Chương 31: Ôn phủ ban văn thư đoạn thân, loan báo khắp kinh thành

Ôn Minh Châu nửa kéo nửa nũng nịu dìu Thái tử đi, đến cửa còn không quên dặn Ôn thị lang: “Phụ thân, người nhất định phải nghĩ cho kỹ đó!”

Nói dứt lời, nàng ta liền khoác tay Thái tử đi ra ngoài, trong đầu Thái tử chỉ nghĩ đến chuyện làm sao hành hạ Ôn Minh Châu: “Các ngươi khỏi cần tiễn bổn cung.”

“Vi thần cung tiễn điện hạ.” Ôn thị lang dẫn toàn bộ người Ôn gia quỳ trong đại sảnh, cung kính tiễn Thái tử.

Đợi Thái tử đi khỏi, Ôn Ngôn Đình liền tức giận nói: “Châu nhi đúng là quá lương thiện, Ôn Thanh Uyển căn bản không xứng làm con gái Ôn gia chúng ta.”

“Đại ca nói đúng, Ôn Thanh Uyển nào xứng mang họ Ôn? Nàng ta mang họ Ôn chính là sỉ nhục Ôn gia chúng ta.”

“Bốp!” Lời của Ôn Ngôn Sinh vừa dứt, liền bị Tiêu Cẩn tát một bạt tai, bị đánh văng ra xa ba thước, phát ra tiếng “phịch” nặng nề.

“Hỗn xược! Ngươi tưởng ngươi là ai hả? Nương tử của bổn hầu là người mà ngươi có thể nhục mạ sao?”

“Hu… hu hu… Phụ thân, tổ mẫu, mẫu thân, các người xem, tên tỷ phu què dám đánh con!”

“Đánh chính là đánh các ngươi, lũ không có mắt! Nương tử của bổn hầu chỗ nào không xứng mang họ Ôn? Bổn hầu thấy chính các ngươi mới không xứng!”

Tiêu Cẩn nói từng tiếng đanh thép, khí thế hừng hực, lại một cước đá văng Ôn Ngôn Đình ra xa.

“Ngươi… ngươi… quá đáng lắm rồi, lão phu giờ lập tức đi cáo trạng ngươi lên Thánh thượng!” Ôn thị lang tức giận đến lảo đảo.

“Thái tử điện hạ còn chưa đi xa đâu, ngươi đi cáo trạng đi?” Tiêu Cẩn cười lạnh một tiếng: “Ôn đại nhân chẳng phải vừa nói muốn mở từ đường sao?”

“Bổn hầu nói cho ngươi biết, cho dù nương tử của bổn hầu bị các ngươi đuổi khỏi gia tộc, xóa tên khỏi gia phả, nàng vẫn mang họ Ôn, nhưng không chung một Ôn với Ôn phủ các ngươi.”

“Bị đuổi khỏi gia tộc, xóa tên khỏi gia phả thì không còn là con gái của Ôn gia, còn xứng mang họ Ôn sao?” Ôn thị lang run rẩy vì giận.

“Ôn đại nhân có muốn thử không? Bổn hầu có thể xin thánh chỉ ban họ, để Ôn phủ các ngươi đổi họ!” Tiêu Cẩn thong thả nói, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà mị.

“Ngươi dám!”

“Bổn hầu có gì mà không dám? Nương tử bổn hầu không làm sai, vì cái gì phải chịu ngươi phạt? Ngươi là thứ gì?”

“Ngươi… ngươi… ta… ta là nhạc phụ của ngươi!” Ôn thị lang run rẩy toàn thân vì tức giận.

“Từ khi ngươi uy hϊếp nương tử bổn hầu, muốn đuổi nàng khỏi gia tộc, xóa tên khỏi gia phả, ngươi đã chẳng còn là nhạc phụ của bổn hầu. Mau mở từ đường, cùng nương tử bổn hầu cắt đứt quan hệ cho sạch.”

“Hừ! Ngươi đừng tưởng ngươi là Hầu gia thì bổn quan sợ ngươi! Một Hầu gia què thì có gì đáng vênh?” Ôn thị lang giận dữ phất tay áo bỏ đi.

“Ôn đại nhân, ngươi không cần mời tộc trưởng Ôn thị sao?” Tiêu Cẩn khập khiễng bước theo vừa nói.

Hắn dùng khinh công vốn có thể không phải đi cà nhắc đến thế, nhưng chính là cố ý như vậy.

“Bổn quan chính là tộc trưởng. Nhị đệ, ngươi đi báo cho tất cả các nam thanh niên của Ôn gia đến từ đường. Hôm nay nhất định phải trục xuất con gái bất hiếu này khỏi gia phả Ôn gia.”

“Nương tử đừng sợ, nàng muốn mang họ Ôn thì họ Ôn, muốn họ Tiêu thì họ Tiêu, chỉ là sau này không cùng họ với bọn họ, toàn bộ Tiêu phủ đều là của nàng.”

Tiêu Cẩn thật sự không nói đùa, tất cả đều là của tiểu nha đầu, nàng muốn trục xuất ai ra khỏi gia phả họ Tiêu, hắn đều sẽ ủng hộ.

Hắn luôn có một ý nghĩ, muốn tiểu nha đầu cách xa phủ Thái tử ra, nhưng lại không tiện nói ra.

Rốt cuộc, đích muội nàng là trắc phi bên cạnh Thái tử, vừa rồi Ôn thị lang lại chủ động đề xuất đoạn tuyệt thân nhân, đây chẳng phải là “không cần ngủ vẫn có người đem gối đến” sao.

Năm mười tám tuổi lập đại công, Thánh thượng từng bí mật triệu hắn, mong hắn sau này toàn lực phụ trợ Ngũ hoàng tử, đồng thời thẳng thắn nói rõ thánh ý.

Khi đó Tiêu Cẩn mới biết Ngũ hoàng tử là biểu đệ của hắn, chỉ vì ngoại tổ bọn họ ở quê cày ruộng, Ngũ hoàng tử không có sự trợ giúp của bên nhà ngoại nên bề ngoài không được Thánh thượng sủng ái.

Hắn nằm mơ cũng không ngờ được rằng vị Thánh thượng chọn làm Trữ quân vậy mà lại là Ngũ hoàng tử!

Khi ấy Tiêu Cẩn chỉ một lòng muốn cưới tiểu nha đầu của mình, nhưng lại bị Ôn Thị lang từ chối.

Lúc đó hắn trẻ tuổi lại đắc ý như gió xuân, thế là liền đưa ra yêu cầu với Thánh thượng, hắn sẽ dốc sức thêm lần nữa, ra biên cương đánh lui quân Bắc Địch.

Lập thêm quân công rồi trở về kinh sẽ xin Thánh thượng ban hôn. Thế nhưng hắn đâu biết rằng: Đắc ý như gió xuân, vó ngựa hối hả, chỉ trong một ngày đã nhìn hết hoa Trường An!

(Câu sau mang ý: Người đang đắc ý, thuận lợi quá mức nên không hay biết tai hoạ hay biến cố sắp ập đến.)

Hắn quả thật đánh Bắc Địch lui về cố địa, nhưng hắn lại bị thương què chân, cũng đành gác bỏ ý định cưới tiểu nha đầu.

Thánh thượng cũng không ép hắn lập tức ủng hộ Ngũ hoàng tử, dù sao Thánh thượng cũng chỉ mới ngoài năm mươi tuổi, vẫn còn trẻ.

Dù thánh ý khó đoán, nhưng miệng vàng lời ngọc của Thánh thượng cũng đã ý tứ rõ ràng, người được Thánh thượng lựa chọn làm Trữ quân chính là Ngũ hoàng tử.

Như vậy, Thái tử hiện giờ chỉ là cái bia cho các hoàng tử khác nhắm vào; sớm muộn gì cũng sẽ ngã. Mà Ôn phủ thuộc phe Thái tử thì chắc chắn sẽ gặp chuyện.

Hừ! Muốn trục xuất tiểu nha đầu ta khỏi gia phả họ Ôn, bổn hầu cảm ơn các ngươi.

Ôn Thanh Uyển hơi kinh ngạc. Nam nhân nhà quan hầu quyền thế chẳng phải đều coi trọng thế lực nhà mẹ đẻ của thê tử sao?

Vậy mà hắn lại cười vui như thế. Như vậy chỉ có một khả năng duy nhất, đúng như nội tâm Ôn Minh Châu đã nghĩ.

Đợi khi nàng không còn Ôn phủ làm chỗ dựa chống lưng, người nam nhân này về sau có lẽ bất cứ lúc nào cũng có thể dùng bạo lực với nàng.

Tuy thời Đại Thịnh nam nhân đánh chửi, hành hạ thϊếp thất rất nhiều, nhưng ra tay với chính thất thì nàng chỉ nghe Ôn Minh Châu kể lại.

Một ngày mười tám trận đòn đó!

Ôn Thanh Uyển nghĩ, mỗi ngày nàng đều uống linh tuyền trong thương thành công đức, võ lực đã tăng không ít.

Huống chi người nam nhân này căn bản không đánh lại nàng, đêm tân hôn hai người đã thử rồi.

Nàng mỗi ngày đều tăng võ lực; còn hắn thì phải ra ngoài kiếm tiền nuôi cả Hầu phủ.

Ừm, cứ quyết định như vậy đi, đợi hắn lên triều về phủ, nàng sẽ thúc giục mấy kế đệ nuôi heo, nuôi gà.

Trong lòng Ôn Thanh Uyển cũng nghĩ, nếu hắn không chủ động ra tay, nàng cũng có thể bỏ qua cho hắn.

Dù sao người bắt nạt nàng quá nhiều, còn hắn lại chưa từng nói lời ác nghiệt với nàng.

Bạo lực gia đình ấy à, phải đánh thắng mới tính, đánh không lại thì chẳng gọi là bạo lực được.

Nghĩ tới đây, Ôn Thanh Uyển không nhịn được mà bật cười.

Ôn thị lang nhìn nụ cười trên mặt con gái lớn liền hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi không thèm nhìn nữa, sợ mình không nhịn được mà đánh nàng.

Ôn đại ca thì oán hận thấu xương, ánh mắt nhìn Ôn Thanh Uyển đầy độc ý: “Ôn Thanh Uyển, ngươi lớn gan rồi đấy, dám bẻ gãy tay bổn công tử. Đừng tưởng ngươi gả cho một tên hầu gia què thì giỏi lắm!”

Ôn Thanh Uyển lạnh nhạt nói: “Tùy ngươi nghĩ thế nào nghĩ. Ta không bẻ gãy tay ngươi, chỉ trật khớp mà thôi.”

“Chỉ trật khớp mà thôi? Khi nào con lại học cái giọng cay nghiệt như thế hả? Uyển nhi, con khiến mẫu thân quá thất vọng rồi!” Ôn phu nhân the thé trách mắng.

“Mẫu thân khi nào mà chưa từng thất vọng về con?”

“Con… con nói năng thế à? Mẫu thân vốn muốn cho con đến từ đường quỳ xuống nhận sai với phụ thân và đại ca con, cầu phụ thân con đừng trục xuất con ra khỏi gia tộc, xóa tên khỏi gia phả.”

“Giờ nói gì cũng muộn. Hôm nay, lão phu nhất định phải trục xuất đứa nghiệt chướng này khỏi gia phả.”

“Ôn đại nhân đang nói chuyện với nương tử của bổn hầu đó à?” Tiêu Cẩn lạnh giọng chất vấn.

“Hừ!” Ôn thị lang bất mãn hừ lạnh, trong lòng khinh miệt thầm nghĩ: Miệng thì một câu bổn hầu, nhưng ngươi cũng chỉ là một kẻ què mà thôi.

Một canh giờ sau, Ôn Thanh Uyển bị Ôn thị lang trục xuất khỏi gia phả họ Ôn, lại viết giấy đoạn thân đưa đến nha môn đóng dấu.

Vì Ôn Thanh Uyển vẫn giữ họ Ôn, nên Ôn thị lang lập tức thông báo văn thư đoạn thân cho khắp kinh thành.