Chương 35: Nương tử quả nhiên mừng đến phát cuồng vì vi phu

“Phu tử còn lợi hại hơn đại tẩu, vậy bọn đệ miễn cưỡng chấp nhận.” Tiêu Lập Hạ ngây thơ nói.

“Chúng ta giờ ra viện thả lỏng một chút, đợi đại ca các ngươi về là có thể ăn cơm.”

“Được, đại tẩu, chúng ta đi xem Vạn di nương trồng hoa được không?”

“Ừm, đi đi.” Ôn Thanh Uyển cũng muốn xem thử. Lúc nhỏ nàng từng đi xem thợ làm vườn trồng hoa, lại bị mẫu thân mắng là không biết liêm sỉ.

Từ đó về sau, nàng không dám đi xem nữa!

Thì ra làm một chủ mẫu của Hầu phủ sa sút thế này lại có đãi ngộ như vậy, muốn làm gì thì làm, thật sự quá sung sướиɠ.

Thu gom của cải riêng của di nương và các đệ muội kế, có thể duy trì Hầu phủ trong một tháng. Một tháng sau, có thể dựa vào heo mà Tiêu Lập Ba nuôi để ăn thịt heo.

Một tháng nữa, thỏ mà lão thất nuôi chẳng biết đã ăn được chưa, còn cả gà của lão cửu…

Ôn Thanh Uyển nghĩ tới việc không cần động tới của hồi môn của nàng mà vẫn nuôi được cả Hầu phủ, tâm tình đặc biệt tốt.

Tiêu Cẩn bước vào cửa Hầu phủ đúng lúc nghe thấy đám đệ muội ríu rít cười nói không ngừng, trong đó còn xen cả tiếng cười của tiểu nha đầu nhà hắn.

Sát khí đầy người hắn bất giác tiêu tán: “Nương tử, đang đợi vi phu về để ăn cơm sao?”

“Ừm, chỉ đợi phu quân thôi.” Ôn Thanh Uyển thuận miệng đáp. Trước mặt đệ muội kế và các di nương, nàng nguyện ý cho hắn mấy phần thể diện.

“Nương tử, vi phu đói rồi, chúng ta đi phòng ăn thôi.” Tiêu Cẩn nhanh bước tới, kéo tay Ôn Thanh Uyển.

“Mọi người đi rửa tay ăn cơm.” Ôn Thanh Uyển hướng vào vườn hoa gọi một tiếng.



Ăn xong bữa trưa, Ôn Thanh Uyển định về viện ngủ trưa: “Buổi học chiều nay do tam đệ thay ta dạy, các ngươi phải ngoan ngoãn học, biết chưa?”

“Đại tẩu yên tâm, chúng ta nhất định chăm chỉ đọc sách.”

Thấy đám đệ muội Tiêu gia biết cố gắng như vậy, tâm tình Ôn Thanh Uyển rất tốt, bước chân cũng nhẹ hơn.

Tiêu Cẩn không muốn dùng khinh công, nên đuổi theo nàng liền cà thọt càng rõ: “Nương tử, đợi vi phu chút.”

“Một nam nhân to xác mà đuổi không kịp một tiểu nữ tử, thật không có bản lĩnh.” Ôn Thanh Uyển chẳng mềm lòng, thẳng thắn châm chọc.

“Chân cẳng của vi phu không tiện mà!” Tiêu Cẩn làm nũng cầu đồng tình.

“Chân cẳng không tiện còn muốn đuổi theo nữ tử? Ngươi thật có bản lĩnh!” Ôn Thanh Uyển khinh bỉ.

“Vi phu chỉ đuổi mỗi nương tử, những nữ tử khác, vi phu không thèm đuổi.”

“Ngươi què như thế, có đuổi được ai không?” Ôn Thanh Uyển không chút lưu tình chọc hắn.

“Vi phu đuổi được nương tử là đủ rồi.” Tiêu Cẩn thấy tiểu nha đầu khinh bỉ hắn, còn chịu đấu miệng với hắn, tâm tình vui sướиɠ vô cùng.

Tiểu nha đầu chắc chắn là thích hắn, không thì sao nàng không đi khinh bỉ người khác, mà chỉ khinh bỉ hắn chứ, ha ha…

Ôn Thanh Uyển nghe tiếng cười của hắn, bực bội nói: “Đừng cười nữa, khó nghe chết được. Ta lúc nhỏ tình cờ có được một hộp Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao, cho ngươi dùng thử xem.”

“Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao? Trên đời này thật sự có sao?” Tiêu Cẩn thất thanh kêu lên.

Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao khiến Tiêu Cẩn quá chấn động. Lão đầu Thần Y Cốc từng nói với hắn, nếu tìm được Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao, chân hắn sẽ cứu được, nhưng thứ đó chỉ tồn tại trong lời đồn.

Tiểu nha đầu của hắn lại có thứ trong truyền thuyết kia, bảo sao hắn không kích động hét lên?

Quả nhiên, tiểu nha đầu vẫn thích hắn!

Chỉ là nàng còn không hiểu chuyện nam nữ mà thôi!

Đây là lần đầu tiên sau mười năm Tiêu Cẩn mất kiểm soát, dọa đến mức Lãnh Viêm vốn cố ý chậm lại phía sau, lập tức tung người lên, chắn giữa Ôn Thanh Uyển và Tiêu Cẩn.

“Gia, người sao vậy?”

“Phu nhân, người đừng làm hại gia chúng ta.” Lãnh Phong cũng phi thân lên phía trước nói.

“Các ngươi mau lui xuống, trước mặt nương tử ta, gia có thể xảy ra chuyện gì? Thật là thứ không có mắt nhìn.”

“…”

Lãnh Viêm và Lãnh Phong đồng thời liếc trộm vị chủ tử kiêu ngạo của bọn họ, cũng không biết là ai, đêm tân hôn đã bị đánh gãy xương!

“Phu nhân, cầu xin người hạ thủ lưu tình, đừng lại…”

“Nói cái gì nói, mau cút, ảnh hưởng gia đuổi theo nương tử, đuổi không kịp, lấy các ngươi mà hỏi.”

“Khụ khụ~.” Ôn Thanh Uyển bị chủ tớ bọn họ chọc cười: “Từng người một, đều kỳ quái.”

“Nương tử giáo huấn phải, phu nhân nói các ngươi kỳ quái, còn không mau lui xuống.” Tiêu Cẩn vừa cười vừa mắng, ai cũng nhìn ra tâm tình hắn rất tốt.

Lãnh Viêm và Lãnh Phong thấy vậy liền lập tức thi triển thân pháp biến mất.

Tiêu Cẩn không chờ nổi mà nhận lấy gói thuốc tinh xảo trong tay Ôn Thanh Uyển, kinh thán nói: “Nương tử, đây chính là Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao trong truyền thuyết!”

“Ngươi cũng biết?” Ôn Thanh Uyển vô cùng kinh ngạc, đồ trong thương thành công đức do Diêm Vương gia tặng, vậy mà nam nhân này lại biết.

“Vi phu thật sự không biết, chỉ nghe Văn cốc chủ của Thần Y Cốc từng nói qua, ông ấy nói nếu tìm được vật này thì có thể trị khỏi chân của vi phu.”

“Vậy ngươi có biết dùng thế nào không? Hay là mời Văn thần y đến phủ giúp ngươi.” Ôn Thanh Uyển không phải lo cho Tiêu Cẩn.

Nàng chỉ muốn biết đồ thương thành công đức xuất phẩm rốt cuộc có tác dụng hay không, nếu thật sự có tác dụng, trong thương thành còn rất nhiều dược liệu quý giá.

Huống chi trong tay nàng còn một bình dược dịch giải bách độc, nàng không dám tùy tiện dùng, nhỡ đâu…

Tiêu Cẩn lại không biết trong lòng Ôn Thanh Uyển nghĩ gì, hắn chỉ nghĩ tiểu nha đầu của hắn rất quan tâm hắn.

“Nương tử quan tâm vi phu đến thế, khiến vi phu vạn phần cảm động, bệ hạ nói Văn cốc chủ ba ngày nữa sẽ đến kinh thành, nhưng vi phu muốn dùng ngay bây giờ.”

“Được, nếu Văn cốc chủ đích thân đến, cho dù có chuyện gì cũng có thể cứu trợ.”

Ôn Thanh Uyển không phản đối nữa, bởi Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao chỉ có hiệu lực ba ngày.

“Thuốc nương tử đưa, cho dù là thuốc độc, vi phu cũng cam tâm tình nguyện.” Tiêu Cẩn vui vẻ nói.

Thấy tiểu nha đầu của mình không phản đối, Tiêu Cẩn liền cho rằng nàng rốt cuộc cũng biết thế nào là phu cương* rồi.

(*Đạo làm chồng, cương thường mà người chồng giữ.)

“Thân thể bệ hạ không tốt sao?” Ôn Thanh Uyển hỏi một câu không liên quan.

Theo quỹ đạo kiếp trước, hai năm sau bệ hạ liền nằm liệt giường, chưa kéo dài nổi một năm đã đi.

Kiếp trước nàng không có địa vị ở Đông cung, không có nhân mạch, cũng không biết Cốc chủ Thần Y Cốc có từng đến kinh thành hay không.

“Thân thể bệ hạ xác thực không tốt, nếu không sao lại mời Văn cốc chủ đích thân tới!” Tiêu Cẩn trầm giọng nói.

“Haiz, Ngũ hoàng tử vẫn còn ở biên quan, nếu bệ hạ có điều gì bất trắc, hắn quay về thì mọi chuyện đều muộn!”

“Đợi chân ngươi khỏi rồi, là có thể thay Ngũ hoàng tử để hắn trở về kinh.” Trong tiềm thức Ôn Thanh Uyển cũng không mong Thái tử nối ngôi.

Nàng quá hiểu Thái tử, trong mắt hắn chỉ có phong hoa tuyết nguyệt*, không có lê dân bách tính.

(*Ám chỉ chuyện tình ái nam nữ.)

Sau khi Thái tử kế vị vài năm, triều Đại Thịnh gặp thiên tai liên miên, nếu không phải nàng ngày đêm xử lý tấu chương.

Giúp Hoàng thượng giải quyết hết trận này đến trận khác, chắc chắn con dân của triều Đại Thịnh không còn đường sống.

Nàng đổ tâm hao sức xử lý quốc sự, còn Thái tử lại giúp Ôn Minh Châu xử lý hết chuyện hòa ly này đến chuyện hòa ly khác.

“Nương tử lại mong vi phu đi biên quan đến thế ư?” Tiêu Cẩn buồn bã hỏi.

Hắn không phải không muốn thay Ngũ hoàng tử, nhưng tiểu nha đầu giục hắn đi thì lại khác!

“Đến lúc đó ta cũng có thể theo người cùng đi.” Ôn Thanh Uyển mở to mắt vô tội nhìn Tiêu Cẩn.

Nàng thật sự muốn đi nhìn một chút, kiếp trước nàng chỉ thấy phong cảnh các nơi của Đại Thịnh trên tấu chương.

“Ha ha… Nương tử quả nhiên vui đến mê vi phu rồi.” Tiêu Cẩn cười vang trời.