Chương 7: Đãi ngộ hai vị con rể khác biệt một trời một vực

“Cung nghênh Thái tử điện hạ, điện hạ đại giá quang lâm, thật khiến nơi nhỏ bé của thần rạng rỡ muôn phần.” Ôn Thị lang quỳ gối, cao giọng nói.

Từ sáng sớm ông đã đứng ngóng ngoài cửa lớn, vừa thấy bóng người xuất hiện nơi cổng, lập tức dẫn theo đám con cháu Ôn gia quỳ xuống.

Phía sau bọn họ, vô số gia đinh, nô bộc cũng đồng loạt quỳ rạp trước cổng Ôn phủ.

“Đều đứng lên đi!” Giọng nói của Thái tử như gió xuân thổi qua đỉnh đầu mọi người.

“Bản cung hôm nay đặc biệt đến để đưa sính lễ, các ngươi không cần quá căng thẳng, lại càng không cần hành lễ lớn như thế.”

Vừa nói, hắn vừa chủ động bước đến đỡ Ôn Thị lang dậy.

“Tạ ơn sự quan tâm của điện hạ.” Ôn Thị lang cảm kích đến rưng rưng, thuận thế đứng dậy, trong lòng đối với vị con rể Thái tử này càng thêm hài lòng.

Đám nam đinh Ôn gia cũng theo đó mà đứng thẳng người, bọn họ thấy hôm nay Thái tử quả thật ôn hòa hơn hẳn ngày thường.

Không còn dáng vẻ cao cao tại thượng, kiêu ngạo khinh đời như trước, ngược lại thêm vài phần khiêm nhường thân thiện.

Tất cả đều là nể mặt muội muội (tỷ tỷ) Châu nhi của bọn họ.

Đám người vây xem trước Ôn phủ thấy Thái tử điện hạ đối xử với Ôn gia khoan dung, ôn hòa như vậy, trong lòng lập tức vô cùng ngưỡng mộ.

Nghe nói bốn năm trước khi cưới Thái tử phi, Thái tử còn chẳng đích thân đến Lục phủ đưa sính lễ!

Nhị tiểu thư Ôn gia quả không hổ danh mười tuổi đã nổi danh khắp kinh thành, mới khiến Thái tử coi trọng như vậy.

Người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, Thái tử vốn đã tuấn tú, lông mày như kiếm, mắt như sao, hôm nay càng thêm khí độ bất phàm.

Mái tóc đen mượt búi sau đầu bằng trâm ngọc trắng, càng tôn thêm vẻ tôn quý phi phàm.

Đội ngũ khiêng sính lễ dài dằng dặc theo sau Thái tử, phía sau đội ngũ lại là Tiêu thế tử cũng đến Ôn phủ đưa sính lễ.

Thế nhưng Ôn Thị lang chẳng buồn đợi Tiêu thế tử, vừa thấy Thái tử liền lập tức dẫn đám con cháu Ôn gia vây quanh Thái tử vào phủ.

Ngay cả quản gia cũng không ở lại chờ, đám người xem náo nhiệt chỉ có thể thay Tiêu thế tử nói vài câu bất bình bằng miệng.

“Ây da, cùng là con rể mà đãi ngộ lại khác biệt một trời một vực, Ôn Thị lang thật sự làm ta chuyện này.”

“Thái tử là hoàng tử được Thánh thượng cùng Hoàng hậu sủng ái nhất, sao có thể so với thế tử Hầu phủ sa sút kia?”

“…”

Bản thân Tiêu Cẩn lại không để tâm đến thái độ của nhạc phụ tương lai, hắn ngồi trên lưng ngựa cao lớn, thần sắc phức tạp nhìn chằm chằm cửa Ôn phủ.

Lúc nghe phụ thân nói muốn hắn cưới đại tiểu thư Ôn gia, hắn vừa mừng rỡ vừa tự ti.

Thế nhưng nếu hắn không cưới, đại tiểu thư chắc chắn sẽ gả cho người khác, hôn sự vội vã sẽ khiến tiểu cô nương trở thành trò cười trong kinh thành.

Hắn có quân công hộ thân*, cưới nàng rồi có thể đổi cho nàng một đạo cáo mệnh**, để nàng sau này đỡ vất vả hơn.

(*Người nhờ có công lớn với triều đình nên được miễn tội, hoặc không ai dám đυ.ng đến. **Một bản chiếu chỉ/ sắc phong được hoàng đế ban ra.)

Tiếc thay, Hầu phủ to như thế lại chẳng lấy ra nổi một sính lễ ra hồn, vẫn là thiệt thòi cho nàng!

Hắn chưa đầy một tuổi đã mất mẹ, có thể sống đến giờ đều là tự mình gắng gượng.

Năm mười một tuổi bệnh nặng, vì không có bạc chữa bệnh suýt chút nữa đi gặp Diêm Vương.

Cũng là vì hắn đã không muốn sống nữa, sống quá khổ.

May thay, lại được đại tiểu thư Ôn gia khi đó mới sáu tuổi cứu mạng, hắn còn nhớ rõ tiểu cô nương người đầy bụi bặm đi đến cửa y quán.

Thấy hắn bị người trong y quán ném ra, cô bé chống nạnh tức giận chất vấn: “Y quán của các ngươi không phải cứu người sắp chết, cứu người bị thương sao?”

Trước cửa y quán có hai nam tử cao to, nhìn tiểu cô nương da trắng mũm mĩm, trông rất đáng yêu.

Một người trong đó dịu giọng khuyên: “Tiểu cô nương không biết đấy thôi, người bệnh này vốn đã hấp hối, lại còn không có bạc chi trả thuốc men, bọn ta cũng lực bất tòng tâm.”

Nghe vậy, tiểu cô nương căm phẫn phản bác: “Không có bạc liền không chữa bệnh, lẽ nào các ngươi định trơ mắt nhìn người ta chết sao?”

Mặt nam tử cao to hơi đổi sắc, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích: “Nghe nói bệnh hắn nặng lắm, chỉ cần sơ sẩy là mất mạng, huống hồ lại không có bạc… chúng ta cũng bó tay thôi!”

“Các ngươi cứ đưa hắn vào cứu trước, ta giờ đi hiệu cầm đồ đem trang sức đi đổi bạc.”

Tiểu cô nương vừa nói vừa rút trâm vàng trên đầu nhét vào tay Tiêu Cẩn: “Đây, cây trâm này cho ngươi, nếu ta không kịp quay lại, ngươi lấy nó mà trả tiền thuốc.”

Hai nam tử cao to trước y quán thấy cây trâm vàng trong tay hắn, quả nhiên đã đưa hắn vào trong.

Sau đó cô bé quả thực không quay lại nữa, may mà hắn còn hai món trang sức quý của ngoại tổ để lại.

Về sau khỏi bệnh mới dò la được, cô bé hôm ấy chơi cùng huynh trưởng và muội muội.

Lỡ đắc tội với muội muội, bị mấy huynh trưởng đánh cho một trận, một mình đến y quán rồi bị huynh trưởng bắt về.

Từ đó Tiêu Cẩn mới biết, trên đời còn có người sống cũng khổ sở chẳng kém gì hắn, năm sau, mới mười hai tuổi, hắn đã đăng ký nhập quân ngũ.

Hắn muốn lập công danh trở về cưới tiểu cô nương đáng thương ấy, từ một tiểu binh vô danh, sáu năm sau, mười tám tuổi hắn rốt cuộc thành danh sau một trận đại thắng.

Được Thánh thượng đích thân phong làm Tòng tam phẩm Chinh Bắc Đại tướng quân, cùng năm đó được phong làm thế tử Hầu phủ, khi ấy tiểu cô nương mới mười hai, chính là tuổi bàn luận hôn sự.

Lúc hồi kinh nhận phong, hắn từng âm thầm tìm Ôn Thị lang, nói muốn cưới đại tiểu thư Ôn gia.

Bởi là bí mật, Ôn Thị lang thẳng thừng nói rằng con gái nhỏ nhà ông đã được định là trắc phi Thái tử.

Nhưng con gái nhỏ tính tình ương bướng, chưa rõ có chịu gả hay không, nếu không muốn thì sẽ thay bằng con gái lớn, cho nên tạm thời không bàn chuyện hôn sự.

Tiêu Cẩn cảm thấy chức vị của mình chưa đủ, nếu hắn lập thêm công, có thể xin phong làm Trấn Bắc Hầu, ngang hàng Tam công*, khi đó có thể cầu Thánh thượng ban hôn.

(*Người có địa vị, quyền lực ngang với ba vị đại thần đứng đầu triều đình, Tam công gồm Thái sư, Thái phó, Thái bảo hoặc Tể tướng, Thừa tướng, Đại tư mã.)

Hai năm sau, hắn lại đại thắng quân Bắc Địch, nhưng lại bị thương nặng, sau nhiều lần được thái y chuẩn đoán, chân hắn không thể ra chiến trường nữa.

Tuy được phong làm Tòng nhất phẩm Phiêu Kỵ Đại tướng quân, nhưng hắn cảm thấy mình đã tàn phế, không xứng với tiểu cô nương ấy.

Điều khiến hắn tuyệt vọng hơn là, cả kinh thành đều truyền rằng nhị tiểu thư Ôn gia tôn sùng một đời một đôi, sống chết không chịu làm thϊếp.

Người khác cho rằng chỉ là lời nói suông, thân là trắc phi Thái tử sao có thể làm được một đời một đôi?

Chỉ riêng Tiêu Cẩn biết, tiểu cô nương ấy từ nhỏ đã bị nữ tử độc ác kia ức hϊếp, nữ tử độc ác đó khả năng rất lớn sẽ bỏ trốn.

Nhưng hắn nay đã là người tàn phế, bất lực rồi. Nếu hắn là người lành lặn, thế nào hắn cũng cầu Thánh thượng ban hôn cho hắn và tiểu cô nương ấy, quyết không để nàng vào Đông cung.

Suốt một năm nay, hắn cho người đi khắp nơi tìm đại phu có y thuật có danh tiếng chữa chân, phần thưởng Thánh thượng ban đã tiêu hết từ lâu!

Lúc này Ôn phủ lại sai người đưa tin cho phụ thân hắn, ngỏ ý muốn kết thân, nói là môn đăng hộ đối.

Muốn hai đứa nhỏ nhà hai bên kết tóc, thành một mối nhân duyên tốt đẹp, tuy nói là cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, mai mối xe duyên.

Nhưng nếu hắn không đồng ý, nay Hầu phủ cũng chẳng ai ép được hắn!

Nghĩ đến đây, Tiêu Cẩn đã nhảy xuống ngựa, chống kiếm dài làm gậy bước vào Ôn phủ.

Đại sảnh Ôn phủ, cả Ôn gia từ sớm đã chỉnh tề, quỳ ở cửa đại sảnh nghênh đón Thái tử.

Ôn Thanh Uyển không mặc lễ phục, chỉ là trang phục gọn gàng đúng lễ, từ nhỏ nàng đã không được cướp hào quang của muội muội.

Thái tử liếc mắt liền thấy Ôn Minh Châu, một thân váy áo nền trắng thêu chỉ vàng hoa mai, làm tôn làn da thêm trắng mịn như ngọc.

Nàng ta vấn tóc mây, cài bộ trâm Cửu phượng ngậm châu, tai đeo đôi khuyên ngọc bích khảm trân châu.

Eo thắt đai lụa mỏng hồng nhạt, càng làm vòng eo liễu nhỏ nhắn thêm nổi bật, Thái tử lập tức đỡ Ôn Minh Châu dậy, thuận tay nắm lấy eo nàng ta.