Thịnh Trị nhìn đôi bàn tay nắm chặt của hai người, cực kỳ hài lòng, kiếp trước hắn từng bao lần mơ về cảnh được cô nắm tay thế này, đáng tiếc khi ấy đã quá muộn, bây giờ nhờ ông trời ưu ái, hắn không thể bỏ lỡ cơ hội, vội vàng nắm lại tay cô, siết chặt, giọng nói nhỏ như thì thầm:
“Sao vậy sợ à? Đừng lo năng lực đặc biệt này chỉ có anh và em mới nhìn thấy người ngoài không thấy được.”
“Anh ơi.” Phùng Nhã hít vào một hơi thật sâu. “Thật ra em có một bí mật, năm tám tuổi đã phát hiện ra, đó là có thể nhìn thấy màu sắc trên đỉnh đầu người khác, ban đầu em không biết đó là gì, mãi sau này quan sát những người mang màu sắc đó gặp chuyện trong cuộc sống, em mới biết đó là màu sắc của khí vận.”
Cô cắn môi chờ phản ứng từ hắn.
Thịnh Trị nhíu mày, kiếp trước lúc lang bạt khắp nơi hắn có nghe nói, trước khi các dị năng xuất hiện, đã có một số người thức tỉnh dị năng từ rất sớm, đa số là từ bé đã có, những người như thế rất thích hợp để nuôi ngọc.
Ngày trước hắn không hiểu vì sao ông nội lại xác nhận Phùng Nhã có thể nuôi ngọc, cho đến khi cô chết hắn vẫn không biết cô là người có dị năng từ bé, kiếp này mới có được đáp án, xem ra đã có người biết về dị năng đặc biệt của cô.
“Ngoài anh ra em còn nói cho ai về việc mình có khả năng nhìn thấy màu sắc khí vận hay không?”
Phũng Nhã lắc đầu: “Hồi nhỏ trong làng ai cũng biết em có thể nhìn thấy màu sắc kỳ lạ nhưng họ chỉ nghĩ em bị bệnh, sau đó em cũng nói là mình đã khỏi nên chắc không ai biết chuyện này đâu.”
Thịnh Trị không lạc quan, kiếp này hay kiếp trước ông nội hắn đều muốn tìm cô về, chứng tỏ có ai đó đã nói cho ông biết, chắc chắn là vị thuật sĩ ông hay nhờ xem vận mệnh kia.
Hắn nắm chặt tay cô nhắc nhở: “Em tuyệt đối đừng để người khác biết đặc biệt là mấy ông thuật sư thuật sĩ, nhớ chưa?”
Phùng Nhã gật đầu nhưng cô chợt ngẩn ra một chút: “Anh nhắc đến thuật sư thuật sĩ khiến em nhớ đến một người, ba tháng trước ông Thái đầu xóm từng rời khỏi quê lúc em tám tuổi quay về, khi nhìn thấy em ông ấy có hỏi một câu, cháu còn nhìn thấy màu sắc trên đỉnh đầu người khác hay không, lúc đó em lắc đầu rồi bỏ chạy, sau đó có vô tình gặp ông ấy mấy lần, sau đó ông ấy rời đi, đến nay không gặp lại nữa.”
“Ông ta có phải tên là Phạm Thái?”
Phùng Nhã gật đầu: “Vợ ông ấy chết sớm, năm em tám tuổi đứa con gái duy nhất của ông ấy cũng qua đời, vì quá đau buồn nên ông đã bỏ đi xa xứ, đợt vừa rồi là lần đầu tiên ông ấy về quê sau nhiều năm rời đi.”
Giờ thì hắn đã hiểu được vì sao cha mình lại có thể đoán được vị trí nơi Phùng Nhã ở dễ như vậy rồi.
“Nhã em phải cẩn thận với lão ta, nhớ chưa, tuyệt đối không được đến gần lão ấy!” Hắn siết tay Phùng Nhã đến mức tay cô xuất hiện dấu nắm.
Phùng Nhã gật đầu liên tục để hắn yên lòng.
Thịnh Trị phóng tầm mắt ra xa, chỗ này là cuối xóm, ở đây rất an toàn, nếu hắn có thể xây dựng một hàng phòng thủ nơi này, đảm bảo chẳng ai có thể ra vào như vậy những kẻ muốn bắt cô đi tuyệt đối không thể được.