Tiêu Cẩn thấy nhạc phụ tương lai bày ra vẻ mặt nịnh nọt, hắn cảm thấy có chút thú vị, nhưng nét mặt vẫn không hề gợn sóng.
Dù sao thì phụ thân hắn, chính là vị hầu gia kia, còn quá đáng hơn nhạc phụ tương lai nhiều, hắn nhìn quen rồi!
Chỉ là không ngờ, ngoài phụ thân mình ra, hắn lại có thể thấy được vẻ mặt này trên gương mặt của Ôn Thị lang.
“Hiền điệt, mời ngồi.” Giọng Ôn Thị lang giờ đã rất bình tĩnh, như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tiêu Cẩn gật đầu đáp: “Đa tạ Ôn đại nhân, xin mời Ôn đại nhân ngồi trước.”
Ôn Thị lang thấy con rể tương lai tuy mang vẻ mặt hung hãn nhưng lại là người biết lễ nghĩa, liền hài lòng gật đầu ngồi xuống.
Nhưng Tiêu Cẩn vẫn chưa ngồi, bởi vì tiểu nha đầu của hắn vẫn chưa ngồi xuống.
Ôn Thị lang thấy ánh mắt thế tử vẫn luôn liếc về phía trưởng nữ, liền ra vẻ phụ thân hiền từ: “Uyển nhi, lại đây ngồi cạnh phụ thân.”
“Tạ phụ thân.” Ôn Thanh Uyển dịu dàng đáp, rồi ngoan ngoãn bước tới ngồi cạnh Ôn Thị lang.
Người trong phòng khách ai nấy đều có tâm tư khác nhau, tất cả đều lặng lẽ chờ đợi Thái tử, không khí lập tức trở nên tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng nắp chén trà chạm vào nhau lách cách.
Cho đến khi tiếng bước chân gấp gáp vang lên, Ôn Thị lang hơi nhíu mày, chỉ nghe thấy giọng nói đầy gấp gáp của Ôn tam công tử.
“Phụ thân, phụ thân, người mau đến sảnh phụ, Thái tử đang hành hạ Châu nhi tỷ tỷ!”
“Lời này là sao?” Ôn Thị lang kinh hoảng đến mức lập tức bật dậy lao ra ngoài.
“Chúng con vừa đến sảnh phụ, chỉ nghe thấy Châu nhi tỷ tỷ vừa khóc vừa kêu: “Thái tử ca ca, mạnh hơn chút nữa, Châu nhi sắp chết rồi!”“
“…”
Nghe thấy giọng nói sốt ruột của tam công tử, hai chân Ôn Thị lang như nhũn ra, bước chân khựng lại, rồi nhìn thấy con trai Ôn Ngôn Sanh với vẻ mặt kinh hoảng hoảng loạn mà thất thố.
Chỉ cảm thấy trong đầu ong một tiếng, hai mắt Ôn Thị lang đỏ bừng nhìn chằm chằm vào con trai, trong lòng vừa giận vừa tức, chỉ hận không thể gϊếŧ chết đứa con trước mặt!
Ôn Ngôn Sanh bị ánh mắt của phụ thân dọa cho sợ hãi: “Phụ thân, người…”
“Sanh nhi, ca ca của con đâu rồi?” Ôn lão phu nhân chống gậy đứng dậy, nhanh chóng cắt ngang lời chưa nói hết của cháu trai.
“Đại ca bọn họ không dám vào làm phật ý Thái tử, chỉ có thể đứng ngoài cửa sảnh nhỏ đợi phụ thân đến, cháu liền vội vã chạy về báo tin.”
Ôn Ngôn Sanh mười ba tuổi không biết trong sảnh phụ rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Nhưng Ôn Ngôn Đình mười chín tuổi, đường huynh đồng niên cùng nhị ca thì tất nhiên hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ, Thái tử lại phá giới với Châu nhi trước ngày thành thân, chẳng lẽ không thể đợi đến ngày đại hôn sao!
Chỉ hai mươi mấy ngày nữa thôi mà cũng không thể nhịn, còn nói gì đến yêu với đương!
Thế là mấy huynh đệ ai nấy đều phẫn nộ.
Tam công tử ngốc nghếch Ôn Ngôn Sanh lại hiểu nhầm, cho rằng ca ca bọn họ là dám giận nhưng không dám nói, lại không dám xông vào trong.
Vì vậy hắn liền vội vã chạy về đại sảnh cầu viện binh, thấy phụ thân đứng yên không động, liền tưởng phụ thân cũng sợ Thái tử: “Phụ thân, người…”
“Sanh nhi, con đỡ phụ thân con ngồi xuống uống chén trà, ngày mai tổ mẫu sẽ sắp xếp cho con một nha đầu thông phòng.”
“…”
Ôn Ngôn Sanh ngơ ngác nhìn tổ mẫu rồi lại nhìn phụ thân mình, Thái tử khi dễ tỷ tỷ thì liên quan gì đến nha đầu thông phòng!
Có điều đại ca, nhị ca và đường ca đều đã có nha đầu thông phòng, cho hắn một người cũng được.
Vì vậy hắn rất nghe lời đỡ phụ thân quay lại chỗ cũ ngồi xuống: “Phụ thân, người uống trà.”
Ôn thị lang tay run rẩy nhận lấy chén trà Ôn Ngôn Sanh đưa tới, mấy lần muốn đưa lên miệng đều không thành.
Tiêu Cẩn nghe lời tam công tử Ôn phủ nói liền biết Thái tử và nhị tiểu thư Ôn gia đã phát sinh chuyện gì trong sảnh phụ.
Chuyện này còn phải cảm tạ vị phụ thân phong lưu kia của hắn, kế thất và sủng thϊếp của phụ thân hắn thích tranh giành tình cảm.
Mà phụ thân hắn lại thích tùy thời tùy chỗ sủng hạnh nha hoàn xinh đẹp, Hầu phủ thường xuyên gà bay chó sủa.
Kế mẫu hắn năm hắn mười hai tuổi đã muốn sắp xếp nữ nhân cho hắn, dọa hắn phải chạy vào quân doanh.
Hắn không muốn hiểu cũng không được, vì từ nhỏ đã thấy nhiều, thêm vào ở quân doanh lại nghe không ít chuyện tục tĩu.
Hắn rất tò mò tiểu nha đầu của hắn có hiểu lời tam đệ nàng nói hay không, tiếc là nàng cúi đầu thấp, chỉ thấy được mái tóc đen óng ánh của nàng.
Tiêu Cẩn thầm nghĩ, tiểu nha đầu chắc chắn không hiểu, vì tam công tử Ôn gia cũng chẳng hiểu những chuyện đó.
Ôn Thanh Uyển thì không biết những suy nghĩ trong lòng Tiêu Cẩn, nếu không nàng nhất định sẽ đáp một câu: Bản tiểu thư hiểu rõ đấy nhé!
Huống chi lúc này nàng còn đang vùi đầu xem phát sóng trực tiếp tại chỗ của sảnh phụ.
Ngồi đối diện kẻ vũ phu khiến Ôn Thanh Uyển cảm thấy áp lực, thế nên nàng liền muốn vào thương thành xem có gì có thể đổi được.
Vô tình thấy được phù ăn dưa, cần hai mươi điểm công đức, nàng rất tò mò phù ăn dưa là để làm gì.
Huống chi nàng hiện tại có ba mươi điểm công đức, nên không chút tiếc rẻ mà đổi ngay.
Chú thích phía sau ghi là cần hai trăm lượng bạc có thể bỏ qua, vì nàng chắc chắn sẽ không dùng bạc mua phù ăn dưa.
Đổi thành công, đã mua thì không thể hoàn trả, bảng đen lập tức hiện ra cảnh tượng kịch liệt trong sảnh phụ.
Nàng không phải lần đầu nhìn thấy Triệu Giác sủng hạnh mỹ nhân tại hiện trường, nhưng đây là lần đầu tiên trong hai đời nàng thấy Ôn Minh Châu không mặc y phục.
Kiếp trước Triệu Giác hận nàng, đêm thành thân của bọn họ, lúc Triệu Giác sủng hạnh mỹ nhân còn ra lệnh cho nàng hầu hạ bên cạnh.
Ôn Thanh Uyển nhìn hình ảnh khiến người ta huyết mạch sôi trào trên bảng đen, trong lòng hoàn toàn khác với kiếp trước không có một chút gợn sóng.
Kiếp trước tuy nàng có mặt tại hiện trường, nhưng không dám nhìn, cũng không có tâm trạng thưởng thức, chỉ còn lại bi thương và tan nát.
Hiện tại không chút áp lực, nàng liền quang minh chính đại thưởng thức thân hình mỹ lệ của Ôn Minh Châu.
Không hổ là người đã hòa ly năm lần, Ôn Minh Châu quả nhiên là có bản lĩnh, còn kêu cực kỳ lớn tiếng.
Chỉ tiếc thời gian trôi qua quá nhanh, nàng còn chưa xem đã đời thì bọn họ đã kết thúc rồi!
Thái tử cũng không giống kiếp trước sau khi xong chuyện liền gọi nước, đoán là thấy ngại chăng!
Ôn Thanh Uyển vừa xem vừa thầm mắng: Thái tử vẫn vô sỉ như vậy, chẳng lẽ không thể đợi đến ngày thành thân sao!
Càng khiến Ôn Thanh Uyển cạn lời hơn là, sau khi Thái tử xong chuyện lại lấy nội y của Ôn Minh Châu lau người, còn để Ôn Minh Châu hầu hạ mặc y phục!
Cuối cùng còn kêu Ôn Minh Châu đang y phục không chỉnh tề đi mở cửa sảnh phụ, khi Ôn Minh Châu mở cửa đối mặt với mấy huynh đệ Ôn gia.
“Ca~.” Ôn Minh Châu chật vật xoay người trốn vào trong.
“Muội muội… muội… mau mặc y phục vào, Xuân Đào đâu rồi? Chết ở đâu rồi hả?” Ôn Ngôn Đình giận dữ quát to.
Bọn họ vẫn đứng ngoài nghe động tĩnh bên trong, từ đầu là phẫn nộ vô cùng cho đến về sau lại chìm đắm trong đó.
Hơn nữa bọn họ từ lời nói của muội muội nhận ra dường như muội muội là tự nguyện.
Con trai của Ôn nhị thúc thì trong lòng nghĩ, sau này phải nhờ muội muội chỉ dạy riêng cho vị hôn thê của mình.
“Châu nhi sớm muộn gì cũng là người của bổn cung, có gì mà kinh ngạc? Cùng bổn cung đến tiền sảnh.”
Thái tử nói xong liền vung tay áo rời đi, huynh đệ Ôn gia nối gót theo sau không ngớt miệng xin lỗi.
Thái tử khỏi cửa sảnh phụ, Ôn Thanh Uyển liền không thể xem nữa, màn hình chỉ khóa vào một mình Ôn Minh Châu.
Ôn Minh Châu ngồi trên nhuyễn tháp vừa rồi, gầm nhẹ: [Hệ thống, cút ra đây cho lão nương.]
Ôn Thanh Uyển không thấy bóng người, nhưng lại nghe một giọng nói vô cảm vang lên: [Ký chủ, có gì chỉ giáo?]
[Chỉ giáo, chỉ giáo, ngươi là hệ thống hay lão nương là hệ thống?]