Chương 8: Hệ thống Vạn Nhân Mê

Thái tử ngửi thấy hương thơm toả ra từ người Ôn Minh Châu, khiến hắn không kìm được mà đắm chìm trong đó, hận không thể lập tức cưới nàng ta về Đông cung.

Hắn ôm lấy Ôn Minh Châu, tâm trạng vô cùng khoan khoái mà hỏi: “Mọi người hãy ngồi cả đi, hôm nay Tiêu thế tử cũng cùng bản cung đến đưa sính lễ, sao vẫn chưa thấy người đâu?”

“Tiêu Cẩn ra mắt Thái tử điện hạ, ra mắt Ôn đại nhân, Ôn lão phu nhân.” Thái tử vừa dứt lời, liền nghe một giọng nói khàn khàn lười nhác vang lên.

Ôn Thanh Uyển đứng giữa đám người Ôn gia, vừa nghe thấy giọng nói liền ngẩng đầu nhìn theo, đập vào mắt là một khuôn mặt tuấn mỹ còn vượt cả Thái tử.

Kiếp trước nàng chưa từng gặp mặt, vị đại tướng quân trấn giữ ở phương bắc lừng danh, khiến quân Bắc Địch nghe danh đã khϊếp đảm, dọa trẻ con ngừng khóc trong đêm.

Vậy mà lại mang một diện mạo mê người đến thế!

Khuôn mặt tuấn tú mang một đôi mắt sắc bén, tựa vì sao lấp lánh.

Lông mày rậm và dày, tôn lên khí chất kiên nghị, sống mũi cao thẳng, bên dưới là đôi môi tràn đầy mị lực.

Hắn chính là người trong lời Ôn Minh Châu gọi là “kẻ bạo hành thê tử”?

Ôn Thanh Uyển siết chặt nắm tay nhỏ, thầm nghĩ nếu người này thật sự dám bạo hành nàng, có khi nàng còn đánh lại được hắn ấy chứ!

Nàng mải mê suy nghĩ đến quên cả thu hồi ánh mắt, lúc nàng đang nhìn Tiêu Cẩn, thì hắn cũng đang chăm chú nhìn tiểu cô nương luôn khắc ghi trong tim mình.

Nàng búi tóc đen nhánh thành một kiểu tóc gọn gàng, cố định bằng cây trâm vàng, ngoài ra không còn đồ trang sức nào khác.

Đôi mắt long lanh ánh nước, giờ phút này đang thẹn thùng nhìn trộm hắn, từng cử chỉ đều toát lên vẻ đoan trang khuê các.

Khi ánh mắt hai người giao nhau, khuôn mặt tiểu cô nương liền ửng lên một tầng mây hồng (vì đang nghĩ ai đánh ai, kích động đến đỏ mặt tía tai), tựa ánh chiều cuối hạ.

Trái tim đóng băng ngàn năm của Tiêu Cẩn khẽ rung lên, tựa như bị một lực lượng vô hình kéo lại.

Vô thức, trên khuôn mặt tuấn tú của hắn đã hiện lên một nụ cười phóng khoáng, hắn nhảy phắt đến trước mặt Ôn Thị lang.

Hắn nhanh nhẹn rút hôn thư* từ trong ngực ra, hai tay dâng tới trước mắt Ôn Thị lang: “Ôn đại nhân, đây là hôn thư giữa ta và đại tiểu thư Ôn gia.”

(*Được coi là bằng chứng hợp pháp cho một cuộc hôn nhân, thường do nhà trai soạn, nhà gái lưu giữ hoặc ngược lại. Cũng có thể xem là giấy kết hôn.)

Ôn Thanh Uyển nhìn người nam tử vừa rồi còn lạnh nhạt như tuyết liên trên núi cao, nay đột nhiên mỉm cười, chẳng khác nào người tuyết trên núi tuyết hóa tinh.

Một chén trà Ôn Minh Châu chưa kịp dâng lên Thái tử đã bị dọa đến mức đổ cả lên người Thái tử.

Dọa cho Ôn Thị lang chẳng kịp nhận hôn thư từ tay Tiêu Cẩn, vội vàng bước tới giúp Thái tử lau chùi.

Ông còn quay đầu lại lườm Tiêu Cẩn một cái sắc lẻm: “Tiêu thế tử sao lại có thể vô lễ như thế.”

Thái tử vung tay ngăn cản ông, trực tiếp cởi bỏ ngoại bào: “Tiểu Đức Tử, đi lấy cho bản cung một bộ khác, Châu nhi, đỡ bản cung vào nội thất.”

Hắn đang muốn có thời gian ở riêng với Ôn Minh Châu, cái vòng eo mềm mại như liễu kia khiến hắn luyến tiếc rời tay, dứt lời liền khoác lấy Ôn Minh Châu rời đại sảnh.

Còn Ôn Minh Châu thì sao!

Bị Thái tử nửa ôm nửa kéo đi về phía sảnh nhỏ, nàng ta hai kiếp mới lần đầu tiên thấy Tiêu Cẩn cười.

Truyền thuyết nói rằng Tiêu Cẩn xưa nay không dễ cười, lạnh nhạt như tượng ngọc, thế mà lúc này lại mỉm cười.

Giống như một đóa mẫu đơn trắng trên vách đá mà nàng ta từng thấy, đẹp đến mức khiến nàng ta mê mẩn đánh rơi chén trà.

Không ai biết rằng nàng ta vốn là một người bình thường, làm việc bán mạng cho tư bản, đến từ thế kỷ 21, phấn đấu đến năm hai mươi tám tuổi vẫn không nhà không xe chưa lập gia đình.

Nàng ta trói buộc với một hệ thống Vạn Nhân Mê (vạn người mê), xuyên vào thân thể một đứa bé chưa tròn một tháng.

Năm đó, phụ thân của nguyên chủ chỉ là một Biên tu nho nhỏ ở viện Hàn Lâm, vì cầu con đường quan mà cưới một thứ nữ của Thừa tướng phủ làm chính thê.

Nhờ vào sự nâng đỡ của nhà ngoại, Biên tu nho nho một bước lên mây, vì lúc đó Thừa tướng phủ quyền thế như mặt trời ban trưa, Ôn phụ không dám bỏ thê tử.

Huống hồ, phu nhân lại sinh cho ông hai đứa con trai, may mắn là Ôn phu nhân lại là kẻ si tình.

Ôn lão gia chỉ cần dỗ ngọt mấy câu liền đưa thanh mai trúc mã của mình vào phủ làm quý thϊếp, đáng tiếc hồng nhan bạc mệnh, khi sinh nguyên chủ thì thương tổn thân thể.

Đang hưởng phúc thì lại phải chết, nên đặc biệt hận nguyên chủ, trước khi chết còn tức giận mà bóp chết nguyên chủ chưa đầy tháng.

Ôn Minh Châu mang theo hệ thống Vạn Nhân Mê xuyên đến, khi mới mấy tháng tuổi đã làm cả Ôn phủ say mê.

Ở hiện đại đã quá mệt mỏi với phấn đấu, tới cổ đại nàng ta chỉ muốn “nằm im hưởng phúc”.

Hệ thống đi kèm là vạn người mê, ngoài việc mê hoặc người bên cạnh thì chẳng có tác dụng gì, muốn có lợi ích khác thì phải hoàn thành nhiệm vụ mới được.

Ôn Minh Châu chẳng muốn cố gắng, nàng ta cảm thấy làm người được yêu thích đã đủ tốt rồi, thế là hệ thống trở thành gân gà, bản thân không làm gì, hệ thống cũng lười chạy, cuối cùng cùng nhau diệt vong.

Kiếp trước, sau khi Ôn Minh Châu đào hôn với Thái tử, Tiêu Cẩn nhiều lần tới Ôn phủ cầu thân, nguyện cưới nhị tiểu thư Ôn gia.

Ôn Minh Châu nghĩ rằng Tiêu Cẩn có tình cảm sâu đậm với mình, dù sao nàng ta cũng có hệ thống Vạn Nhân Mê, nam nhân nào lại kháng cự được người như nàng ta chứ!

Thế nhưng danh tiếng của Tiêu Cẩn quá kém, Ôn Minh Châu không muốn gả cho hắn.

Sau năm lần hợp ly, Ôn Minh Châu phát hiện Tiêu thế tử vẫn chưa cưới vợ, một nam tử vì nàng ta mà thủ thân như ngọc nhất định là yêu nàng ta rất sâu đậm.

Vì thế khi Tiêu thế tử lại một lần nữa cầu thân, Ôn Minh Châu lập tức đồng ý.

Nào ngờ sau khi cưới, Tiêu thế tử chẳng phải vì thích nàng ta, mà là mỗi ngày đánh nàng ta mười một trận…

“Châu nhi cuối cùng cũng cập kê rồi, bản cung thật nhớ nàng, đêm đêm ngày ngày đều mong đợi Châu nhi của bản cung trưởng thành.”

Một giọng nói ấm áp vang lên bên tai, cắt ngang dòng suy nghĩ của Ôn Minh Châu, đồng thời khiến trong lòng nàng ta dâng lên một dòng ấm áp.

Nàng ta thích nhất là nghe nam nhân nói lời tình tứ, mỗi khi nghe những lời yêu đương dịu dàng, nàng ta liền cảm thấy tim tê dại mềm nhũn.

“Châu… nhi… cũng…”

Tiếng nói nhẹ nhàng như muỗi kêu của nàng ta bị nuốt chửng, thân thể mềm mại bị Thái tử ôm chặt vào lòng.

Mặt nàng ta đỏ như gấc, e thẹn vô cùng, đôi mắt long lanh nhìn người sẽ là Hoàng đế trong tương lai.

“Châu nhi, hôm nay nàng thật đẹp!”

“Tạ điện hạ khen ngợi!” Hai má nàng ta đỏ bừng.

“Châu nhi, hiện giờ có bằng lòng dâng cho bản cung không?”

Hắn vừa nói xong, ngón tay đã bắt đầu cởi cúc áo trước ngực Ôn Minh Châu, động tác thành thạo, rõ ràng không phải lần đầu.

Ôn Minh Châu nửa đẩy nửa thuận, chẳng bao lâu sau, trong sảnh nhỏ liền truyền ra những thanh âm không thể tả.

Tiền sảnh Ôn phủ, Tiêu Cẩn vẫn không mở miệng, chỉ nhướng mi lạnh lùng nhìn Ôn lão gia.

Đến khi khiến lòng Ôn lão gia run lên, hắn mới dời mắt, nhìn lướt qua hôn thư trong tay.

Trên tờ hôn thư đỏ rực, là bát tự sinh thần của hắn và tiểu nha đầu.

Ngón tay hắn siết nhẹ, gõ nhẹ lên tờ hôn thư đỏ thắm, phát ra tiếng cốc cốc lạnh lẽo như ngọc băng, khiến lòng người trong Ôn phủ đều rùng mình.

“Ôn đại nhân không muốn nhận hôn thư của bản thế tử, là không hài lòng với mối hôn sự này sao?” Giọng nói trong trẻo, xa cách, lạnh như ngọc vỡ va vào nhau.

Đám thiếu niên Ôn gia nuốt nước bọt ừng ực, nhìn người nam tử tuấn mỹ vô song trước mặt.

Mấy người đưa mắt nhìn nhau, người này quá đáng sợ, ai nấy đều len lén rút khỏi đại sảnh, chạy đến sảnh nhỏ tìm muội muội Châu nhi đáng yêu.

“Tiêu… hiền điệt, lời này nghe xa lạ quá, lão phu rất hài lòng với mối hôn sự này.”

Ôn lão gia vừa nói vừa sải bước đến nhận lấy hôn thư, cười tươi rói: “Hiền điệt cùng tiểu nữ tâm đầu ý hợp cầu kết tóc se duyên, một tờ hôn thư đỏ thắm, trên ghi biển thệ non thề, dưới nguyện trọn đời đẹp đôi.”