Tiêu Cẩn thấy lão tam chọc cho tiểu nương tử nhà mình cười tươi như hoa, hắn lại không sao nghĩ ra hoa nghênh xuân trông thế nào.
Thế là hắn thản nhiên đứng chắn trước mặt tiểu nương tử, che khuất tầm mắt đám đệ đệ.
Tuy hắn không biết nghênh xuân là hoa gì, nhưng hắn biết hoa mà tiểu nương tử thích, nhất định rất đặc biệt.
Từ nhỏ Tiêu Cẩn đã là người thận trọng, dù trong lòng cảm thấy nghênh xuân hẳn cũng cao quý như mẫu đơn, nhưng hắn không muốn tuỳ tiện nói ra.
Nhưng đây là loài hoa tiểu nương tử thích, hắn lại phân vân có nên nói vài câu tán thưởng để lấy lòng nàng không.
Hắn moi óc nhớ lại câu phu tử từng ngợi ca mẫu đơn: “Duy hữu mẫu đơn chân quốc sắc, hoa khai thời tiết động kinh thành.” (Chỉ có mẫu đơn là sắc đẹp tuyệt trần, khi hoa nở làm động lòng kinh thành.)
Ừm, câu này ổn đấy!
Hay là dùng câu “Tiếp diệp liên chi thiên vạn lục, nhất hoa lưỡng sắc thiển thâm hồng” cũng được. (Lá liếp nối nhau mênh mông trời đất, một đóa hoa hai màu, hồng nhạt sâu thẳm.)
Đang lúc Tiêu Cẩn phân vân xem câu nào hợp, liền nghe nương tử nhà mình tươi cười nói: “Lão tam đúng là người có đọc sách, đem một đoá hoa vàng nhỏ chẳng đáng kể mà nói thành to tát thế. Có lẽ các ngươi còn chưa biết nghênh xuân trông ra sao phải không?”
“Đại tẩu, nghênh xuân trông thế nào vậy? Đệ chưa từng thấy bao giờ.” Tiêu Lập Công không ngại hỏi.
“Nghênh xuân còn gọi là hoa vàng nhỏ, là một loại hoa dại, so với đa số hoa khác thì chịu râm, hơi chịu lạnh.”
Tiêu Cẩn: “…”
Hoa dại?
Thế thì chẳng ăn nhập gì với hai câu hắn vừa nghĩ ra cả!
Haizz! Tất cả là tại hắn đọc sách quá ít, mười hai tuổi đã cầm đao thương ra trận rồi!
Cũng khó trách, không ít văn thần trên triều từng mắng hắn làm nhục khí chất người có học.
Những lời đó hắn đều hiểu, nhưng hắn chẳng muốn sửa.
Mấy đệ đệ, muội muội trông thấy đại ca gãi đầu cười ngây, nếu không phải đại ca có diện mạo tuấn tú, bọn họ còn tưởng một tên ngốc từ đâu chui ra!
Thật ra cũng không trách Tiêu Cẩn cười ngây ngô, hắn đang mừng thầm vì mình không nói bừa, không mất mặt trước tiểu nương tử.
“Gì cơ? Hoa dại? Đại tẩu sao lại thích hoa nghênh xuân chứ?” Tiêu Kim Oanh cố làm ra vẻ kinh ngạc.
Nàng ta lúc nào cũng muốn đè bẹp mỹ mạo của đại tẩu.
“Thích nghênh xuân có gì phải ngạc nhiên, hoa mà nương tử ta thích, liền phải trồng đầy Tiêu phủ. Vạn di nương, bây giờ liền dẫn người chuẩn bị đi.”
Dáng vẻ bá khí khi Tiêu Cẩn nói lời này như cuồng phong quét qua, khiến người ta nhìn mà phát sợ, lộ ra khí thế và uy nghi chỉ gặp là lạnh sống lưng.
Mọi người từ bất cứ góc nào cũng chỉ thấy được khuôn mặt tuấn mỹ nghiêng nghiêng của hắn, rõ ràng đang cười, nhưng khiến ai nấy đều phát lạnh khắp thân.
Dọa cho Tiêu Kim Oanh lùi hẳn sáu bước: “Đại… đại ca, ta… ta chỉ tò mò thôi.”
“Thích nghênh xuân thì có sao, nghênh xuân nở rộ trăm hoa, khiến thiên nhiên thêm một mảnh sáng rực.” Tiêu Lập Thao trừng mắt nhìn Tiêu Kim Oanh.
“Đúng đó, nghênh xuân là loài hoa nở sớm nhất trong trăm hoa, nên mới đặt tên là nghênh xuân.” Tiêu Lập Đông cũng bất mãn liếc nàng ta.
Tiêu Vương thị thấy mấy đứa con của phu quân đều bênh Ôn Thanh Uyển, nàng ta chẳng dám nghĩ đến chuyện tranh quyền quản lý nhà cửa nữa.
Nàng ta sợ cuối cùng quyền chưa đoạt được, mà bản thân lại thành không nơi dung thân thì không đáng.
Tiêu Cẩn thấy kế mẫu không tranh mà rút lui, lại nhìn mọi người nhìn tiểu nương tử bằng ánh mắt có chút tôn trọng, sắc mặt hắn mới hòa hoãn hơn.
Giọng điệu cũng xem như ôn hòa: “Mọi người về phòng nghỉ sớm đi. Bữa sáng ngày mai không cần đợi ta.”
“Đại ca, ngày mai đi đâu?”
“Đi lên triều sớm, kiếm bạc nuôi các ngươi.” Nói xong, Tiêu Cẩn liền kéo Ôn Thanh Uyển rời đi trước.
Trên đường về viện đều là Tiêu Cẩn đang nói, hắn sợ tiểu nha đầu vì chuyện đoạn tuyệt người thân mà tâm tình không tốt, hắn muốn nàng luôn vui vẻ.
Bộ dáng nhiệt tình ấy rơi vào mắt Ôn Thanh Uyển, lại chỉ cảm thấy hắn nói một câu thôi mà cũng dong dài lải nhải, trong lòng không khỏi khinh bỉ hắn.
Trải qua một đời, đối với chuyện tình yêu nam nữ, cái gọi là tình thú phu thê, nàng chưa từng ôm hy vọng.
Cho nên nàng sẽ không bị lời ngon tiếng ngọt của Tiêu Cẩn mê hoặc, càng không đến mức vui đến mức phương hướng cũng chẳng phân biệt được.
Tiêu Cẩn nói suốt một đường, thấy nàng dầu muối không vào, đành bất đắc dĩ đi rửa mặt.
Hắn rửa mặt xong thì thấy tiểu nha đầu tràn đầy đề phòng, hắn nhận mệnh trải chiếc chăn ở giữa ra: “Nương tử, ngủ phía trong được không?”
“Không được, ta thích ngủ phía ngoài.” Ôn Thanh Uyển lập tức nói, tựa như chỉ cần chậm một chút sẽ bị đổi chỗ ngay.
Hai đêm nay nàng ngủ rất say, một giấc tới sáng, đây là giấc ngủ tốt nhất mà hai đời nàng chưa từng có.
Nên nàng không định tách giường với nam nhân này, nhưng nàng lại sợ nửa đêm hắn tỉnh dậy đánh nàng, vì vậy nàng cảm thấy ngủ ngoài để tùy thời có thể chạy.
Tiêu Cẩn không biết trong lòng nương tử nghĩ thế nào, thấy nàng cuối cùng cũng chịu mở miệng, hắn buồn cười lắc đầu: “He he, nương tử cuối cùng cũng chịu nói chuyện rồi.”
“Cần nói thì tự nhiên ta sẽ nói, có gì lạ?” Nàng nghi hoặc nhìn Tiêu Cẩn.
“Nương tử nói gì cũng đúng, chúng ta nghỉ ngơi sớm đi.” Tiêu Cẩn bất đắc dĩ lên giường nằm trước.
Ôn Thanh Uyển thấy hắn đã nằm, nàng cũng không do dự, thổi tắt ngọn đèn rồi lên giường, rất nhanh đã ngủ say.
Tiêu Cẩn nghe tiếng hô hấp đều đều của nàng, biết nàng ngủ sâu, mới dời chăn ở giữa sang, ôm người vào lòng.
…
Ngày hôm sau.
Ôn Thanh Uyển tỉnh lại thì đã không thấy Tiêu Cẩn đâu. Không thấy hắn, nàng còn có chút không quen.
Hỏi Cẩm Lan mới biết, nam nhân đã lên triều từ sớm.
Bữa sáng vì không có Tiêu Cẩn ở Tiêu phủ nên ai nấy đều thả lỏng, nhất là bữa sáng hôm nay đã đổi bánh bao thịt thành sủi cảo da trong.
Cháo gà xé đổi thành cháo cá phi lê, mỗi người sáu cái sủi cảo, đám thiếu niên một ngụm một cái, ăn vô cùng hăng hái.
Cháo cũng mỗi người một bát, màn thầu thì không hạn chế, ai nấy đều ăn rất no.
Ăn sáng xong, Ôn Thanh Uyển bắt đầu phân công nhiệm vụ.
“Những người ra trang trại nuôi heo, bây giờ đến phòng thu chi lĩnh bạc, bữa trưa ăn ở trang trại, bữa tối muốn về ăn thì về, không muốn thì cũng có thể lĩnh tiền sinh hoạt.”
“Chúng ta về ăn!” Mấy người Tiêu Lập Ba lập tức nói, nói đùa gì chứ, bây giờ trong phủ sống tốt thế này, bọn họ đương nhiên muốn về ăn.
“Học chữ, hôm nay bổn phu nhân thay một canh giờ, sau đó tam đệ dạy tiếp, cho đến khi mời được phu tử mới đến.”
Đời này Ôn Thanh Uyển đương nhiên chưa từng bái danh sư, nhưng đời trước sau khi làm Hoàng hậu, nàng từng theo đại nho bác học Đổng Minh Dương học mấy năm.
“Hay quá!” Mấy đứa trẻ con hò reo nhảy nhót.
Chúng đơn thuần chỉ thích được học với đại tẩu xinh đẹp, còn chưa biết thế nào là học thức uyên bác.
Ngay cả Tiêu Lập Thao cũng không biết học vấn của Ôn Thanh Uyển sâu như vậy, dù sao đại tẩu còn nhỏ hơn hắn hai tuổi, lại là nữ tử khuê các.
Một canh giờ sau, Tiêu Lập Thao mới phát hiện, hơn mười năm học của mình coi như bỏ phí rồi, ngay cả ngoại tổ của hắn cũng không sâu bằng đại tẩu!
Ngay cả Tiêu Lập Hạ vốn chẳng thích học, cũng có cảm giác khai thông bế tắc: “Đại tẩu, về sau do tẩu dạy chúng ta được không?”
“Không được, đại tẩu còn phải bận việc trong phủ, không có thời gian.” Ôn Thanh Uyển quả quyết từ chối, nàng không muốn tự làm khổ mình.
“Vậy… phu tử, có lợi hại bằng đại tẩu không?” Tiêu Lập Đông lưu luyến hỏi.
“Phu tử tự nhiên lợi hại hơn đại tẩu nhiều.” Ít nhất nghiêm hơn rất nhiều, Ôn Thanh Uyển mỉm cười nói.
Nàng sẽ không nói cho bọn chúng biết, phu tử là người có trách nhiệm, học trò không nghe lời sẽ bị đánh thước vào tay.