“Thê tử, nàng cứ đi ăn trước, vi phu tối nay không ăn.” Thanh âm Tiêu Cẩn mang theo vài phần ủ rũ.
Ôn Thanh Uyển thu ý niệm, rời khỏi thương thành công đức, nhưng nàng không vào phòng, đứng ngoài cửa hỏi: “Vì sao ngươi không đi ăn? Là chân đau, không đi được?”
Tiêu Cẩn lập tức giải thích: “Vi phu dán Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao, sợ uổng phí dược lực nên không dám tắm rửa, nhưng người vi phu bốc mùi, cho nên… không tiện đi ăn.”
“Ồ, ta còn tưởng ngươi không đói! Vậy ngươi gọi Lãnh Viêm vào bếp bưng cơm canh cho ngươi.” Ôn Thanh Uyển nói xong liền quay người bỏ đi.
“Nương tử đi thong thả, cảm ơn nương tử quan tâm, vi phu lập tức gọi Lãnh Viêm đi bưng cơm… nương tử ăn xong thì mau trở về…”
Ôn Thanh Uyển đi xa rồi vẫn còn nghe thấy nam nhân lải nhải không dứt. Nàng thật chưa từng thấy ai lắm lời như vậy, khinh bỉ cộng thêm một.
Trong phòng ăn, vì Tiêu Cẩn không có mặt nên đám thiếu niên trong Tiêu phủ cứ như chim xổ l*иg, ăn xong liền bu quanh Ôn Thanh Uyển ríu rít không ngừng.
Mấy ngày gần đây, thiếu niên thiếu nữ trong phủ không chỉ được ăn no, mà bữa nào cũng có thịt, ánh mắt nhìn Ôn Thanh Uyển càng thêm kính trọng.
Ôn Thanh Uyển nhìn bọn nhỏ, ánh mắt nhìn nàng tựa như phát hiện ra bảo vật hiếm có, trong lòng nàng cũng sung sướиɠ không ít.
Ai mà không thích được người khác tôn sùng chứ? Những ngày nàng gả vào Tiêu phủ, sống tự tại, đầy đủ.
Bình thường cùng Tiêu Cẩn đấu trí đấu dũng, đôi khi còn so chiêu võ nghệ, bất kể đấu văn hay đấu võ, lần nào cũng là nàng chiếm thượng phong.
Không hề giống ở Ôn phủ, ngày ngày đè nén, lại phải phòng ngừa Ôn Minh Châu ám hại.
Cũng chẳng cần lúc nào cũng so đo cha mẹ thiên vị, huynh trưởng chán ghét.
Ở hầu phủ, Ôn Thanh Uyển không chỉ là chủ mẫu, còn là gia chủ Tiêu gia. Tiêu Cẩn đã nói, mọi chuyện đều nghe theo nàng.
Tuy những ngày mới thành hôn nàng luôn nghiêm túc bày trận, phòng bị một lớp dày, chỉ sợ nam nhân đột nhiên trở mặt bạo hành nàng, nhưng nàng đã bỏ qua một việc.
Trùng sinh trở về, rất nhiều chuyện đã sớm biến đổi.
Chỉ một chút thay đổi nhỏ thôi cũng có thể dẫn đến biến hóa rất lớn.
Huống chi đời này, so với kiếp trước vốn khắc kỷ thủ lễ, nàng đã thay đổi quá nhiều.
Trong mắt Lãnh Viêm bọn họ, nàng chắc là một chủ mẫu thích bạo ngược phu quân đây!
“Đại tẩu, theo phân phó của tẩu, hôm nay ta đã mua mười con heo trưởng thành tầm trăm cân, một trăm con heo con. Theo chỉ dẫn trong sổ tay hướng dẫn nuôi heo, heo trưởng thành mỗi ngày tăng hai cân, mười ngày sau chúng ta có thể gϊếŧ thịt con lớn nhất.”
“Ừm, nhị đệ thật lợi hại.”
“…”
Tiêu Lập Ba trừng lớn mắt, nhìn đại tẩu, chỉ nói một câu này?
Thê tử của hắn đâu?
Chẳng lẽ đại tẩu quên mất rồi?
“Nhị ca giỏi quá! Vậy về sau chúng ta có phải ngày nào cũng được ăn thịt không?” Tiêu Tam Thập Tam năm tuổi vui mừng hỏi.
“Tam Thập Tam đệ muốn ăn thịt chẳng phải dễ sao? Thỏ Thất ca nuôi, hai tháng nữa là có thể gϊếŧ thịt ăn rồi.”
“Thật sao? Đại tẩu lợi hại quá, Tam Thập Tam về sau mỗi ngày đều có thịt ăn rồi!”
Tiêu Lão Thất: “…”
Nhị ca nuôi heo thì lợi hại, còn ta nuôi thỏ thì lại thành đại tẩu lợi hại!
Mọi người lại ríu rít thêm một lúc lâu, Ôn Thanh Uyển thấy lão nhị Tiêu Lập Ba gấp đến như kiến bò trên chảo nóng.
Nàng tốt bụng nói: “Đúng rồi, ta đã đáp ứng nhị đệ, ngày mai sẽ đến phủ Bộ Hộ thượng thư thay ngươi đi cầu thân.”
“Cảm ơn đại tẩu, cực khổ đại tẩu rồi. Bộ Hộ thượng thư tuy là ngoại tổ của ta, nhưng ông ấy xem thường ta, mấy lần đuổi ta ra ngoài. Ta thích thứ nữ do quý thϊếp sinh trong phủ bọn họ, Vân Kiều Nương…” Tiêu Lập Ba bla bla nói một tràng.
Hệt như chỉ cần hắn nói với Ôn Thanh Uyển một câu thì sẽ cưới được cháu gái thứ của Vân thượng thư vậy.
“Vân Kiều Nương có thích ngươi không?” Ôn Thanh Uyển nghiêm túc hỏi. Nàng nhớ kiếp trước, một năm sau Nhị đường ca nàng cưới thứ nữ Vân Kiều Nương của Vân phủ.
Nhị đường ca phong lưu phóng đãng, đối với thê tử cũng chẳng tốt, chưa đến hai năm Vân Kiều Nương bệnh mà mất.
“Kiêu Nương nói nàng ấy muốn gả cho ta làm thê, chỉ là tổ phụ nàng ấy, cũng chính là ngoại tổ ta, trước sau không đồng ý…”
Lời của lão nhị còn chưa dứt, đã bị Tiêu Lập Đông kinh ngạc cắt ngang: “Ngoại tổ không đồng ý? Môn hộ Hầu phủ chúng ta còn cao hơn phủ Thượng thư mà?”
“Ừm, nói thì là vậy, nhưng Hầu phủ chúng ta chỉ có hư danh, Nhị ca lại không có bản lĩnh, ngoại tổ nói Hầu phủ sẽ liên lụy ông ấy.”
“Cái gì mà hư danh! Phu quân ta là Uy Vũ hầu được phong do thực lực, được Thiên tử đích thân phong hầu, ngoại tổ ngươi gặp chàng còn phải hành đại lễ.” Thanh âm Ôn Thanh Uyển đầy lực.
“Ngày mai bổn phu nhân sẽ đến phủ của Thượng thư cầu thân. Các ngươi có ai muốn đi theo không?”
Con cháu Tiêu gia nhìn thấy khí thế sấm rền chớp giật hội tụ trên người đại tẩu, tựa hồ chẳng ai có thể ngăn nổi khí thế mạnh mẽ của nàng.
Bọn chúng lập tức đứng thẳng lưng: “Đại tẩu, ta muốn đi.”
“Đại tẩu, ta cũng muốn đi.”
Toàn là bọn trẻ mười tuổi trở xuống nói. Bọn lớn cảm thấy rất ngượng khi đi theo đại tẩu, bọn nhỏ thì chưa bước ra khỏi Hầu phủ nên có hơi nhút nhát.
“Ừm, Lãnh Phong, đi mời bà mối trước kia từng giúp gia các ngươi nói chuyện hôn sự. Còn các ngươi mau đi ngủ, mai ăn sáng xong sẽ xuất phát.”
Ôn Thanh Uyển cảm thấy bà mối từng giúp bọn họ cầu thân cũng có chút lương tâm, vì vậy liền mời bà ấy ra mặt giúp lão nhị sang phủ Thượng thư cầu thân.
Nàng nói xong liền thong thả quay về viện của mình. Ăn cơm, vẽ bánh vẽ cho đám nhỏ, cũng mất hơn một canh giờ.
Cho nên khi nàng trở về đã là giờ Hợi, Tiêu Cẩn đã tắm rửa xong, còn đốt cả hương trong phòng ngủ: “Nương tử sao đi lâu vậy?”
“Ngươi đang chất vấn ta?” Sắc mặt Ôn Thanh Uyển hơi trầm xuống. Quả nhiên, kẻ bạo hành thích khống chế.
“Không, không phải. Chân vi phu đã khỏi, muốn lập tức nói cho nương tử nghe.” Thấy tiểu nha đầu lạnh mặt, Tiêu Cẩn lập tức cười lấy lòng.
Nói rồi liền bế nàng lên, xoay vòng tại chỗ. Lúc đầu nàng vẫn lạnh mặt cảnh giác.
“Nương tử, chân vi phu hoàn toàn khỏi rồi, không chỉ chân lành mà cả những vết thương cũ trên người cũng đã tốt hết.” Vừa ôm nàng xoay vòng, hắn vừa lớn tiếng nói.
Thì ra xoay vòng làm nàng vui như thế, nàng cư nhiên phát ra tiếng cười trong trẻo như chuông bạc. Tiêu Cẩn cũng ha ha cười theo. Dù sao nàng cũng chỉ là một tiểu cô nương mười sáu tuổi.
Nàng lạnh lùng cũng đẹp, cười lại càng mê người. Dù nàng thế nào, hắn đều thích.
Thế gian này, tuyệt không có người thứ hai khiến lòng hắn rung động như vậy.
Nghĩ thế, hắn cúi đầu, hôn lên người trong lòng: “Vi phu có được nương tử, thật tốt.”
“…”
Ôn Thanh Uyển không phải vì xoay vòng mà vui, mà là hiệu quả của Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao cùng linh tuyền làm nàng phấn khởi.
Thế mà nam nhân này lại nhân lúc ấy hôn nàng.
Mà nàng lại không chán ghét hắn. Nàng sờ lên ngực mình, nơi đó nhảy loạn, chỉ e là hỏng rồi!
Tiêu Cẩn thấy tiểu nha đầu lại thay đổi sắc mặt, hắn vội đặt nàng lên ghế, đổi đề tài: “Nương tử đã từng thấy phong cảnh nơi dân gian chưa?”
“Chưa.” Ôn Thanh Uyển đưa tay xoa trán, khô cằn nói.
“Nếu ngày mai nương tử có tâm tình, vi phu dẫn nàng đi mấy điền trang xem thử?” Tiêu Cẩn dụ hoặc nàng.
“Ngày mai, ta phải đến phủ Thượng thư giúp nhị đệ cầu thân.”
“Nương tử quả nhiên thích vi phu, chuyện nhỏ như vậy cũng nói cho vi phu biết.”
“…”