Vị Ôn Thị lang cùng phu nhân không ngừng khen ngợi nhân phẩm của Tiêu thế tử tốt, dáng vẻ chân thành kia chẳng khác nào muốn đem con gái nhà mình đẩy vào hố lửa.
Bà mối đứng giữa đại sảnh chẳng có chỗ phát huy, trước khi đến còn tưởng đại tiểu thư Ôn gia cũng có khuyết điểm gì đó.
Suy cho cùng, thế tử của Thừa Ân Hầu phủ bị tật ở chân, tính tình lại nổi danh thất thường, mà Hầu phủ thì nghèo rớt mồng tơi, gia sản sớm bị Hầu gia phá sạch rồi!
Là một người chuyên làm mai mối có thâm niên lâu năm ở kinh thành, phàm là nhà nào có nam chưa cưới, nữ chưa gả, gia cảnh thế nào bà đều rõ mồn một.
Chỉ có điều không có lời đồn đại nào về đại tiểu thư của Ôn gia, trong khi đó, nhị tiểu thư của Ôn gia đã nổi tiếng ở kinh thành khi mới mười tuổi.
Không ngờ, đại tiểu thư lại có đôi mày đẹp như tranh vẽ, dáng đi nhẹ nhàng uyển chuyển, lại thanh nhã duyên dáng như tiên nữ.
Thực sự làm mối cho Tiêu thế tử một mỹ nhân như vậy, lương tâm bà mối lần đầu tiên cắn rứt: “Ôn đại tiểu thư, ngươi có thật sự đồng ý mối hôn sự này không?”
Ôn Thanh Uyển còn chưa kịp mở miệng, Ôn Minh Châu đã vội vàng nói: “Tổ mẫu cùng phụ mẫu ta đều đồng ý rồi, chẳng lẽ bà không muốn giữ mối mai cho Ôn gia nhà chúng ta sao?”
“Ôi chao ôi, Ôn nhị tiểu thư nói nặng lời rồi, bà mối hỏi qua ý người trong cuộc là trình tự giữ mối, lời này của nhị tiểu thư khiến ta sau này sao còn đứng vững ở kinh thành nữa đây!”
Bà mối vừa nói vừa lau nước mắt, càng muốn nhân cơ hội chuồn đi.
Thấy bà mối có ý định phủi tay bỏ đi, Ôn thị lang lo lắng đến mức lần đầu tiên nghiêm khắc nói: “Châu nhi, con đừng nói bậy.”
Sau khi nghe phụ thân nói như thế, Ôn Thanh Uyển liền nghe thấy tiếng lòng của Ôn Minh Châu mắng phụ thân không dưới một trăm tám mươi lần, lời khó nghe gì cũng đem ra mắng hết.
Thì ra cái gọi là cha hiền con hiếu giữa bọn họ cũng chỉ là giả dối, ừm, Ôn Thanh Uyển cảm thấy trong lòng cân bằng hơn rất nhiều.
“Bà mối khoan hãy đi, Lan Hoa, còn không mau mang canh thϊếp của đại tiểu thư đưa cho bà mối để đối chiếu bát tự.” Giọng nói của Ôn lão phu nhân càng thêm gấp gáp.
Đắc tội với bà mối có tiếng trong kinh thành, đám cháu chắt Ôn gia sau này còn lấy vợ cưới chồng thế nào được nữa!
Nghe vậy, bà mối dừng bước chân, xoay người lại hỏi Ôn Thanh Uyển lần nữa: “Đại tiểu thư, ngươi thật sự tình nguyện gả cho Tiêu thế tử sao?”
Ôn Thanh Uyển ngẩng đầu liền thấy gương mặt bà mối đầy vẻ không đành lòng, một người ngoài còn biết tiếc thương, mà người nhà nàng lại hận không thể đẩy nàng vào hố lửa.
Trên mặt nàng không để lộ nửa phần khác lạ, ngoan ngoãn đáp: “Toàn quyền nghe theo phụ thân cùng mẫu thân làm chủ.”
Bà mối nghe xong lời của Ôn Thanh Uyển mới nhận lấy bát tự từ tay nha hoàn của Ôn lão phu nhân, xoay người, không ngoái đầu mà rời đi.
Trong lòng không khỏi tiếc thương: Một cô nương như hoa như ngọc thế này, vào Hầu phủ kia biết sống sao cho nổi đây!
Lương tâm bà ta lại càng thương xót hơn!
Muốn từ quan bà mối, về quê trồng trọt cho rồi.
Ôn gia chẳng biết bà mối đang nghĩ gì, thấy dáng vẻ con gái lớn như vậy, Ôn Thị lang vừa lòng gật đầu liên tục.
Ông ngẩng đầu liếc mắt nhìn mẫu thân đang ngồi ở vị trí phía trên, hai mẹ con nhìn nhau một cái, đều tỏ vẻ hài lòng.
Ôn Thanh Uyển từ nhỏ đã hiểu chuyện ngoan ngoãn, không tranh không đoạt, con gái (cháu gái) như vậy gả đi đâu bọn họ cũng yên tâm.
Ôn lão phu nhân nắm lấy bàn tay trắng ngần của Ôn Thanh Uyển, hiền từ nói: “Uyển nhi, con từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Con cũng đừng hoảng, Hầu phủ đúng là một nơi sống không tệ, Ôn gia vĩnh viễn là nhà của con.
Muội muội con gả vào Đông cung rồi, sẽ giúp đỡ gia đình, lại càng giúp đỡ con, Ôn gia chúng ta sẽ càng lên cao một bậc.
Con gả vào đó rồi, cũng phải tranh lấy quyền làm chủ trong Hầu phủ, cả nhà chúng ta phải mãi mãi cùng một lòng một dạ, vinh nhục có nhau.”
“Cháu gái nhất định kính cẩn nghe theo lời dạy của tổ mẫu.” Ôn Thanh Uyển tuy rất muốn rút tay ra, nhưng vẫn nhẫn nhịn ngoan ngoãn gật đầu.
Thấy nàng ngoan ngoãn như thế, Ôn lão phu nhân cùng phu thê Ôn Thị lang đều cực kỳ vui mừng.
Lão phu nhân tại chỗ tặng mấy món trang sức quý giá làm của hồi môn cho Ôn Thanh Uyển, Ôn Thị lang càng nói thẳng sẽ chuẩn bị cho nàng hồi môn phong phú nhất, để nàng xuất giá vẻ vang.
Khoé môi Ôn Thanh Uyển khẽ cong, nhìn chiếc vòng ngọc thượng phẩm* xanh biếc trên cổ tay, cuối cùng cũng hiện lên vài phần thật tâm vui vẻ trong đáy mắt.
(* Phẩm chất cao nhất, loại hảo hạng.)
Cái gì cũng là hư ảo, chỉ có vàng bạc thật mới là thực tại, giả vờ ngoan một chút, đổi lấy lợi lộc thực tế cho mình.
Tranh giành quyền làm chủ trong Hầu phủ thì thôi đi!
Kiếp này nàng không muốn cực khổ đến chết, chỉ mong được chết già yên ổn.
Quả nhiên Ôn Minh Châu trong lòng cười lạnh: [Với thực lực của ngươi, còn muốn đoạt lấy quyền lực của Hầu phủ sao? Nằm mơ đi! Lão nương ở Hầu phủ còn chưa sống nổi một tháng, ngươi sống được ba ngày đã là may mắn lắm rồi.]
“Nhị đệ, bữa trưa ở lại cùng ăn đi.” Tâm trạng Ôn Thị lang cực tốt, mời nhị đệ cùng gia quyến ở lại.
“Được, hôm nay đại ca song hỷ lâm môn*, ta nhất định phải cùng đại ca uống mấy chén cho đã.” Ôn nhị thúc cười tươi rói nói.
(*Niềm vui nhân đôi; Hỷ sự liên tiếp; Hai chuyện vui cùng đến một lúc.)
Tuy hai huynh đệ chưa tách nhà, nhưng viện riêng đã phân, ngày thường cũng ăn cơm riêng ở viện mình.
Chỉ có ngày mùng một, mười lăm hoặc có chuyện vui mới tụ họp ăn cùng.
“Được, được, dọn tiệc đi, lấy rượu ngon nhất ra, cả nhà chúng ta hôm nay phải thật vui vẻ.” Ôn Thị lang hớn hở phân phó.
“Phụ thân, nhị thúc, hai người đúng là phải ăn mừng một phen, con với tỷ tỷ một tháng nữa là xuất giá rồi.” Giọng Ôn Minh Châu ngọt ngào, cười tươi như hoa nói.
Nhưng trong lòng nàng ta lại là: [Ôn Thanh Uyển à! Ôn Thanh Uyển, ngươi thật sự đáng thương đến cực điểm.]
[Phụ thân đem ngươi gả cho một kẻ què nát trong Hầu phủ sa sút, mà người nhà ngươi lại còn mở tiệc ăn mừng rình rang, hahaha…]
Tiếng cười điên dại như ma quỷ vọng vào tai Ôn Thanh Uyển, suýt nữa làm màng nhĩ nàng vỡ tung.
Nàng vẫn cúi đầu thật thấp, từng lần từng lần bị người thân ruồng bỏ, máu trong người dần dần lạnh đi.
Kiếp trước, ngọn lửa bất bình trong lòng nàng cũng sớm nguội lạnh từng chút một.
Nàng vốn là tiểu thư tài giỏi xuất thân từ gia đình quý tộc, chỉ vì một câu “thay gả” của phụ thân.
Liền khiến nàng cả đời bị nhốt trong tường cao cung cấm, vì gia tộc, vì sinh tồn mà cố gắng vùng vẫy.
Quy củ ở Đông cung chồng chất, nàng lại là kẻ thay người khác gả đi, càng phải thận trọng từng lời nói, từng hành động, không được phạm một chút sai lầm.
Vì cầu sự sống, nàng buộc phải cuốn vào vòng xoáy đó, cùng phi tần của Triệu Giác đấu đá lẫn nhau.
Còn lại chỉ là nỗi buồn vô tận, nghẹn khuất, uất ức quấn lấy trái tim nàng, ngày một lớn dần, không thể kiểm soát.
Còn nhớ năm đó nàng mới vào Đông cung: Thái tử phi uống thuốc ít đi, là lỗi của nàng.
Thái tử phi yêu Thái tử như mạng sống của mình, tâm trạng Thái tử phi không tốt, liền không có khẩu vị.
Thái tử phi ăn ít, là lỗi của nàng.
Thái tử phi tâm tình không vui, càng là lỗi của nàng.
Thái tử Triệu Giác không hề yêu Thái tử phi, nhưng lại càng căm ghét nàng, cho nên chỉ cần Thái tử phi hơi nhíu mày, Triệu Giác liền đập chén tức giận.
Chịu đựng đến khi Thái tử phi chết, chính xác mà nói, là bị Thái tử làm cho tức mà chết, Ôn Thanh Uyển rốt cuộc cũng ngoi lên đầu.
Không ai biết, đằng sau vinh quang được phong làm Hoàng hậu, nàng đã phải trả giá bao nhiêu.
Nàng vốn không phải người có thân thể yếu nhược, nhiều bệnh, nhưng một mình khổ sở trong thâm cung, thân thể cũng hao tổn, làm Hoàng hậu năm năm liền buông tay trần thế.
Đến chết cũng vẫn còn là nữ tử còn trinh tiết.
Hoàng cung chính là l*иg giam đẫm máu tanh.
Chỉ là nàng vẫn ôm hy vọng, hy vọng Triệu Giác có thể trở thành một quân vương sáng suốt và rộng lượng.
Đáng tiếc, nàng đã định sẵn là sẽ thất bại hoàn toàn, Triệu Giác vốn dĩ là một tên điên đúng nghĩa, lại còn vô năng đến cực điểm.
Cho đến trước lúc chết, nàng vẫn còn vì lê dân bá tánh, vì nữ tử hậu cung mà bận lòng.
Nay đã may mắn trở về năm mười sáu tuổi, nàng nhất định phải sống như trong sách viết về Tương Vân say ngủ giữa rừng hoa thược dược, sống một đời tự do, tự tại, hạnh phúc.
Mười sáu tuổi ở kiếp trước, nàng từng mộng tưởng có một trượng phu toàn tâm toàn ý yêu nàng, phu thê hoà thuận, tôn kính như tân*.
(*Tôn trọng nhau như lúc ban đầu.)
Nhưng với một người đã trải qua một kiếp như Ôn Thanh Uyển, nàng đã thấy quá nhiều chủ mẫu cao cao tại thượng, quen sống trong nhung lụa, mà lại chẳng hề biết thế nào là tự do vui sống.