Chương 28: Sóng gió Ôn phủ

“Đến thì đến, kêu to như vậy làm gì? Coi chừng dọa Châu nhi tỷ tỷ sợ, Thái tử cũng đang ở đây đấy!” Ôn Ngôn Sinh bất mãn lẩm bẩm.

“Tam đệ, sao đệ lại nói thế! Tỷ tỷ sẽ không để ý đâu, tam đệ từ nhỏ đã thẳng tính.”

Ôn Minh Châu ngồi cạnh Thái tử ở ghế trên, giọng nàng ta trong trẻo mà xen chút yêu mị.

“Đệ nói sai chỗ nào đâu, nhị tỷ vốn là người hiền lành, rõ ràng đến trước lại vào sau cùng.” Ôn Ngôn Sinh lè lưỡi nói.

“Tiểu Sinh, không được vô lễ.” Lời nói của Ôn Ngôn Sinh khiến Ôn thị lang thấy nóng ran cả mặt, ông ta cất tiếng quát.

Lúc này ông ta mới sực nhớ, khi thấy xe ngựa của Thái tử, ông ta đã bỏ mặc con gái lớn và con rể lại một bên.

Ông ta dĩ nhiên biết con rể lớn nay đã là Hầu gia, vì Thánh thượng đã hạ chỉ ban tước ngay giữa triều.

Nhưng con rể nhỏ lại là Thái tử, trước mặt người thừa kế hoàng vị, một vị Hầu què chân thì có đáng gì!

Tuy việc này có hơi thất đức, song đã làm rồi, ông ta chỉ muốn cho qua chuyện.

Nào ngờ đứa con trai ngốc lại nói toạc ra trước mặt mọi người!

“Vì sao ta phải vào sau, trong lòng các người chẳng lẽ không rõ sao?” Giọng Ôn Thanh Uyển lạnh buốt như băng tuyết phủ kín.

Không phải nàng đau lòng gì, có hy vọng mới thất vọng, nhưng nàng tuyệt đối không muốn làm đá kê chân cho Ôn Minh Châu bước lên.

Tiêu Cẩn thấy ánh mắt tiểu nha đầu nhà mình ngập đầy ủy khuất, tựa như một con mèo nhỏ bị oan uổng.

Hắn đưa tay nắm lấy tay nàng, dùng ánh mắt hỏi: Nương tử, bọn họ thường đối xử với nàng như thế sao?

Ôn Thanh Uyển vốn định lắc đầu, nhưng nghĩ đến người Ôn gia, từ nhỏ đến lớn, ánh mắt họ nhìn nàng lúc nào cũng chứa đầy toan tính và ác ý, chưa từng che giấu.

Nam nhân trước mặt nàng lại chẳng phải kẻ mù, nàng đành im lặng gật đầu.

Ôn phu nhân thấy con gái lớn khiến phu quân mất mặt, liền tỏ vẻ bất mãn, trách mắng: “Uyển nhi vẫn luôn hiểu chuyện, sao hôm nay lại chấp nhặt với đệ đệ?”

“Hừ!” Tiêu Cẩn lạnh giọng cười khẩy.

“Bang…” Hắn bất ngờ ném mạnh chén trà trong tay, dưới đất chẳng còn mảnh sứ nào nguyên vẹn, chỉ còn một nắm bụi vụn.

“Chúng ta chẳng làm gì cả, Ôn phu nhân vì cái gì lại trách nương tử ta? Nếu không ưa thì cứ nói thẳng, hà tất phải nói bóng nói gió?”

Giọng Tiêu Cẩn trầm thấp, mang theo hơi lạnh thấu xương khiến tim mấy người Ôn gia run rẩy.

Hắn nói xong liền đứng lên, ánh mắt nhìn đám người Ôn gia khiến ai nấy đều phát sợ, trong đó ẩn giấu sát khí bén lạnh khó giấu.

Đại sảnh im phăng phắc.

Có kẻ sợ đến hai chân run bần bật, quần ướt sũng, đáy mắt toàn là kinh hoàng, như thể chỉ một khắc nữa thôi, đầu sẽ lìa khỏi cổ.

“Uyển nhi, sao con lại để phu quân con gây rối trong Ôn phủ? Con chẳng lẽ không cần nhà mẹ đẻ nữa sao?”

Ôn phu nhân trừng mắt với Ôn Thanh Uyển, thấp giọng quát, may mà hôm nay khách khứa đông, bà ta không dám quá đáng.

Ôn Thanh Uyển khẽ vuốt chén trà, chẳng biết nên nói là vui hay buồn.

Nàng chỉ nghĩ: Nếu hôm nay không có người ngoài, chắc mẫu thân nàng đã vừa đánh vừa mắng rồi.

Nhớ năm nàng mới năm tuổi, Ôn Minh Châu giật lấy trâm cài tóc của nàng, nàng đi tìm mẫu thân cáo trạng, ai ngờ mẫu thân lại phạt nàng đánh thước ba mươi cái.

Mẫu thân tự tay cầm thước đánh, nàng còn tưởng mẫu thân vì thương nên sẽ nhẹ tay, ai ngờ thật sự bị đánh 30 cái, nàng khóc lóc xin tha.

Mẫu thân lại hung dữ nói: “Một cây trâm nhường cho muội muội cũng không được sao? Sao con không biết an phận thủ thường một chút?”

Khi ấy nàng rất buồn, muốn biện giải rằng là Ôn Minh Châu đoạt đồ của nàng, chứ nàng nào không an phận thủ thường!

Nhưng ánh mắt mẫu thân nhìn khiến nàng sợ đến mức không dám hé răng, cũng chẳng dám rơi lệ.

Khi bị đánh xong, môi nàng đã bị cắn rách, lòng bàn tay sưng vù.

“Phụ thân, mẫu thân, con gái từ nhỏ chỉ học rằng, chưa gả thì theo cha, đã gả thì theo chồng; cần cù tiết kiệm, đối đãi tốt với phu quân, hiếu kính trưởng bối.

Chứ chưa từng học qua, khi phu quân và nhà mẹ đẻ xung đột thì phải làm sao.”

Giọng Ôn Thanh Uyển trong trẻo, nhịp điệu bình thản, nhưng âm lượng lại vừa đủ để mọi người đều nghe rõ.

Thái tử nhìn đại tiểu thư Ôn gia trong bộ váy đỏ rực, làn da nàng trắng như tuyết, mày mắt như họa.

So với Châu nhi, dung mạo nàng chẳng kém chút nào, chỉ là trong vẻ thanh tao kia, lại có thêm vài phần khí phách.

Nhìn dáng vẻ Ôn Thanh Uyển lạnh lùng nói lời châm chọc, ánh mắt Thái tử khẽ tối đi, trong lòng dấy lên một tia rung động…

Hắn mỉm cười với Ôn Thanh Uyển, nụ cười kia rực rỡ như đóa hoa nở: “Mọi người đều đồn đại tiểu thư Ôn gia hiểu lễ nghĩa, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.”

Ôn Thanh Uyển khẽ nhíu mày thêu, cười cái gì mà cười, còn dính lá rau trên răng, khó coi chết đi được!

Tiêu Cẩn lập tức kéo tiểu nha đầu của hắn vào lòng: “Tạ ơn Thái tử điện hạ khen ngợi, nương tử của ta quả thật rất tốt. Đã là Ôn phủ không muốn đón tiếp, vậy thì chúng ta cáo từ.”

Vốn hắn định chờ thu dọn đám người Ôn gia rồi mới đi, nhưng khi thấy ánh mắt Thái tử nhìn tiểu nha đầu của hắn, vẫn là đi trước thì hơn.

Còn chuyện Ôn gia, hắn muốn xử lý lúc nào mà chẳng được.

Ôn Minh Châu thấy tên vũ phu kia lại dịu dàng ôm lấy Ôn Thanh Uyển, lòng nàng ta chấn động, thế này sao được!

Vốn nàng ta toan khiến Ôn Thanh Uyển chọc giận người Ôn gia và Thái tử, để ai nấy đều chán ghét Ôn Thanh Uyển.

Tốt nhất là khiến tên vũ phu kia tức giận mà đánh chết Ôn Thanh Uyển ngay tại chỗ.

Nào ngờ Thái tử lại khen Ôn Thanh Uyển, còn Tiêu Cẩn lại bảo vệ Ôn Thanh Uyển!

Kiếp trước, chẳng phải Thái tử hận Ôn Thanh Uyển đến tận xương tủy sao?

Còn Tiêu Cẩn, chẳng phải là kẻ vũ phu sao?

Hai mươi sáu tuổi mới cưới vợ, cưới rồi chẳng biết quý trọng, một ngày đánh người ta mười tám lần!

Ôn Minh Châu nhớ đến việc sau này Thái tử lập Ôn Thanh Uyển làm Hoàng hậu, trong lòng liền dấy lên nỗi sợ hãi, chẳng lẽ Thái tử thật ra thích Ôn Thanh Uyển?

Còn tên vũ phu kia, cưới Ôn Thanh Uyển xong lại chẳng đánh mà còn hóa dịu dàng?

Người ta vẫn nói, “thiết hán nhu tình” là điều bao nữ nhân mộng tưởng, chẳng ngờ phúc phần ấy lại rơi vào tay Ôn Thanh Uyển!

Vừa nghĩ tới đây, sống lưng Ôn Minh Châu lạnh toát.

Nàng ta thút thít nói: “Điện hạ~, đều là Châu nhi không tốt~, vốn không nên cùng Uyển nhi tỷ tỷ hồi môn~, hại tỷ tỷ chưa kịp ăn đã phải đi rồi.”

Vừa nói vừa khóc, đôi mắt hồ ly ngập nước, giọt lệ rơi chẳng đáng giá chút nào.

Thái tử đau lòng không thôi: “Châu nhi đừng khóc nữa, nàng khóc khiến lòng cô tan nát. Cô có thể theo nàng về Ôn phủ, đó là vinh hạnh của họ.”

“Uyển nhi, đứng lại! Cùng Châu nhi ăn xong bữa cơm rồi hẵng đi!” Ôn thị lang trông theo bóng lưng con gái lớn, giận dữ quát.

Tiêu Cẩn xoay người, lửa giận bốc lên, một chưởng đập xuống bàn tròn, bàn gỗ rắn chắc lập tức vỡ nát thành bốn mảnh.

Ngón tay hắn vì dùng lực mà trắng bệch, tóc cũng dựng thẳng vì phẫn nộ.

“Ôn đại nhân, ngươi lại dám quát nương tử của bổn hầu? Chẳng lẽ bổn hầu không nổi giận, các ngươi liền tưởng bổn hầu là quả hồng mềm sao?”

“Bổn hầu? Chẳng phải ngươi là Thế tử sao?” Ôn Ngôn Đình kinh hãi hỏi, hắn hiện vẫn đủ tư cách lên triều.

“Xin lỗi, sáng nay bổn hầu vừa nhận thánh chỉ, còn chưa kịp báo cho các ngươi.”

Sắc mặt hắn thoáng trầm xuống, mày nhíu chặt, trong mắt lóe lên ngọn lửa giận: “Chỉ là… Ôn phủ các ngươi không xứng để biết.”

“Hầu gia xin dừng bước, giờ cũng là giờ cơm trưa rồi, ăn xong hãy đi, được không?” Ôn thị lang nịnh nọt nói.

Nhìn phụ thân có thể co được giãn được như vậy, Ôn Thanh Uyển khẽ kéo tay hắn, ra hiệu nên nhận lời.