Chương 39: Vân phủ

Ôn Thanh Uyển nhìn sắc mặt ngơ ngác của Tiêu lão nhị, nàng thực muốn buông một câu: Chẳng trách Thượng thư phủ không chịu gả cháu gái cho ngươi.

Nhưng nàng không muốn đả kích kẻ nuôi heo, tương lai Hầu phủ muốn ăn thịt còn phải trông chờ vào hắn, vì vậy nàng nhẹ nhàng dạy bảo.

“Nhị đệ, không bỏ con sao bắt được sói, tay không đi cầu thân sẽ bị người ta đuổi ra ngoài.”

“Thì ra là vậy! Chẳng trách mỗi lần ngoại tổ mẫu thấy chúng ta đều mắng chửi. Ta còn tưởng nương không phải do bà ấy sinh ra nên mới thế!”

Ôn Thanh Uyển sẽ không nói cho thanh niên trước mặt biết, có phải thân sinh hay không thì có can hệ gì, chỉ cần có lợi cho mình, không thân sinh còn thân hơn thân sinh!

Mẫu thân ruột của nàng coi thứ nữ còn nặng hơn nàng, vì mẫu thân đối xử tốt với Ôn Minh Châu, nên phụ thân sẽ chịu khó tới viện của bà thêm mấy lần!

“Cẩm Lan, chuẩn bị một phần lễ dày mang tới đây. Tam đệ, giúp ta soạn thảo một tờ khế nợ hai trăm lượng bạc, coi như Nhị đệ mượn của ta. Về sau các ngươi có cần cũng có thể đến tìm ta mượn bạc.”

“Đa tạ đại tẩu, Tam đệ viết giúp ta thành nợ hai trăm ba mươi lượng, ba mươi lượng kia tính công lao cực nhọc của đại tẩu.”

Cả đời Tiêu Lập Ba chưa từng nợ nần, hắn cảm thấy thật mới lạ, trong lòng càng thêm cảm động.

“Nhị đệ, người một nhà không nói hai lời. Ta nói hai trăm lượng thì là hai trăm lượng. Ta là người nắm quyền quản lý nhà cửa, tự nhiên phải vì hôn sự của các ngươi mà bận tâm.”

Ôn Thanh Uyển nhìn người nuôi heo trước mặt, nở nụ cười đặc biệt hòa nhã. Có khế nợ rồi, nàng chẳng sợ ngày sau hắn không chịu đi nuôi heo nữa!

“Đại tẩu thật đúng là quản lý nhà cửa tốt, Lập Ba về sau chỉ nghe đại ca đại tẩu.” Tiêu Lập Ba chân thành nói.

Đại tẩu không những người đẹp mà lòng còn thiện. Nếu là kế mẫu quản lý nhà, sao có thể giúp hắn lo liệu hôn sự?

Nghĩ như vậy, Tiêu Lập Ba liền trừng Tiêu Vương thị một cái, ánh mắt như thể muốn ăn thịt nàng ta.

Tiêu Vương thị: “…”

Lúc nàng ta quản lý nhà cửa chẳng những nhọc lòng nhọc sức, còn phải bỏ của hồi môn ra bù vào, vậy mà các con trai, con gái kế đều hận nàng ta, nói vì sao nàng ta không cho bọn họ bữa nào cũng được ăn thịt.

Nàng ta không còn quản lý nhà cửa nữa, con trai kế sao còn trừng nàng ta?

Tức đến mức Tiêu Vương thị lại nhéo con gái một cái, Tiêu Ngọc Nhi đau đến rưng rưng nước mắt mà không dám khóc thành tiếng.

Chẳng mấy chốc, Tiêu Lập Thao đã viết xong khế nợ, Tiêu Lập Ba không chút do dự ký tên điểm chỉ.

Cẩm Lan cũng chuẩn bị nửa xe ngựa lễ vật, toàn thứ hoa mỹ mà không thực dụng, nhìn đẹp mắt lại sang trọng, thật ra còn chưa đến hai trăm lượng bạc.

Tiêu Lập Ba cười đến khép không nổi miệng, mấy thiếu niên khác đều hâm mộ không thôi, trong lòng còn nghĩ sau này bọn họ cũng có thể đến tìm đại tẩu mượn.

Tiêu Lập Xuân, Hạ, Thu, Đông, bốn bé trai tám tuổi, cùng ba bé gái sáu tuổi đều theo Ôn Thanh Uyển đi cùng.

“Đại tẩu, Ngọc Nhi cũng muốn đi.” Tiêu Ngọc Nhi thật ra không muốn đi, nhưng nàng ta sợ mẫu thân nàng ta cấu véo.

“Muốn đi thì đi, Nhị Thập Lục ngươi trông chừng Tam Thập Lục.” Ôn Thanh Uyển thấy Tiêu Vương thị cấu con gái, liền tốt bụng nói.

“Được, đại tẩu cứ yên tâm, ta sẽ luôn dắt theo Ngọc Nhi.” Tiêu Lập Thu lập tức bước lên, nắm lấy tay Tiêu Ngọc Nhi.

Tiêu thái lão phu nhân và lão Hầu gia tự nhiên sẽ không đi, bọn họ cho rằng việc này nhất định không thành.

Nhưng bọn họ cũng khôn ngoan, không nói thẳng ra. Tiêu thái lão phu nhân còn buông lời dễ nghe: “Lão nhị, các ngươi ra ngoài, mọi sự đều nghe theo đại tẩu của ngươi.”

“Tổ mẫu cứ yên tâm, chúng con sẽ nghe lời đại tẩu.” Tiêu Lập Hạ hoạt bát nói.

Ôn Thanh Uyển dẫn theo mọi người, tổng cộng năm cỗ xe ngựa, oai phong hướng về Vân phủ.

Bà mối nhìn Ôn Thanh Uyển, một cô nương trẻ tuổi như vậy đã làm chủ mẫu quản lý nhà cửa của Hầu phủ, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần kính trọng.

Cô nương đẹp thế này, cái tên Thế tử què chân của Hầu phủ sao xứng với cô nương người ta!

Bà mối lại quay đầu đánh giá Nhị công tử hôm nay muốn cầu thân, dung mạo tuấn tú như vậy, thứ nữ của Thượng thư phủ sao xứng được!

Vì thế, bà mối hoàn toàn khác hẳn sự thấp thỏm khi đến Ôn phủ hôm trước, sáng sớm đã thần khí hăng hái đi Vân phủ dâng bái thϊếp.

Gã sai vặt của Vân phủ đã đứng chờ trước cổng từ lâu, thấy bà mối vừa đến liền nhiệt tình mời tất cả vào phủ.

Tiêu Lập Ba sững sờ, hắn cùng di nương tới Vân phủ chưa bao giờ được đối đãi thế này, vẫn là đại tẩu có mặt mũi.

Lão phu nhân Vân phủ vẫn chưa hay biết rằng hôm nay chính là cái đứa con trai vô tích sự của thứ nữ mà bà khinh thường nhất đến Vân phủ cầu thân.

Bà chỉ nghe con dâu cả nói bà mối sáng sớm đã hạ bái thϊếp. Trong phủ có không ít thiếu niên sắp đến tuổi lập gia thất, mà hai cô nương chờ cập kê cũng chưa đính hôn.

Vì thế bà ăn mặc chỉnh tề, ăn sáng xong liền ngồi trong đại sảnh đợi bà mối đến.

Bà vừa ngẩng mắt liền thấy vị cô nương đi cùng bà mối, y phục gấm vóc, dung nhan đẹp như người bước ra từ tranh.

Ôn Thanh Uyển vốn đã đẹp, sau khi trùng sinh lại thường xuyên uống linh tuyền. Linh tuyền không chỉ cải thiện thân thể mà còn dưỡng nhan, nên gương mặt nàng càng ngày càng đẹp.

Lão phu nhân Vân phủ tươi cười rạng rỡ: “Ô hô, đây là tiểu thư nhà ai, đẹp thật là đẹp!”

“Tham kiến Vân lão phu nhân, người đã quá khen.” Ôn Thanh Uyển hơi khom gối hành lễ, nét mặt nhàn nhạt, cũng không giới thiệu mình.

Nàng tin bà mối sẽ thay nàng nói rõ. Quả nhiên, bà mối không khiến nàng thất vọng.

Chỉ thấy bà mối cười tươi nói: “Lão phu nhân Vân phủ, vị này là Ôn thị, phu nhân của Uy Vũ hầu. Hôm nay ta chính là nhận ủy thác của nàng, đến Vân phủ cầu thân.”

“Uy Vũ hầu phu nhân đến Vân phủ ta cầu thân?” Vốn điềm đạm, Vân lão phu nhân cũng thay đổi sắc mặt vì quá kinh ngạc.

Trước kia bà xem thường Thừa Ân hầu phủ, nhưng Uy Vũ hầu… bà tuyệt đối không dám đắc tội. Theo lời phu quân bà nói, đó là tước vị được Thánh thượng đích thân phong.

“Uy Vũ hầu phu nhân là đến thay Uy Vũ hầu cầu thân?” Con dâu cả Vân gia cười niềm nở hỏi.

Bà ta đang phiền não không biết nên gả thứ nữ đã cập kê một năm của thứ đệ cho ai, nếu làm quý thϊếp của Uy Vũ hầu thì thật không tệ.

“Vân lão phu nhân, Vân phu nhân, hôm nay chúng ta đến để cầu thân cho Nhị công tử của Hầu phủ.”

“Cái gì? Nhị công tử còn muốn cưới tiểu thư Vân phủ chúng ta?” Giọng Vân lão phu nhân sắc nhọn, nghe kỹ còn mang theo vài phần run rẩy.

Bà xem thường Thừa Ân hầu phủ chủ yếu là vì Lục tiểu thư Vân gia ba ngày hai bận về nhà đòi tiền.

Nếu đưa không hợp ý nàng ta, nàng ta liền khóc lóc than rằng vị chủ mẫu như bà chèn ép thứ nữ, khiến bà tức đến mức giao cả quyền quản gia cho con dâu cả.

Cái nghiệt nữ kia ở trong tay con dâu cả chẳng được lợi gì, cuối cùng bị tức mà chết. Nay con trai nàng ta còn muốn đến cưới tiểu thư Vân phủ, thật là vô lý hết sức.

“Tiêu Lập Ba, ngươi quỳ xuống cho lão thân! Còn muốn cưới Kiều Nương? Trừ phi…”

Tiếng quát của Vân lão phu nhân cắt đứt dòng suy nghĩ bay xa của Tiêu Lập Ba. Hắn sợ nhất là bị ngoại tổ mẫu và đại tẩu trách mắng.

Hắn đang định quỳ xuống, nói rằng Vân phủ không đồng ý thì thôi, đừng để đại tẩu giống hắn bị quét ra khỏi cửa Vân phủ, thì liền nghe bà mối nghênh ngang nói: “Vân lão phu nhân, ta xin nói một câu mạn phép. Nhị công tử hầu phủ chính là bậc thanh niên tài tuấn hiếm có. Người xem dung mạo này, phong thái này, khí chất này… chậc chậc chậc chậc… thật không lời nào diễn tả nổi!”

Tiêu Lập Ba: “…”

Hắn đâu có xuất sắc đến thế!

Không biết bà mối lấy đâu ra lá gan lớn như vậy!

Nhất là đại tẩu hắn cũng tỏ vẻ tán đồng, khiến hắn áp lực càng lớn.