Chương 27: Đối xử khác biệt

Hôm nay Tiêu Cẩn lại không muốn cưỡi ngựa, hắn muốn cùng tiểu nha đầu ngồi chung một xe ngựa. Lãnh Viêm đánh xe, Cẩm Tước ngồi cùng Lãnh Viêm ở phía trước.

Dọc đường chỉ nghe thấy giọng Tiêu Cẩn vui vẻ, Ôn Thanh Uyển thỉnh thoảng phụ họa vài câu, giọng nói của hắn lại càng thêm phấn khởi.

Ôn Thanh Uyển nhìn nam nhân cười ngây ngô như kẻ ngốc kia, trong lòng lại nghĩ, không biết hôm nay Ôn Minh Châu có lại nhà mẹ đẻ hay không.

Lấy mức độ si mê của Thái tử đối với Ôn Minh Châu, hẳn là sẽ đi cùng nàng ta đến Ôn phủ khoe khoang một phen.

Nàng đang nghĩ có nên phí một tấm phù ăn dưa để xem Ôn Minh Châu có hồi môn hay không, thì nghe giọng Cẩm Tước có chút phấn khích: “Hầu gia, phu nhân, xe ngựa của Thái tử ở phía trước.”

Ôn Thanh Uyển nghe vậy, vén rèm xe lên, chỉ thấy phía trước là một cỗ xe ngựa xa hoa do ba con ngựa kéo.

Trên xe phủ đầy gấm vóc, lụa là quý giá, toát lên vẻ hoa lệ của hoàng cung.

Sau cỗ xe ấy còn có hai xe ngựa đi theo, hẳn là dùng để chở lễ vật hồi môn của Thái tử.

Đời trước Ôn Thanh Uyển từng ngồi qua loan giá do sáu ngựa kéo, nên chẳng thấy có gì lạ, chỉ thản nhiên nói: “Xe ngựa của chúng ta đi chậm lại một chút, miễn va vào xe Thái tử.”

Tiêu Cẩn thấy tiểu nha đầu chẳng chút hâm mộ xe ngựa của Thái tử, niềm vui liền dâng đầy trong lòng, hạnh phúc hiện rõ trên mặt, tâm tình cũng bừng sáng.

“Lãnh Viêm, chúng ta vòng đường khác đi nhanh hơn, theo lẽ mà nói, nương tử ta là đích trưởng nữ, đáng lẽ phải đến Ôn phủ trước mới phải.”

“Vâng.” Lãnh Viêm đáp, xe ngựa liền rẽ ngoặt một cái, khiến Ôn Thanh Uyển suýt ngã, được Tiêu Cẩn kịp thời ôm lấy.

Lãnh Viêm dĩ nhiên biết còn có một con đường ngắn hơn, ngày trước hắn thường cùng Thế tử đi qua.

Khi xe ngựa của Ôn Thanh Uyển đến cổng lớn Ôn phủ, xung quanh đã chật kín người xem náo nhiệt, mà xe ngựa của Thái tử vẫn chưa tới.

Ôn thị lang dẫn theo các công tử và nô bộc Ôn phủ đã sớm đứng đợi nơi cửa, ngóng trông từ xa.

Chỉ thấy một bàn tay xương khớp rõ ràng vén rèm xe lên, từ trong bước ra một nữ tử như tiên nga hạ phàm.

Nàng đặt nhẹ bàn chân lên chiếc ghế nhỏ mà nha hoàn đã chuẩn bị sẵn, xuống xe rồi bước đi tao nhã về phía Ôn thị lang.

“Con gái ra mắt phụ thân, ra mắt…”

Nhưng Ôn thị lang lại không hề liếc nhìn nàng lấy một cái, mà dẫn theo mọi người vượt qua nàng, vội vàng chạy về phía cỗ xe ngựa phía sau.

“Vi thần tham kiến Thái tử điện hạ.” Ôn thị lang quỳ ngoài xe hành lễ, nói: “Vi thần có tội, chưa ra xa nghênh đón.”

“Đứng lên đi, bổn cung không trách ngươi.” Giọng nói từ trong xe vang lên, mang theo âm sắc uể oải sau cuộc hoan lạc.

“Tạ điện hạ khai ân.” Ôn thị lang cùng mọi người vẫn quỳ trên đất đáp lời.

Giọng nói ấy lại tiếp tục vang ra: “Ôn đại nhân, đứng dậy đi.”

“Vi thần tạ điện hạ.” Ôn thị lang cung kính đáp, rồi ngẩng đầu nhìn về rèm xe.

Đám người vây xem cũng theo tầm mắt của Ôn thị lang nhìn lại, chỉ thấy rèm xe được chậm rãi vén lên, lộ ra gương mặt tuấn mỹ của Thái tử.

Trên người Thái tử mặc cẩm bào sang quý, vạt áo thêu chỉ vàng hình long văn, cổ áo hơi xộc xệch, giảm đi vài phần uy nghiêm.

Ngay sau đó, một nữ tử dung nhan yêu mị tuyệt sắc bước xuống, giọng nũng nịu cất lên: “Châu nhi bái kiến phụ thân, bái kiến các ca ca.”

“Châu nhi trở về rồi.” Khóe miệng Ôn thị lang kéo đến tận mang tai, trong nụ cười vừa có yêu thương, lại xen chút nịnh hót.

Mọi người trong Ôn phủ liền vây quanh Thái tử cùng trắc phi đi vào, bỏ lại vợ chồng Ôn Thanh Uyển đứng nơi cổng.

Ôn Thanh Uyển thật muốn quay đầu rời đi, nhưng lại nghe giọng điệu Ôn Minh Châu nũng nịu gọi: “Thái tử ca ca~, phụ thân~, các người đợi ta với~.”

Song ánh mắt nàng ta khi nhìn về phía Ôn Thanh Uyển, rõ ràng mang theo vẻ hả hê, thấy tỷ tỷ đích thân bị lạnh nhạt, lòng nàng ta lại khoan khoái khó tả.

“Thần nữ bái kiến Thái tử điện hạ, Trắc phi nương nương.” Ôn Thanh Uyển lạnh nhạt hành lễ.

Thái tử đã quen nghe những giọng nói uyển chuyển ngọt ngào của các mỹ nhân nơi hoàng cung, bỗng nhiên nghe được giọng nói thanh lạnh ấy, liền không kìm được mà quay đầu nhìn chủ nhân của tiếng nói ấy.

Nàng quả thật rất đẹp, gương mặt như hoa đào, đôi mắt phượng dài nhỏ, giữa hàng mày là nét lạnh nhạt, lại khiến hắn sinh ra mấy phần xao động.

Giọng hắn mang theo vài phần mềm mại, ấm áp: “Ngươi là đích tỷ của Châu nhi, trước mặt bổn cung không cần đa lễ.”

“Thái tử điện hạ, mời.” Tiêu Cẩn ngăn lại ánh nhìn của Thái tử hướng về tiểu nha đầu của mình, giọng hắn khàn trầm, mang theo khí chất cứng cỏi và uy nghi.

Nghe được giọng Tiêu Cẩn, Thái tử mới nhìn sang Tiêu Cẩn, khuôn mặt góc cạnh như tạc, đường nét sâu sắc mà lạnh nhạt, khí thế cao ngạo hơn hắn vài phần.

Thái tử khó chịu hất tay áo bỏ vào trong phủ, Ôn thị lang liền riu ríu theo sau nửa bước, cung kính hầu hạ.

Ôn Thanh Uyển và Tiêu Cẩn đứng đợi một lát, đợi cho tùy tùng Thái tử khiêng hết lễ vật vào trong, hai người mới bước vào.

Đám người xem náo nhiệt thấy Tiêu Cẩn bước đi khập khiễng, lại mang theo nhịp riêng khác biệt, bất giác nhìn theo nhiều lần.

Khi người Ôn phủ đều đã vào cổng, đám đông bên ngoài bắt đầu bàn tán rôm rả.

“Ôi chao, nghe nói Ôn thị lang chỉ coi trọng nhị tiểu thư, ta vốn không tin, nay nhìn thấy, quả nhiên là thật.”

“Ta thấy đại tiểu thư Ôn gia dù xét về dung mạo hay dáng vẻ đều hơn hẳn nhị tiểu thư, sao Ôn thị lang lại thiên vị như thế!”

“Nếu không thiên vị, sao lại gả đại tiểu thư cho một kẻ què?”

“Què gì mà què, người ta chỉ là bước đi khác người thôi! Trước đây ta còn nghe nói dung mạo Thế tử xấu xí, nay nhìn thử xem, có xấu không?”

“Người đời đều nói Thái tử quang minh lỗi lạc, theo ta thấy, Thế tử mới là kẻ thanh lạnh như thần trên trời.”

Ôn Thanh Uyển và Tiêu Cẩn đều có nội lực, phu thê hai người đều nghe rõ mồn một những lời đàm tiếu bên ngoài.

“Nương tử, bọn họ đều nói vi phu là kẻ què, nàng có ghét bỏ ta không?”

Tiêu Cẩn nắm lấy cánh tay nhỏ của nàng, cố gắng bước đi sao cho không khập khiễng quá lộ.

“Không có, bọn họ cũng nói rồi, ngươi chỉ là đi đường khác người mà thôi.” Ôn Thanh Uyển điềm đạm đáp, nàng quả thật chưa từng chê hắn bị tật ở chân.

Kiếp trước, nàng cứng cỏi không chịu thua, chỉ muốn chứng minh cho Triệu Giác thấy hắn đã mù mắt mà không nhận ra giá trị của nàng.

Nàng luôn ép mình nghiêm cẩn, dù nắm quyền hậu cung, việc lớn việc nhỏ đều tự tay lo liệu, sống chẳng khác nào trâu ngựa, chưa đến ba mươi đã mệt mỏi mà chết, gặp Diêm Vương.

Đời này, nàng chẳng cầu gì khác, chỉ muốn sống vui vẻ từng ngày. Phu quân chỉ là vật trang trí, què hay mù, thì có sao đâu.

Nghe được giọng tiểu nha đầu thật sự không chê mình, lại thấy nét mặt nàng chẳng có chút ngại ngần, Tiêu Cẩn hơi khép mắt, không dám để nàng nhìn thấy niềm vui sướиɠ trong đáy mắt.

Hắn thật sự rất thích dáng vẻ nàng không chê hắn này.

Có lẽ, là bệnh rồi phải không!

Nghĩ tới việc Ôn thị lang vừa rồi cố tình khiến tiểu nha đầu khó xử, bàn tay Tiêu Cẩn lại siết chặt.

Từ khi hắn mười hai tuổi, trong Tiêu phủ chưa từng có ai dám làm mặt với hắn, kẻ dám làm đều bị hắn đánh cho phục.

Xem ra người Ôn phủ này xương cốt cứng quá, hẳn nên để hắn giúp bọn họ nới lỏng một chút.

Tiêu Cẩn đang nghĩ vậy, thì nghe trong đại sảnh lại vang lên giọng nói chói tai kia: “Phụ thân, sao tỷ tỷ còn chưa vào? Chẳng lẽ tỷ không muốn vào à?”

“Trắc phi nương nương, khiến người thất vọng rồi, bọn ta đã vào đây.”