“Hầu gia, phu nhân, hai người từ sáng đến giờ vẫn chưa ăn gì, nô tỳ mua hai con gà quay ở Túy Hương Lâu.”
Khi thấy vợ chồng Ôn Thanh Uyển từ nha môn đi ra, Cẩm Tước liền ôm hai con gà quay đến.
“Chúng ta ăn một con, ngươi với Lãnh Viêm ăn một con đi.” Ôn Thanh Uyển bình thản nói.
Kỳ thật trong lòng nàng vui lắm, nhưng ngoài cổng nha môn còn bao người đang xem náo nhiệt, vừa đoạn tuyệt người thân xong, nàng ngượng ngùng không tiện cười.
“Phu nhân đừng buồn, đoạn tuyệt người thân thì đoạn tuyệt, người vẫn còn Hầu gia và bọn nô tỳ. Ôn lão gia cùng phu nhân bên ấy chắc chắn mắt bị bùn che rồi!”
“Khụ.” Nghe Cẩm Tước nói mấy lời đại nghịch bất đạo, lại vừa bước lên xe ngựa, Ôn Thanh Uyển rốt cuộc nhịn không được bật cười.
“Nha hoàn này nói không sai. Nương tử là chủ mẫu Tiêu phủ, không chỉ có ta, còn có cả Tiêu phủ này.”
Tiêu Cẩn nói rồi xé hai cái đùi gà đưa tới trước mặt Ôn Thanh Uyển: “Nương tử, nàng ăn đi.”
“Ta ăn một cái là được, lát nữa về phủ cũng sắp đến bữa tối rồi.”
Ăn xong một cái đùi gà, Ôn Thanh Uyển không muốn ăn nữa. Tiêu Cẩn khuyên mấy lần thấy nàng không muốn thật thì đem phần còn lại ăn hết.
Phía trước, Cẩm Tước và Lãnh Viêm mỗi người ăn nửa con, ăn xong lại ríu rít: “Lãnh đại ca, ta nói cho huynh nghe nhé. Trước kia ở Ôn gia, cả nhà đó ai cũng bắt nạt tiểu thư nhà ta, cái gì nhị tiểu thư cũng muốn giành với tiểu thư nhà ta. Tiểu thư nhà ta lúc nhỏ lòng dạ không thoải mái, thường sẽ cãi lại vài câu. Chỉ cần nhị tiểu thư trước mặt Ôn Lục thị rơi mấy giọt lệ, tiểu thư nhà ta nhất định gặp họa.”
“Sao gặp họa?” Lãnh Viêm khô giọng hỏi một câu. Hắn tuy không hứng thú với chuyện cũ của phu nhân, nhưng gia của hắn thì rất có hứng thú đấy!
“Lão gia và phu nhân cùng mắng, mấy công tử cũng trách tiểu thư nhà ta không hiểu chuyện, dám làm nhị tiểu thư khóc.”
Thế là Cẩm Tước lại blah blah nói cái không ngừng, đem những ấm ức bao năm qua của tiểu thư nhà mình tuôn ra như đổ đậu.
Đại khái ý là: Ôn thị lang cưới Ôn phu nhân chỉ vì lợi ích. Tuy Ôn phu nhân sinh cho ông ta hai con trai, nhưng khi ông ta vừa chút thành tựu, liền lập tức cưới bạch nguyệt quang của ông ta.
Vốn định nâng lên thành bình thê, tiếc rằng người đó hồng nhan bạc mệnh, sinh xong con gái liền mất!
Nghe nói vị di nương ấy là người Ôn thị lang thích từ nhỏ, năm đó vì cần sự trợ lực của Thừa tướng phủ nên đôi tình nhân mới không thể thành đôi.
Về sau lại được ở bên nhau, tự nhiên là mật ngọt như dầu, còn Ôn Minh Châu chính là kết tinh tình yêu của bọn họ.
Một thứ nữ được sủng đến tận trời, cũng là đứa con gái duy nhất của vị di nương ấy.
Trong Ôn gia, không ai được nói nặng Ôn Minh Châu một câu. Nàng ta từ nhỏ đã được nuông chiều thành quen, dưỡng ra tính tình mắt để trên đỉnh đầu.
Ôn Minh Châu đối với vị tỷ tỷ cùng cha khác mẹ đương nhiên cũng không có thái độ tốt, lại còn thường xuyên hãm hại tỷ tỷ, cướp đồ của tỷ tỷ…
Nghe xong, gân xanh trên trán Tiêu Cẩn giật giật, hệt như muốn đánh người. Hắn quay đầu nhìn tiểu nha đầu bên cạnh, thấy nàng nhắm mắt lại, tựa như đã ngủ rồi.
Thực ra Ôn Thanh Uyển không ngủ, nàng dùng ý niệm tiến vào thương thành công đức, cắt đứt quan hệ với Ôn gia vậy mà được hẳn hai ngàn điểm công đức.
Chẳng lẽ người Ôn gia có độc sao?
Nàng cứu Hầu phủ còn chỉ được một ngàn năm trăm điểm công đức, phí bao nhiêu sức lực mới lừa được Tiêu nhị công tử đi nuôi heo cũng chỉ được năm trăm điểm.
Cắt đứt quan hệ với Ôn gia nàng thật sự chẳng tốn bao nhiêu sức, vậy mà lại được hai ngàn công đức. Nàng lập tức nhấn mở bảng xem có gì ngon.
Trước tiên mua mười con gà quay, còn có bò bít tết, sườn heo, thậm chí còn có mấy thứ nàng chưa từng ăn qua, được đóng gói tinh xảo như chân gà, hạt dưa…
Tổng cộng tiêu hết ba trăm tám mươi điểm công đức, đồ ăn vặt mua một đống lớn, Ôn Thanh Uyển nghĩ có nên xem thử vài thứ kỳ lạ không.
Nàng vừa nghĩ vậy, trên bảng liền hiện ra Tẩy Tủy Dịch hai ngàn công đức, Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao hai ngàn công đức.
Trời ạ! Đắt như vậy, đó là thần dược gì chứ?
Tẩy Tủy Dịch có lẽ không hữu dụng bao nhiêu, còn Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao liệu có thể trị khỏi chân què của người kia không?
Aizz… đợi ta có nhiều điểm rồi sẽ mua một hộp thử xem, sau này đánh nhau cũng không cần lo…
Chữ “lo” còn chưa nghĩ xong liền nghe một giọng máy móc vang lên.
[Chúc mừng ký chủ nhận được một hộp Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao, đã mua không đổi trả.]
“Gì? Ta lúc nào nói muốn mua?” Ôn Thanh Uyển gào lên trong không gian.
[Ký chủ, mọi giao dịch trong thương thành công đức đều dựa vào ý niệm trao đổi, trong lòng ký chủ nghĩ chính là giao dịch đã tiến hành.]
“…”
Ôn Thanh Uyển ôm trán than thở: “Haizz, mua thì mua, ta cũng chẳng cho hắn dùng.”
[Ký chủ, Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao chỉ có hạn dùng ba ngày, ba ngày không dùng sẽ hỏng.]
“Hả? Ngươi nói lại lần nữa.”
[Ký chủ, Đoạn Ngọc Tục Cốt Cao chỉ có hạn dùng trong ba ngày, ba ngày không dùng sẽ hỏng.]
“Hừ! Ngươi dám uy hϊếp ta, chọc giận ta rồi, cho dù hỏng ta cũng không thỏa hiệp.”
Hung hăng xong, không gian liền yên tĩnh.
Ôn Thanh Uyển nhìn đống đồ ăn chất trong không gian trữ vật, tâm trạng cuối cùng cũng bình ổn hơn.
Dù sao, đời này nàng có thêm một kiếp kinh nghiệm, còn miễn phí có được một thương thành công đức.
Nghĩ tới đời trước, nàng tay không tấc sắt mà phải cố sống lay lắt trong Đông cung, lúc ấy nàng không có chút kinh nghiệm nào để tham khảo.
Chỉ có thể vừa làm vừa mò, thật sự hao hết một đời tinh lực, cuối cùng chết sớm.
Nhưng đời này, nàng đã là kẻ từng trải qua kiếp nạn, bị động hay chủ động vốn đã khác biệt.
Mua thì mua đi!
Ý niệm của Ôn Thanh Uyển vừa rời khỏi thương thành, liền thấy Tiêu Cẩn nhìn nàng với vẻ khó hiểu: “Sao vậy?”
“Không… không có gì.” Tiêu Cẩn vội thu ánh mắt lại, đỏ hết vành tai.
Nhưng Ôn Thanh Uyển lại chẳng hiểu phong tình, bởi hai đời làm người nàng chưa từng yêu ai.
Trong nhận thức của nàng, nữ tử thế gia xuất giá rồi, chỉ có bệnh chết, treo cổ mà chết, tuyệt không có chuyện hòa ly, càng không có chuyện bị bỏ.
Vậy mà Ôn Minh Châu lại có thể phá lệ, hòa ly hết lần này đến lần khác, chỉ vì sau lưng có Ôn gia chống lưng.
Ôn Thanh Uyển biết không ai sẽ thay nàng làm chủ, nên nàng chưa từng nghĩ đến chuyện hòa ly.
“Nương tử vừa rồi ngủ say rồi?” Tiêu Cẩn thấy tiểu nha đầu không nhìn mình, bèn tìm cớ hỏi tiếp.
“Ừm.”
“…”
Tiêu Cẩn nhìn nàng một cái đầy bất lực, quả thật không nói chuyện nổi!
May mà đã đến cửa Hầu phủ, Ôn Thanh Uyển và Tiêu Cẩn bước vào đại sảnh, liền thấy mấy đệ muội cúi đầu ủ rũ ngồi đó.
“Sao vậy?”
“Đại tẩu, phu tử còn chưa bắt đầu lên lớp đã bỏ chạy rồi!”
“Sao thế? Phu tử chê tiền công thấp sao?” Ôn Thanh Uyển ngơ ngác hỏi.
“Nương tử, vi phu còn chưa thương lượng tiền công với phu tử, chỉ bảo phu tử trước tiên thích ứng hai ngày.”
“Đại tẩu, phu tử hỏi chúng ta: “Đạo tuy gần, không đi thì không tới; việc tuy nhỏ, không làm thì không thành” nghĩa là gì?”
“Sau đó các ngươi không đứa nào trả lời được đúng không?”
“Sao đại tẩu biết?” Tiêu Lập Hạ tám tuổi tròn mắt kinh ngạc hỏi.
Tiêu Lập Đông đứng bên cạnh, mặt nhăn lại, có nên nói thật với đại tẩu là hắn cũng không hiểu không?
Liệu có khiến hắn trông rất ngốc không?
Ôn Thanh Uyển nhìn gương mặt nhăn như bánh bao của Tiêu Lập Đông, còn thấy trên mặt hắn có hai lúm đồng tiền trẻ con.
Nàng mềm lòng: “Đi rửa tay ăn cơm đi, bỏ chạy thì mời người khác!”