Lê Hương Giang không ngờ tới đời này lại còn có thể gặp lại Nguyễn Thư, giáo viên chủ nhiệm lớp 10 của cô.
Nguyễn Thư chẳng thay đổi mấy, vẫn mặc bộ vest công sở, chân đi giày cao gót, dáng vẻ tỉ mỉ không sai một li như xưa. Bà ta bước đi thoăn thoắt, vừa đi vừa nói chuyện với cậu trai bên cạnh.
Gọi là cậu trai vì mặt cậu vẫn còn non, nhưng vóc dáng đã cao hơn cả Nguyễn Thư.
Ỷ vào chân dài, sải bước rộng, cậu trai ấy đút hai tay trong túi quần thong dong chậm rãi bước đi. Cậu hơi cúi đầu, dáng vẻ như đang nghe nhưng lại chẳng hề đáp lời.
Lê Hương Giang liếc mắt một cái đã nhận ra đó là con trai của Nguyễn Thư.
Cô nhớ rõ bức ảnh trong khung hình đặt trên bàn làm việc của bà ta nhiều năm trước. Khi đó cậu vẫn còn là một cậu bé con ngồi trước bàn học, vẻ mặt trầm tĩnh, không cười toét miệng ngây ngô như những đứa trẻ khác.
Thiếu niên đã lớn nên hết nét bụ bẫm trẻ con. Khuôn mặt gầy đi, đường nét rõ ràng, sống mũi cao thẳng. Cậu đã hoàn toàn trổ mã.
Lê Hương Giang nhìn chằm chằm họ thật lâu, cho đến khi hai mẹ con kẻ trước người sau ngồi vào một chiếc xe hơi sang trọng.
Thậm chí còn có tài xế xuống mở cửa xe cho họ.
Lê Hương Giang nhìn đôi găng tay trắng khi tài xế mở cửa xe, cảm thấy màu trắng ấy thật chói mắt.
Từ lúc Nguyễn Thư đi từ cổng trường vào trong xe chỉ vỏn vẹn chưa đầy mười phút mà Lê Hương Giang đã đưa ra một quyết định.
Trong ký ức của Lê Hương Giang, Nguyễn Thư luôn là mình đồng da sắt. Dường như rất khó có thứ gì có thể đánh gục bà ta.
Nhưng ngay vừa rồi, Lê Hương Giang nhớ lại gương mặt lạnh nhạt của thiếu niên kia, còn có dáng vẻ bám sát bên cạnh của Nguyễn Thư.
Có vẻ như ông trời đã đặc biệt trao cho cô cơ hội này.
Thì ra Nguyễn Thư cũng có điểm yếu.
Điểm yếu chính là thiếu niên kia.
Lê Hương Giang đứng bên kia đường nhìn họ lên xe, đóng cửa, rồi xe lăn bánh. Sau đó, cô xoay người lấy chìa khóa xe điện từ từ khởi động.
Cô bám theo một đoạn, cố gắng không để bị bỏ lại quá xa giữa dòng xe cộ. Nhưng khi chiếc xe tăng tốc, chiếc xe máy điện của cô cuối cùng không theo kịp, bị cắt đuôi ở đèn đỏ thứ ba.
Cô dừng xe, từ từ thở ra một hơi.
Không vội, Lê Hương Giang nghĩ. Xe có chạy nhanh đến đâu thì cũng phải có điểm dừng.
Tôi sẽ tìm ra cậu.
-
Lê Hương Giang làm việc trong một nhà hàng đồ ăn Nhật khá có tiếng ở thành phố A.
Với những cô gái chưa tốt nghiệp cấp ba thì không có nhiều lựa chọn cho lắm. Nhà hàng này cũng coi như là một chỗ tốt.
Lê Hương Giang chịu khó chịu cực, không nề hà gì. Ban đầu chưa biết việc nên chỉ có thể bưng bê rửa bát, thế nhưng cô vẫn cần cù chăm chỉ mà làm.