Lần nữa Thịnh Trị lại gây tiếng vang trong xóm, ban đầu là chàng trai từ thành phố về nông thôn định cư, giờ lại là chàng trai có tiền mua ngọn núi không làm được gì.
“Người thành phố đúng là lắm tiền, một ngọn núi to như vậy mua 100 năm hơn cả tỷ bạc, vậy mà cũng bỏ tiền ra mua được, đây là dư tiền không có việc gì làm nên về đây đầu tư đúng không?”
“Con Nhã nhà đó đúng là may, quen được người giàu như vậy, cưới về chắc chắn không cần làm gì.”
“Nhưng nghe đâu bên nhà họ Phùng vẫn chưa đồng ý gả con gái cho cậu ta đâu đấy.”
“Nhà họ Phùng này cũng thật là, mối tốt như vậy mà còn chần chừ gặp tôi là con gái mang thai con người ta luôn rồi.”
“Cũng không hiểu nhà họ Phùng nghĩ gì, chỉ là một đứa con nuôi thôi mà, làm như thể là con đẻ quý giá lắm.”
Lời đồn đại lẫn nữa bay xa, nhưng cũng không thay đổi được thực tế, Thịnh Trị đã mua ngọn núi đó và vùng đất xung quanh 100 năm, con số này đủ để hắn tung hoành hết một đời.
Đứng dưới chân núi Phùng Nhã than ngắn thở dài: “Anh là đồ phá của, mua về rồi sau này phải làm gì, nuôi gà không cẩn thận bị trộm mất, trồng trọt thì đất toàn sỏi đá sao có thể trồng nổi!”
Trông cô như bà cụ non lo lắng, Thịnh Trị bật cười, lấy từ trong túi áo ra một viên ngọc tím đưa về phía cô.
“Nhã anh có quà tặng em.”
Phùng Nhã đang than ngắn thở dài, nghe vậy có chút giật mình, nhìn qua thấy viên đá màu tím cô nhíu mày: “Sao tự nhiên lại tặng quà, có dịp gì à?”
“Sao cứ phải có dịp mới tặng quà, anh thích thì tặng thôi.”
Hắn có chút lưỡng lự: “Nhã anh không tính nói với em chuyện này, nhưng có lẽ không nên giấu em nữa.”
Lời nói nghiêm túc của hắn khiến Phùng Nhã có chút lo lắng: “Là chuyện xấu hay tốt thế?”
“Chuyện xấu.”
“Vậy thôi anh đừng nói.” Cô quay người muốn bỏ đi.
Hắn kéo cô lại cười nói: “Sắp tận thế rồi.”
Câu nói của hắn khiến cô ngơ ra sau đó bực bội quát: “Anh lại trêu em rồi, chuyện này không vui đâu!”
Thịnh Trị nghiêm túc nhìn cô: “Anh không đùa em, đây là thông tin mật anh biết được, nếu em không tin anh có thể chứng minh.”
Phùng Nhã nhíu mày: “Chứng minh bằng cách nào?”
“Em nhỏ một giọt máu của mình vào ngọc tím này đi.”
Phùng Nhã bật cười: “Nhỏ máu nhận chủ, anh lén đọc truyện không gian huyền bí của chị gái em đúng không?”
Thịnh Trị mỉm cười lắc đầu, lấy một viên đá bên vệ đường cứa mạnh vào tay.
“Ấy anh làm gì vậy!” Phùng Nhã vội nắm lấy tay hắn, nhưng bị đẩy ra.
Hắn nhỏ máu lên mặt ngọc, giọt máu vừa rơi vào mặt ngọc tím lập tức hút hết, biến mất, màu tím thay đổi hóa thành màu đỏ.
“Trời ngọc ăn máu!” Phùng Nhã nhịn không được hô lên.