Chương 23: Mua rồi không trả, đổi chác không nhận

“Ngày mai, mọi người không cần dậy sớm quá, đợi khi các ngươi đại ca mời được tiên sinh dạy học trở về rồi hãy bắt đầu.”

“Đại tẩu, chúng ta không đến Quốc Tử Giám đọc sách sao?” Tiêu Lập Đông tám tuổi dè dặt hỏi.

“Đến Quốc Tử Giám đọc sách? Các ngươi mà vào đó chỉ có phần bị bắt nạt, đừng mơ tưởng nữa, cứ ở trong phủ học là được.”

Ôn Thanh Uyển nhìn đám trẻ nhỏ với y phục tả tơi, khẽ lắc đầu bật cười.

“Đại tẩu, ta không muốn đến Quốc Tử Giám đọc sách, đọc ở trong phủ rất tốt, ta nhất định sẽ cố gắng, tranh đỗ công danh, lĩnh bổng lộc dày để bù đắp những gì đại tẩu bỏ công bỏ sức.”

“Được, ngươi tên gì? Đại tẩu chờ ngươi thi đỗ trạng nguyên, sau này đại tẩu cũng được nở mày nở mặt theo.”

Ôn Thanh Uyển thuận miệng nói qua loa, nàng biết Thừa Ân hầu phủ này chẳng ra nổi nhân tài.

Kiếp trước, mãi cho đến khi nàng làm Hoàng hậu, cũng chưa từng thấy Thừa Ân hầu phủ có ai đỗ đạt, đến một tiến sĩ cũng chẳng có.

Thế nhưng Công Đức thương thành vừa rồi lại nhắc nàng rằng trong Thừa Ân hầu phủ có hai vị Văn Khúc Tinh, mà chỉ trạng nguyên mới có thể xưng là Văn Khúc Tinh.

Biến số khác biệt so với kiếp trước ấy khiến Ôn Thanh Uyển có chút mong chờ diễn biến tiếp theo.

Đời trước, Ngũ hoàng tử từng suýt kéo được Triệu Giác khỏi vị trí Thái tử, chỉ thiếu một chút nữa thôi.

Về sau Ngũ hoàng tử bị buộc rời kinh thành đi đến đất phong, Ngũ hoàng tử phi không rời không bỏ, theo hắn đến đất phong, cuối cùng cả hai phu thê chết dọc đường.

“Đại tẩu, ta tên Tiêu Lập Đông, ta nhất định sẽ thi đỗ trạng nguyên, để người được nở mày nở mặt.” Đứa trẻ tám tuổi trịnh trọng hứa.

Hắn sinh vào mùa đông nên được đặt tên là Lập Đông, là con trai thứ, vị trí hai mươi sáu của Hầu phủ.

Tiêu Lập Đông là con của một tiểu thϊếp trong phủ, hắn còn có một muội muội sáu tuổi.

Muội muội hiện ở ngoại tổ gia chưa về, ngoại tổ hắn buôn bán lớn, tuy có tiền nhưng không có địa vị.

Đại cữu hắn quen biết một vị phu tử trong Quốc Tử Giám, từng đưa hắn đến đó đọc sách.

Nhưng đám đồng học nơi ấy đều rất xấu, ngày ngày trêu chọc hắn, còn hợp nhau đánh hội đồng, nên hắn chẳng muốn đến Quốc Tử Giám nữa, cũng chẳng muốn về ngoại tổ gia.

Ngày thường chỉ cùng các ca ca đệ đệ ăn cám nuốt rau, đấu dế, nhưng vẫn coi như tốt hơn người khác một chút.

Muội muội hắn được ngoại tổ mẫu thương, mẫu thân mỗi lần về nhà mẹ đẻ đều mang chút đồ ăn ngon về, hai mẹ con thường lén ăn riêng.

Hắn chẳng phải không thích đọc sách, chỉ là không muốn đến Quốc Tử Giám, giờ đã không phải đi, lòng liền yên ổn.

Mấy đứa nhỏ khác cũng khí thế ngút trời nói: “Chúng ta nhất định sẽ chăm chỉ đọc sách, vì đại ca, đại tẩu mà tranh quang!”

“Ha ha… là vì toàn bộ Hầu phủ chúng ta tranh quang, vì tổ mẫu và phụ thân mà tranh quang.” Ôn Thanh Uyển lúng túng cười đáp.

Tiêu lão phu nhân nghe vậy, cười đến nỗi từng nếp nhăn nơi khóe mắt đều giãn ra: “Nếu Hầu phủ chúng ta có thể ra một vị trạng nguyên, tổ mẫu ta cũng có mặt mũi gặp tổ phụ các ngươi cùng liệt tổ liệt tông rồi.”

“Xin tổ mẫu yên tâm, chúng cháu nhất định sẽ chăm chỉ đọc sách.” Mấy đứa nhỏ đồng thanh đáp.

Cũng có vài người chẳng hứng thú với sách vở, cúi đầu không nói, trong lòng âm thầm thề phải chăm chỉ luyện võ.

Thừa Ân hầu liếc nhìn cả sảnh người, chợt giật mình, hóa ra ông lại có nhiều con cái đến thế.

Bổng lộc ít ỏi kia nuôi thân mình còn chẳng đủ, chẳng hiểu bọn nhỏ này lớn lên bằng cách nào.

Ông ngồi nghiêm bên cạnh con trai trưởng, không nói một lời, muốn bạc, ông không có; muốn bản lĩnh, ông càng không có; biết nói gì bây giờ!

“Hôm nay đến đây thôi, mọi người về nghỉ đi. Ngày mai đúng giờ Thìn đến ăn sáng, trễ thì khỏi tính.”

Ôn Thanh Uyển nói xong liền đứng dậy rời đi, Tiêu Cẩn nhanh chóng đỡ lấy tay nàng, nếu hắn chậm một bước, nàng chắc chắn sẽ bỏ hắn mà đi trước!

Thấy tiểu nha đầu hoàn toàn không bận tâm đến mình, Tiêu Cẩn chỉ cảm thấy nhức đầu.

Nha đầu của hắn đối với các kế đệ kế muội thì dịu dàng chu đáo, duy chỉ với hắn là hờ hững lạnh nhạt.

Thôi thôi, chẳng phải chính hắn đã khát vọng nàng bao năm đó sao, chỉ cần nàng vui vẻ là được rồi.

“Nương tử, mệt rồi phải không, là muốn ngồi trong viện uống chén trà, hay vào trong rửa mặt nghỉ ngơi trước?”

“Ta mệt rồi, vào trong rửa mặt trước, ngươi cứ tùy tiện là được.” Ôn Thanh Uyển thật chẳng muốn ở cùng hắn.

Nàng phải vào thương thành công đức xem có thứ gì tốt để đổi, rồi vẽ lại mấy bộ y phục Đường trang trong ký ức.

“Vậy vi phu đến thư phòng.” Tiêu Cẩn rất muốn ở cùng tiểu nha đầu, nhưng nàng không vui, hắn cũng đành thôi.

Thôi thì đến thư phòng nghĩ cách kiếm tiền, gánh nặng của cả phủ đều đè lên vai hắn, hắn phải gánh lấy.

Cẩm Lan đã sai người đun nước nóng, Ôn Thanh Uyển bảo họ đứng ngoài chờ, còn nàng thì tựa bên bồn tắm, ý thức liền tiến vào thương thành công đức.

Chỉ trong một ngày mà thương thành đã thay đổi lớn, mảnh đất đen cũng nhiều thêm nửa mẫu, trên bảng đen hiện ra những món mới có thể đổi.

Có “máy phân biệt trung gian*”, cần năm trăm điểm công đức, Ôn Thanh Uyển lập tức phủ định, nàng không cần.

(*Kiểu trung thần và gian thần ý mn.)

Có “dược tề giải bách độc”, cần một ngàn điểm công đức, thứ này thì nên có, muốn sống lâu thì phải có thuốc tốt, đợi có điểm rồi đổi lấy một bình để phòng thân.

Nàng vừa nghĩ thế, trong đầu liền vang lên: [Mua rồi không trả, đổi chác không nhận, cảm tạ đã tham dự.]

“…”

Công đức mà nàng cực khổ kiếm được tối nay, giờ đã hết sạch!

Về sau nhất định phải cẩn thận, thứ không cần thì đừng nghĩ, thứ cần cũng chẳng thể tùy tiện nghĩ đến!

Ôn Thanh Uyển chỉ có thể đặt bình dược giải độc nhỏ ấy vào tủ trữ vật trong không gian, nơi ấy trống rỗng, chỉ có mỗi một bình dược giải độc!

Nàng vốn muốn đổi một con gà quay để nếm thử, nào ngờ công đức còn chưa kịp ấm tay đã tiêu sạch rồi!

Khi nàng đang uể oải vô cùng, trên bảng đen lại hiện ra từng dòng chữ nhỏ, nhắc nhở nàng, tiếp tục cứu vãn Thừa Ân hầu phủ, sẽ có niềm vui bất ngờ.

Cũng may là cứu Thừa Ân hầu phủ, nếu bảo nàng cứu Ôn phủ, nàng thà không cần điểm công đức.

Người Ôn phủ, hai đời đều đối với nàng đầy ác ý, sống lại một đời, người nhà ấy còn ép nàng gả cho kẻ vũ phu.

Tuy nàng dùng bản lĩnh của mình chế phục được hắn, nhưng sự ác độc của Ôn gia, nàng không thể tha thứ.

Người Thừa Ân hầu phủ, hai kiếp đều chưa từng tổn hại nàng, cứu bọn họ thì có thể, dù sao cũng có công đức để lấy.

Nghĩ vậy, Ôn Thanh Uyển lập tức đứng dậy mặc y phục, nghe thấy tiếng nước, một nha hoàn mặt tròn dè dặt nói: “Phu nhân, để nô tỳ hầu người.”

“Ừm, hầu ta mặc ngoại sam.” Ôn Thanh Uyển nói xong liền đứng tại chỗ, giơ hai tay ra.

Nha hoàn này là do Cẩm Lan chọn, nên nàng cũng yên tâm.

Ôn Thanh Uyển mặc chỉnh tề, ngồi trước bàn trong phòng viết vẽ, đến khi hoàn thành một bộ Đường trang hoàn chỉnh mà vẫn chưa thấy Tiêu Cẩn trở về.

Nàng ngồi trước bàn trang điểm, nhìn bản vẽ y phục, nhớ lại chuyện kiếp trước.

Đáng tiếc kiếp trước chẳng có gì đáng nhớ, trước khi xuất giá ở Ôn phủ hiếm khi ra cửa, vào cung rồi thì ra được cửa cung còn khó hơn lên trời.

Tiêu Cẩn trở lại phòng, liền thấy tiểu nha đầu gục trên bàn ngủ say, bên mép còn vương một giọt trong suốt long lanh.

Hắn khẽ khàng bế nàng lên giường, đem chăn ở giữa dời ra ngoài.

Sáng sớm hôm sau.

Tiêu Cẩn nhẹ nhàng rút cánh tay ra, vừa đem chăn đặt lại ở giữa, liền thấy tiểu nha đầu tỉnh dậy.

Ôn Thanh Uyển thấy mình không lăn vào lòng nam nhân, vừa kịp thở phào thì nghe thấy tiếng Cẩm Tước ngoài cửa: “Thế tử, phu nhân, thánh chỉ đến, mau dậy tiếp chỉ.”