May mắn ngọn núi này không có tài nguyên gì, nên bình thường chẳng có ai lên núi, chỉ khi thiếu củi đốt mới có người qua lại nhặt cành cây khô hay lấy chút lá khô về nhóm lửa, nay Thịnh Trị đã mua nên càng vắng hơn.
Thịnh Trị vác tảng đá di chuyển một đoạn dài, Phùng Nhã mới nhớ ra một thứ vội nói với hắn: “Anh chẳng phải có hộp trữ đồ hay sao?”
Một câu đánh tỉnh người đang hăng say thể hiện sức mạnh, hắn giật mình: “Ừ nhỉ sao lại quên mất kia chứ.”
Hắn mở hộp gỗ trữ đồ ra dùng suy nghĩ đưa hòn đá lớn vào. Phùng Nhã đứng bên cạnh vô cùng hồi hộp, kích thước của hòn đá này khác hoàn toàn chiếc đồng hồ treo tay, liệu hộp trữ đồ thần kỳ này có chứa được hòn đá lớn hơn nó gấp chục lần hay không.
Một hòn đá lớn cứ thế biến mất, chờ lúc xuất hiện lại nó đã biến thành một điểm nhỏ nằm trong hòm gỗ, kích thước của nó và đồng hồ vốn chênh lệch nhau, nhưng khi vào trong lại trông như thể bằng nhau.
“Thần kỳ thật, nó có thể nuốt cả hòn đá lớn như vậy vẫn không chiếm hết không gian, thế thì diện tích thật sự của hòm gỗ này là bao nhiêu?”
“Không biết được, chỉ khi nào nó báo là không chứa được nữa chúng ta mới biết thôi.”
Về tới nhà, Thịnh Trị lấy hòn đá lớn ném vào nơi có ánh sáng đầy đủ, sau đó cùng Phùng Nhã quay về nhà họ Phùng bàn chuyện xây nhà.
Phùng Thắng hiện tại đang là ông thầu nhỏ ở vùng này, ai cần xây nhà đều đến tìm ông, ông có thể tập hợp đội thợ xây của mình đến giúp họ.
Hôm trước Thịnh Trị đã nói qua với ông, hôm nay hắn tới ông liền đáp: “Bác đã gọi xong người, cháu chuẩn bị đi, ngày mai động thổ, do trời nắng nên chúng ta sẽ bắt đầu làm từ lúc năm giờ và nghỉ lúc chín giờ, chiều thì làm ba giờ nghỉ bảy giờ, cháu thấy sao?”
“Bác cứ sắp xếp, làm nghỉ ra sao đều được miễn là chăm chỉ nhiệt tình, tiền công cứ lấy theo giá thị trường, còn chuyện ăn uống cháu sẽ trả tiền thay vì ăn, bác thấy sao?”
“Cũng được, hiện giờ nước quá khan hiếm, không thích hợp để nấu ăn với số lượng lớn làm như vậy cũng tốt.”
Việc xây nhà đã thống nhất xong, sau bữa cơm có người chở xuống nhà họ Phùng một thùng gỗ lớn, đây chính là thùng chứa nước mà Thịnh Trị đã đặt làm riêng cho nhà họ Phùng.
Chất lượng thùng gỗ rất tốt, Phùng Thắng thật sự thích. Qua chuyện hôm nay ông không chỉ thùng gỗ mà còn thích cả Thịnh Trị.
Phùng Khải đứng nhìn cha mình vuốt ve thùng gỗ khóe môi cong lên, rồi lại nhìn qua Thịnh Trị, tên này nhỏ hơn hắn một tuổi, nhưng rất chững chạc, gả Phùng Nhã cho hắn cũng không tồi, nhưng không thể dễ dàng để hắn đạt được mục đích, phải kéo dài thêm, đảm bảo tên này thật lòng muốn chung sống cả đời với Phùng Nhã mới được.
Phùng Hoa tay cầm một củ khoai sống đứng bên cạnh Phùng Khải vừa gặm vừa nói: “Em rể rất đẹp, mỗi ngày ngắm một chút ý tưởng lại dâng trào.”
Phùng Khải vươn vai nói: “Kiếm được bao nhiêu tiền từ em rể rồi hả?”
Mặt PHùng Hoa xụ xuống: “Đừng nói nữa, mấy ngày nay mất điện suốt, em chỉ toàn tranh thủ lúc có điện cày chương rồi hẹn giờ đăng lên, vì không ra chương thường xuyên nên lượng độc giả rơi rụng hết.”
“Sao em không xây dựng hệ thống fan tốt vào, như vậy những lúc như thế này không lo bị người đọc bỏ đi.”
“Anh ơi hơi khó đấy, hơn nữa em thích làm tác giả ẩn giật không muốn xuất hiện quá khoa trương chỉ muốn viết thôi.”
Phùng Khải cười khẩy một tiếng: “Vậy thì ráng chịu đi.”
Hiện giờ người dân trong làng gần như không có việc làm, nên khi Phùng Thắng tập hợp đội thợ số người tới rất đông, Thịnh Trị không từ chối bất kỳ ai, đối với hắn càng đông càng nhanh, thời gian dịch bệnh bùng phát sắp tới, hắn cần phải hoàn thiện nhà cửa trước khi tình hình mất kiểm soát.
Chính vì sự phóng khoáng này, mà gần như toàn bộ đàn ông thanh niên trong xóm đều đến làm công, có vài người phụ nữ khỏe mạnh cũng xin tới tham gia công việc bốc vác trộn xi măng.
Vùng chân núi vốn vắng vẻ hôm nay khí thế ngất trời, tiếng đào đất, tiếng nói chuyện, tiếng máy trộn xi măng quay liên hồi.
Phùng Nhã đứng dưới bóng cây nhìn cảnh tượng này trong lòng thầm vui sướиɠ. Đây chính là căn nhà của cô và Thịnh Trị sẽ ở trong tương lai, thật mong chờ.
“Nhã ơi!”
Tiếng gọi gấp gáp của Phùng Hoa vang lên.
Phùng Nhã quay đầu nhìn, thấy chị mình chạy tới, mặt mày đầy lo lắng.
“Có chuyện gì vậy chị?”
“Cha mẹ đẻ của em tới, đi cùng họ còn có một người đàn ông lớn tuổi và một cô gái trẻ.”
Phùng Nhã có chút không vui: “Bọn họ tới đây làm gì, chẳng phải em đã đồng ý lấy anh Trị, phía cô Đàm Vân kia cũng được như ý cưới cái cậu Bân gì đó rồi sao còn về tìm em?”
“Chị nào biết, chỉ là thái độ của họ lần này rất khác lần trước, chị có cảm giác họ mang theo mục đích bất chính mà tới!”