Chương 50

Tiêu Tịch Hòa đột nhiên nói muốn đến Ngự Kiếm Tông, Liễu Giang sững sờ một lúc. Sau khi hoàn hồn, ông liếc nhìn Tân Nguyệt và Liễu An An bên cạnh, rồi nhíu mày truyền âm hỏi nàng: "Con có biết Tạ Trích Tinh vẫn đang tìm con không?"

"Con biết ạ." Tiêu Tịch Hòa nghiêm nghị đáp lời. "Thế nhưng, vì để sư phụ có thể yên tâm đi cứu giúp chúng sinh, con nguyện lấy thân mình để mạo hiểm."

Tân Nguyệt thấy nàng đột nhiên nói những lời không đầu không cuối như vậy, liền biết chắc chắn là Liễu Giang đã lén nói gì đó với nàng. Bà cũng dần nhớ lại chuyện trước đây Liễu Giang từng đề cập, rằng nàng là vì gặp phải phiền phức nên mới chọn đến Dược Thần Cốc để lánh đời.

"Nếu thật sự nguy hiểm thì thôi đừng đi nữa. Cùng lắm thì để sư phụ con nói với Ngự Kiếm Tông một tiếng, đợi giải quyết xong ôn dịch rồi hẵng qua. Tông chủ Ngự Kiếm Tông là người thấu tình đạt lý, chắc hẳn cũng phân biệt được nặng nhẹ." Tân Nguyệt chậm rãi cất lời.

Liễu An An ngơ ngác hỏi: "Chỉ là đi khám bệnh một chuyến thôi mà, có gì nguy hiểm đâu chứ?"

"Đúng vậy, chỉ là đi khám bệnh một chuyến thôi mà.” Tiêu Tịch Hòa thuận theo lời của sư tỷ mà nói tiếp. "Đến lúc đó, con sẽ hành sự một cách kín đáo, trước tiên dùng phương pháp thực liệu cho vị Thiếu Tông Chủ kia trong vài ngày để kéo dài thời gian. Sư phụ cứ giải quyết xong ôn dịch rồi đến thẳng đó là được. Như vậy vừa không thất hứa với Ngự Kiếm Tông, lại vừa cứu được bá tánh thiên hạ, đúng là một phương pháp vẹn cả đôi đường."

Nghe vậy, Liễu Giang lộ vẻ do dự.

Liễu An An vội nói: "Con sẽ đi cùng tiểu sư muội, như vậy còn có thể chăm sóc lẫn nhau!"

"Vậy cũng được, cứ để chúng nó đi cùng nhau đi. Có chuyện gì còn có thể bàn bạc với nhau." Tân Nguyệt cũng đã xiêu lòng, bà quay đầu nhìn sang phu quân của mình.

Liễu Giang trầm ngâm một lát, cuối cùng thở dài một tiếng: "Cũng đành phải vậy thôi."

Sau khi đã quyết định xong, không khí trong sân lập tức trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều. Tân Nguyệt mỉm cười kéo Tiêu Tịch Hòa vào gian nhà chính: "Hôm nay là ngày con nhập môn được tròn một năm, sư nương đã tự mình xuống bếp làm mấy món, chắc chắn là không ngon bằng con nấu đâu, nhưng con không được chê đâu đấy."

Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn mấy món ăn trên bàn, đôi mắt cong cong lên vì cười: "Con không chê đâu ạ, món sư nương làm chắc chắn là ngon nhất."

"Đây là quà!" Liễu An An cũng đi vào theo, cười hì hì đưa cho nàng một chiếc túi thơm hình con hổ nhỏ. "Là do ta tự tay làm đó, có thể phòng chống muỗi."

"Cảm ơn." Tiêu Tịch Hòa vui vẻ nhận lấy.

Đứng bên cạnh, Tân Nguyệt huých nhẹ Liễu Giang một cái. Liễu Giang tỏ vẻ không vui: "Làm gì?"

"Còn làm gì nữa, quà!" Tân Nguyệt thúc giục.

Tiêu Tịch Hòa lập tức quay sang nhìn sư phụ với ánh mắt đầy mong đợi.

Liễu Giang khẽ hừ một tiếng, bất mãn ném cho nàng một thứ. Tiêu Tịch Hòa vội vàng đỡ lấy.

Đó là một chiếc túi Càn Khôn hoàn toàn mới.

"Cái túi Càn Khôn của con rách đến mức nào rồi, cả ngày cứ mang theo mà không sợ làm mất mặt Dược Thần Cốc à. Sau này dùng cái này đi." Liễu Giang sa sầm mặt nói.

"Cảm ơn sư phụ!" Tiêu Tịch Hòa vô cùng kích động.

Khóe môi Liễu Giang không kìm được mà nhếch lên, nhưng miệng vẫn buông lời chê bai: "Chẳng phải chỉ là một cái túi Càn Khôn thôi sao? Đúng là không có tiền đồ."

Sống chung đã lâu, Tiêu Tịch Hòa sớm đã biết cái tính ngoài cứng trong mềm này của ông, nghe vậy liền cười hì hì, trực tiếp đeo túi Càn Khôn lên người, còn không quên hỏi sư nương: "Có đẹp không ạ?"

"Đẹp, đẹp lắm, mau ngồi xuống ăn cơm đi." Tân Nguyệt thúc giục.

Tiêu Tịch Hòa vâng một tiếng rồi ngồi xuống, nhưng vẫn nhìn về phía Liễu Giang: "Sư phụ ăn trước đi ạ."

"Ta không muốn giành sự chú ý của con đâu, mau ăn đi." Liễu Giang bĩu môi.

Lúc này, Tiêu Tịch Hòa mới mỉm cười cầm đũa lên.

Tân Nguyệt nhìn nàng với vẻ mặt đầy mong đợi, một lúc sau cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi: "Thế nào?"

"Ngon lắm ạ! Tay nghề của sư nương đúng là tuyệt đỉnh." Tiêu Tịch Hòa giơ ngón tay cái lên.

Tân Nguyệt lập tức cười toe toét, nhưng miệng vẫn khiêm tốn: "Đâu có, đâu có, chỉ là làm qua loa thôi, so với con thì còn kém xa lắm."

"Nhà bà mà gọi là làm qua loa à? Làm qua loa mà phải dậy từ lúc trời chưa sáng để nấu nướng sao?" Liễu Giang vạch trần không chút nể nang.

"Được bếp thần khen, chắc mẹ sướиɠ chết đi được rồi nhỉ?" Liễu An An cũng hùa vào trêu chọc.

Tân Nguyệt dựng thẳng đôi mày liễu lên định đánh người, Tiêu Tịch Hòa vội vàng can lại.