nước ép tươi và nước có ga."

Lê Hương Giang nhất thời hơi sững sờ.

Mình chỉ là đến phỏng vấn công việc người làm theo giờ, không ngờ lại được hỏi câu này.

Cô vô thức lắc đầu, rồi lại chần chừ mở miệng: "Không cần phiền đâu ạ, tôi không khát."

Cô giúp việc gật đầu không mời thêm nữa, nói câu "Mời ngồi", rồi xoay người đi về phía nhà bếp.

Chỉ một lát sau, cô giúp việc bưng khay quay lại. Trên khay là hai ly cà phê, một ly đặt trước mặt cô, một ly đặt ở phía trong bàn trà. Có lẽ là chuẩn bị cho Phạm Cẩn.

Cốc làm bằng sứ trắng. Đế lót cốc cũng có vân chìm mờ mờ. Nhìn là biết hàng đặt làm riêng theo bộ.

Cô giúp việc đặt ly cà phê xuống: "Chắc cậu chủ sắp xuống rồi." Nói rồi cô ấy xoay người rời đi.

Khoảng chưa đến vài phút sau, trên lầu có tiếng động.

Lê Hương Giang nhìn đồng hồ treo trong phòng khách. Vừa đúng hai giờ rưỡi.

Lúc Phạm Cẩn từ trên cầu thang đi xuống, hiển nhiên là vừa mới ngủ dậy. Cảm giác mắt còn chưa mở hẳn, ngay cả sức để chào hỏi xã giao cũng không có.

Tóc tai rối bù, cậu mặc một bộ đồ ngủ cotton màu đen. Chân trần giẫm trên thảm, dáng cao chân dài. Đúng chuẩn một công tử bột sang chảnh.

Lê Hương Giang nhìn cậu thong thả đi đến bên bàn trà, đặt mông ngồi xuống. Thân hình cao gầy lún sâu vào trong ghế sofa.