Việc để đám thiếu niên trong Hầu phủ đứng ra gánh việc, Ôn Thanh Uyển chủ yếu là vì phần thưởng bất ngờ trong thương thành công đức, còn cho họ ăn thịt mỗi bữa chỉ là tiện thể mà thôi.
“Dòng dõi Hầu phủ chúng ta quả thật không thấp, nhị đệ lại phong tư tuấn tú, tuổi cũng không còn nhỏ, sớm nên lập gia lập nghiệp.
Nếu đến nay còn chưa thành thân, vậy thì phải lo lập nghiệp trước. Hai năm trước còn có thể lấy cớ tuổi trẻ chưa muốn thành thân mà qua loa, nhưng nếu thêm hai năm nữa các ngươi vẫn chưa lấy vợ, Hầu phủ ta chẳng phải sẽ thành trò cười của kinh thành sao?”
Lời nói của Ôn Thanh Uyển khiến Tiêu lão phu nhân, lão Hầu gia cùng các thiếu niên đã trưởng thành trong nhà đều hoảng hốt.
Thừa Ân hầu phủ chỉ có hư danh, trên triều hoàn toàn không có chỗ đứng. Có thể nói, Thừa Ân hầu chính là cái gai trong mắt Hoàng thượng. Nếu không nhờ ba năm trước thế tử lập công lớn, e rằng Tiêu gia đã mất cả tước vị rồi.
Con cháu trong Hầu phủ tuy từ nhỏ không được sống an nhàn sung túc, nhưng so với thường dân vẫn tốt hơn nhiều.
Ít nhất họ chẳng phải lo chuyện cơm áo, tuy mấy ngày mới được ăn một miếng thịt, nhưng cũng có kẻ hầu người hạ.
Trong mắt người ngoài kinh thành, họ là danh môn thế gia trăm năm, vô cùng vẻ vang.
Còn việc họ thường ngày ăn rau cám, ngay cả người trong kinh cũng chẳng hay biết.
Nếu không có thân phận công tử tiểu thư Hầu phủ, e rằng họ có thể sống nổi hay không cũng là chuyện khó nói.
Đó cũng là lý do vì sao đám người Tiêu gia luôn sợ bị gạch tên khỏi gia phả.
Tiêu Lập Ba đã nhiều lần lợi dụng danh hiệu “công tử Hầu phủ” để lừa gạt cô nương trong kinh thành, nhưng khi đến chuyện cầu thân, cha mẹ người ta nhất định không chịu gả vào Thừa Ân hầu phủ.
Hắn có chút nôn nóng hỏi: “Đại tẩu, tẩu nói lát nữa sẽ mời bà mối đi cầu thân cho ta thật sao?”
“Hôm nay không được, ta với đại tẩu ngươi hôm nay phải lại nhà mẹ đẻ. Ngươi chỉ cần nói có nguyện ý đi nuôi heo hay không.” Mặt Tiêu Cẩn không biểu cảm hỏi Tiêu Lập Ba.
“Tất nhiên… nguyện ý.” Tiêu Lập Ba nghe Diêm Vương hỏi chuyện, theo bản năng gật đầu, dù trong lòng chẳng hề muốn nuôi heo.
Nhưng biết làm sao được, ai bảo Diêm Vương có bản lĩnh kia chứ!
Khi còn nhỏ, hắn có di nương, còn Diêm Vương thì không. Ở nơi người lớn không thấy, Diêm Vương thường đè hắn ra đánh.
Di nương lén cho hắn đồ ăn, hắn còn ngây ngô đem ra khoe trước mặt Diêm Vương, kết quả bị cướp mất.
Hắn từng mách với di nương, nhưng sau đó lại bị đại ca đánh thê thảm hơn. Trải qua nhiều lần, hắn bắt đầu sợ hãi người đại ca hơn hắn ba tháng tuổi này.
Tổ mẫu và phụ thân đều chẳng quản, trong phủ cũng chẳng ai có thể trị nổi đại ca, di nương của hắn ngày ngày mắng đại ca mệnh cứng là sát tinh.
Quả nhiên mệnh đại ca hắn cứng thật, kế mẫu chết mấy người, ngay cả di nương hắn cũng đã chết hai năm rồi.
Vậy mà đại ca chẳng những còn sống, lại cưới được tiểu thư thế gia như hoa như ngọc, nay còn được phong tước!
Còn hắn thì sao!
Mấy lần mời bà mối đến Lý phủ cầu thân, lần nào cũng bị đuổi thẳng, về sau chỉ cần nghe nói là nhị công tử Thừa Ân hầu phủ đến, ngay cả cửa phủ Thượng Thư cũng chẳng được bước vào.
Bị từ chối, Tiêu Lập Ba ủ rũ đi trên phố, trong lòng mờ mịt, chẳng biết phải làm gì nữa.
Vì sao tất cả đều khác hẳn với điều hắn tưởng?
Rõ ràng hắn là nhị công tử Hầu phủ, mà thiên hạ này lại khinh thường hắn đến thế…
Lúc này, Tiêu Lập Ba đem toàn bộ hy vọng gửi gắm vào Ôn Thanh Uyển, vì vậy hắn thật lòng muốn đi nuôi heo.
Trong đầu Ôn Thanh Uyển vang lên một giọng nói: [Ký chủ thành công thu được hai người nuôi gia súc, Công Đức thương thành thưởng năm trăm điểm công đức, kèm một quyển sổ tay kỹ thuật chăn nuôi.]
“Đã vậy, các ngươi đều không có ý kiến, bổn phu nhân ở đây có một quyển Sổ tay chăn nuôi, tam đệ chép lại mấy bản, phát cho nhị đệ bọn họ.”
Ôn Thanh Uyển vừa phân phó, vừa tiện tay lấy từ trong tay áo ra một quyển sách, khóe mày khóe mắt đều ẩn chứa ý cười, đưa đến trước mặt Tiêu Lập Ba.
Lại cộng thêm năm trăm điểm công đức, nàng sao có thể không vui? Nàng đã thấy đống thức ăn thơm ngon kia đang vẫy gọi nàng, mời nàng nếm thử.
Tiêu Cẩn thấy toàn thân tiểu nha đầu tỏa ra hơi thở vui sướиɠ, cả đại sảnh cũng vì nụ cười của nàng mà trở nên ấm áp, sáng sủa.
“Phu tử hẳn đã đến rồi, người đọc sách đi ghi danh làm quen, ngươi nuôi heo thì đi xem tam đệ chép lại Sổ tay chăn nuôi.
Cẩm Lan, đi phát vải cho các di nương, hôm nay bắt đầu may y phục cho các thiếu gia trong phủ, tiểu thư nào trên mười tuổi thì theo học may vá.”
“Đại tẩu, vải may y phục có thể tự chọn không?” Tiêu Kim Đình mười một tuổi bước lên hỏi.
Dung mạo nàng ta không di truyền được nét đẹp của Thừa Ân hầu, chỉ coi như trung bình khá, hẳn là giống di nương.
Di nương ấy vốn là con gái nhà buôn, lễ nghi quy củ mà Tiêu Kim Đình học theo cũng chẳng ra dáng tiểu thư, trên đầu cài đầy trâm ngọc, đi một bước là lắc ba cái.
Ôn Thanh Uyển đặc biệt không ưa kiểu nữ nhân như thế, nên giọng nói lạnh lẽo: “Muốn chọn thì ra ngoài hiệu vải mà chọn.”
“Ta không muốn ra ngoài, người bên ngoài đều khinh miệt tiểu thư Hầu phủ, nói chúng ta…”
Tiêu Kim Đình còn định nói tiếp thì bị Ôn Thanh Uyển ngắt lời:
“Những tiểu thư thế gia kia nói lễ nghi của ngươi còn chẳng bằng tỳ nữ trong phủ họ, có phải không?”
“Đại tẩu, sao tẩu biết được? Nhưng rõ ràng ta là tiểu thư Hầu phủ, cũng rất chăm học quy củ mà, vậy mà họ vẫn… ưm…”
Tiêu Kim Đình còn chưa nói xong đã bị ca ca nàng ta lấy tay che miệng: “Đình Đình, muội đừng nói bừa, đừng làm lỡ thời giờ của đại tẩu.”
Ôn Thanh Uyển liếc sâu về phía thiếu niên che miệng muội muội, hắn chừng mười ba tuổi.
Ngũ quan hoàn toàn kế thừa ưu điểm của phụ thân, tuấn tú, da trắng mịn như ngọc sứ, đôi môi đầy đặn, khiến người ta nhìn qua đã có thiện cảm.
Hắn chọn đọc sách, hẳn là ở ngoài cũng không ít lần bị người chế giễu.
“Hôm nay nhiệm vụ đã phân xong, mọi người cứ chăm chỉ làm việc, đừng khiến đại ca các ngươi thất vọng.”
“Đại ca, đại tẩu yên tâm, chúng ta quyết không khiến hai người thất vọng.” Đám thiếu niên đồng thanh đáp.
Thấy Ôn Thanh Uyển đã dặn dò xong, Tiêu Cẩn mới dịu giọng nói: “Nương tử, thời gian không sớm nữa, chúng ta về thay y phục rồi khởi hành lại nhà mẹ đẻ của nàng thôi.”
“Ừm.” Lúc này, Ôn Thanh Uyển mới nhớ hôm nay là ngày nàng lại nhà mẹ đẻ. Đời trước nàng gả vào Đông cung rồi chưa từng trở lại Ôn phủ, đến nỗi quên mất chuyện lại nhà này.
Tiêu Cẩn thấy tiểu nha đầu ngẩn ngơ, hắn bật cười lắc đầu, không biết nên tả tâm tình mình thế nào, chỉ cảm thấy vừa phức tạp vừa mềm lòng.
Hắn tự nhận dung mạo mình còn tuấn tú hơn Thái tử, dù chân có tật cũng chẳng thua kém nửa phần, còn cố ý tắm gội chải chuốt một phen, chỉ sợ khiến tiểu nha đầu mất mặt.
Ôn Thanh Uyển không cố ý trang điểm, chỉ khẽ tô phấn điểm son.
Bản thân nàng vốn đã tuyệt sắc, lớp trang nhẹ ấy càng làm nổi bật vẻ thanh lệ tự nhiên.
Khoác trên mình chiếc váy bách điệp màu đỏ thẫm dài quét đất, ngang lưng thắt một dải lụa gấm trắng, càng tôn lên vòng eo thon nhỏ, dường như chỉ một tay là có thể ôm trọn.
Tiêu Cẩn nhìn thấy nàng, nhất thời mắt sáng ngời, trong lòng thầm than một tiếng, tiểu nha đầu của hắn nay đã trưởng thành thành một giai nhân tuyệt thế.
Đầu hạ, trong sân đủ loại hoa dại đua nở, đỏ, tím, hồng, vàng, như những mảng thêu rực rỡ trên tấm thảm xanh biếc.
Bầy ong vo ve bận rộn giữa những khóm hoa, hút mật, cần mẫn bay đi bay lại.
Mắt Ôn Thanh Uyển nhìn thẳng bước lên, đi đến trước cửa lớn của Hầu phủ, rồi một mình lên xe ngựa.