Chương 6: Sinh lễ nghèo nàn nhất

Bởi vì Ôn Thanh Uyển ngoan ngoãn, lúc dùng bữa, Ôn lão phu nhân phá lệ để nàng ngồi bên cạnh.

Cũng có thể là do Ôn Thị lang tâm tình tốt, để Ôn Minh Châu ngồi cùng bàn với đám nam nhân, nên Ôn lão phu nhân đành lùi một bước.

Đám cháu chắt Ôn gia ai nấy đều vui vẻ, tỷ (muội) bọn họ gả vào Đông cung, đối với tiền đồ của bọn họ chính là trợ lực lớn.

Ôn Thanh Uyển cũng mặc kệ những lời châm chọc trong ngoài của Ôn Minh Châu, nàng ngoan ngoãn vùi đầu ăn cơm.

Từ nhỏ nàng đã tin một đạo lý, đồ ngon phải ăn vào bụng mới là mỹ thực, vàng bạc phải vào túi mình mới là tiền tài của mình.

Nếu không được vậy, thì tất cả chỉ là đồ nhìn chơi.

Ôn lão phu nhân cùng Ôn phu nhân thấy Ôn Thanh Uyển vùi đầu ăn cơm, đều cho rằng nàng đang chịu ấm ức nhẫn nhịn, lại càng thêm thương tiếc vì nàng hiểu chuyện.

Ngoài việc không ngừng gắp thức ăn cho nàng, hai người cũng không làm được gì khác, vì vinh quang của gia tộc, đành phải nỡ lòng hy sinh cháu gái (con gái).

“Uyển nhi, mẫu thân xưa nay luôn đối đãi công bằng, của hồi môn của con và Châu nhi tuyệt đối như nhau, nó có gì con cũng có.”

“Cảm ơn mẫu thân.” Ôn Thanh Uyển mỉm cười chân thành nói.

Kiếp trước, nàng thay thế nàng ta gả vào hoàng cung làm trắc phi Thái tử, của hồi môn thực sự rất nhiều, kiếp này nàng thật sự chưa từng hy vọng có được của hồi môn dồi dào.

[Chậc chậc… đầu óc toàn nghĩ đến tình yêu giờ lại muốn công bằng à? Trước kia công bằng ở đâu rồi?]

Ôn Thanh Uyển vừa ăn các món ngon, vừa nghe Ôn Minh Châu lải nhải trong lòng, lúc này nàng lại cực kỳ tán đồng những lời trong lòng của Ôn Minh Châu.

[Lão nương ta xưa nay xem tiền như cỏ rác, tiện nương ngươi muốn cho ngươi thì cứ cho đi, nếu ngươi có phúc phận mà hưởng, ta quỳ xuống gọi ngươi một tiếng cha!]

Ôn Thanh Uyển trong lòng đáp: Bổn tiểu thư chờ ngươi quỳ xuống gọi một tiếng cha.

[Aizz! Cũng không biết kiếp trước của hồi môn của lão nương nhiều như thế, có ai đi đòi lại không nữa!]

Ôn Thanh Uyển thật muốn nói cho Ôn Minh Châu biết, thật sự là không có, lúc ấy Ôn Thị lang đã thăng làm Lại bộ thượng thư, bận đến mức xoay vòng vòng.

[Ôn Thanh Uyển, ngươi cứ yên tâm mà chết đi, chờ ngươi chết rồi, đống của hồi môn đó, lão nương sẽ đi đòi lại hết!]

Ôn Thanh Uyển: “…”

Mong nàng chết đến vậy, thì nhất định không thể để Ôn Minh Châu được như ý, kiếp này nhất định phải sống đến thọ chung mệnh hết*, chọc cho Ôn Minh Châu tức chết lần nữa.

(*Thọ chung: sống hết tuổi thọ, qua đời do tuổi già, chết một cách tự nhiên. Mệnh hết: số mệnh đã hết, đã đến lúc phải chết, do thiên mệnh định sẵn.)

“Khụ… khụ…” Ôn Thanh Uyển vui quá lỡ sặc!

“Uyển nhi, con sao vậy?” Ôn phu nhân lo lắng hỏi.

“Con gái cao hứng quá, khiến mẫu thân lo lắng, thật là tội lỗi.”

“Ha ha… nghe nói cho nàng nhiều của hồi môn, chắc chắn là mừng đến không chịu nổi rồi.” Ôn lão phu nhân cười ha ha trêu ghẹo.

Của hồi môn của con dâu, Ôn lão phu nhân xưa nay không định động đến, con dâu muốn cho ai thì cho, dù sao thứ đưa thêm cho Châu nhi chắc chắn sẽ nhiều hơn cho Uyển nhi.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Ôn lão phu nhân tỏ ra ôn hoà với Ôn Thanh Uyển, nhưng lúc này Ôn Thanh Uyển đã không cần nữa rồi.

Bữa cơm của Ôn gia hôm nay rất hoà thuận.

Khi Ôn Thanh Uyển trở về viện của mình, Cẩm Tước tức tối bất bình nói: “Tiểu thư, lão gia và phu nhân thật sự thiên vị quá mức rồi.”

“Cẩm Tước hôm nay mới phát hiện sao?”

“Cũng không hẳn, lão gia và phu nhân xưa nay đã thiên vị, lần này quá đáng hơn thôi.”

“Người xưa có câu: Tái Ông mất ngựa, họa phúc khó lường (Ông già biên ải mất ngựa, ai mà biết đó là họa hay phúc? Này nó có câu chuyện bên Trung, bạn nào hứng thú có thể tìm đọc 😁).”

“Chẳng lẽ tiểu thư nghĩ rằng, gả vào Hầu phủ còn có thể hưởng phúc sao?” Cẩm Lan cũng trợn to mắt hỏi.

Ôn Thanh Uyển nghiêm túc nhìn hai nha hoàn đã vì nàng mà bỏ mạng trong Đông cung ở kiếp trước.

Hưởng phúc hay không nàng không biết, chỉ cần hai nha hoàn này có thể cùng nàng sống đến già là đủ rồi.

“Ta vốn chẳng có lòng với nam tử nào, tiếc là phụ thân nhất quyết muốn thành toàn mối hôn sự này, ta tuy không nguyện, nhưng cũng không thể cãi lại được phụ thân.

Cẩm Lan, Cẩm Tước, các ngươi từ nhỏ theo ta, ngày nào cũng sống trong sợ hãi như đi trên băng mỏng, đổi một nơi khác chẳng lẽ lại không tốt hơn sao?”

“Hi hi, tiểu thư người có thể nghĩ vậy, chúng ta cũng yên lòng rồi, gả vào Hầu phủ sa sút chưa hẳn đã là chuyện xấu.”

Cẩm Tước nói đến là hăng hái, trên mặt đầy vẻ: Hầu phủ, chờ xem chúng ta đến thu phục ngươi thế nào.

Ôn Thanh Uyển thấy nàng ta chỉ thiếu nước xắn tay áo lên đánh một trận, trong lòng cũng nghĩ: Hầu phủ sa sút càng tốt!

Càng sa sút càng chứng tỏ không có chỗ dựa.

Hai tỷ muội Cẩm Tước ríu rít không ngừng, tưởng tượng tương lai vào Hầu phủ tung hoành ngang dọc.

Ôn Thanh Uyển cũng thỉnh thoảng phụ họa vài câu, chủ tớ ba người nói cười một trận, Cẩm Tước liền vào phòng bếp mang cơm tối.

Ăn xong, Ôn Thanh Uyển lại vào trung tâm trao đổi công đức xem thử, không ngờ lại có thêm ba mươi điểm công đức.

Nàng không nhịn được thì thầm hỏi: Điểm công đức dễ kiếm như vậy sao?

Lời vừa dứt, trong đầu vang lên một giọng nói: [Không dễ như vậy đâu, đây là vì chủ nhân đồng ý gả cho thế tử sa sút nên mới nhận được điểm công đức.]

“Trừ việc gả cho thế tử sa sút có thể kiếm điểm công đức, vậy sau này còn cách nào khác có thể kiếm điểm công đức không?”

[Cứu tế người nghèo, làm việc thiện đều có thể kiếm điểm công đức.]

“Ồ, việc này đơn giản.” Ôn Thanh Uyển nói xong liền yên tâm đi ngủ.

Hôm sau.

Trong viện Ôn gia treo đèn kết hoa, Cẩm Tước đi một vòng đã biết ngay, thì ra là Thái tử đích thân đến đưa sính lễ.

Nghe nói năm đó cưới Thái tử phi, Thái tử còn không đích thân đến, mà là Hoàng hậu phái người đi.

Gần đến giờ cơm trưa, bên ngoài Ôn phủ tiếng trống kèn vang dậy, nghi trượng của Thái tử đến, toàn Ôn phủ chìm trong không khí vui mừng.

Trước tiền viện (viện trước) bày đầy hoa tươi và lễ vật, trong không khí ngập tràn mùi hương thơm ngát.

Thái tử mặc cẩm bào lộng lẫy từ xe ngựa bước xuống, ngẩng đầu ưỡn ngực bước vào cổng Ôn phủ, phía sau là thái giám nâng thϊếp đỏ bằng khay gỗ son.

Sau lưng thái giám là đoàn người vận trang phục hoa, khiêng tám mươi tám tráp lễ vật, tôn vinh thân phận tôn quý của Thái tử.

Trái ngược hoàn toàn với đội ngũ của Thái tử là thế tử phủ Thừa Ân hầu.

Tiêu thế tử cưỡi ngựa cao lớn đi sau đội ngũ Thái tử, vậy mà không ai nhìn ra hắn có tật ở chân,

hơn nữa bộ dạng còn dữ tợn, vừa nhìn đã biết không dễ trêu chọc.

Phàm ai bị hắn liếc một cái, đều cảm thấy rét lạnh từ chân dâng lên, không khỏi run rẩy.

Dáng vẻ của hắn khiến đám người vây xem tự động não ra một tin: Thế tử chắc chắn là bị Thái tử ép buộc cùng đến Ôn phủ đưa sính lễ.

Bởi vì sính lễ của hắn thực sự quá nghèo nàn, người mang sính lễ cũng toàn kẻ tật nguyền, không què tay thì cũng thọt chân.

Thứ duy nhất coi được là một đôi nhạn sống và da hươu, còn có cả lông hồ ly.

Còn lại là một gánh bánh cưới (năm mươi cân) do một nam nhân cao to bị què tay khiêng, coi như hai tráp.

Một gánh củ sen, một gánh khoai môn, một gánh lựu, vài gánh trái cây, hoa tiêu… Những lễ vật này đều mang ý nghĩa tốt đẹp.

Như “chuyện tốt song hành” và “con đàn cháu đống”.

Nhưng đều là những thứ không đáng tiền.

Khi bọn họ mang sính lễ vào trong Ôn phủ, đám người vây xem chia làm hai phe, phe ủng hộ Thái tử nói: “Sính lễ của thế tử Thừa Ân Hầu phủ thật là nghèo nàn.”

“Cũng không đến nỗi nào, tuy không có châu báu, gấm vóc như Thái tử, nhưng người ta có một đôi nhạn uy phong, còn có cả lông hồ ly nữa.”

“Đúng vậy, đúng vậy, huống hồ sính lễ của Thế tử cũng có bốn mươi tám gánh, tương đương với chín mươi sáu tráp đó.”

“Chỉ một tráp châu báu của Thái tử cũng mua được bốn mươi gánh của hắn rồi.”

“Thế tử thành ý mười phần, nghe nói nhạn là do hắn tự tay săn về, hơn nữa tổng số lượng còn vượt quá tám mươi tám tráp.”

Người đứng ngoài Ôn phủ xem náo nhiệt tranh luận sôi nổi, Thái tử đưa sính lễ cũng cố ý muốn so bì với Tiêu thế tử.