Chương 22: Trong hầu phủ có hai vị Văn Khúc Tinh

Tất cả người trong Tiêu phủ đều ăn đến no căng bụng, thế nhưng vẫn chẳng nỡ buông đũa, chỉ vì món ăn quá ngon miệng.

Đặc biệt là đám thiếu niên đang lớn, cơm canh trong bát của bọn họ sạch đến mức chẳng còn sót một hạt cơm.

Món ăn tối nay khác hẳn với ngày tết trong Hầu phủ. Dù tết đến món nhiều hơn thường ngày, nhưng chưa bao giờ có nhiều thịt như thế này.

Càng chưa từng có món nào tinh tế đến vậy, hương vị mềm mịn, thanh đạm mà thơm ngát, ăn xong dư vị vẫn còn vương.

Tiêu gia vào năm mới cũng chưa từng xa xỉ đến thế, chỉ khi đi dự yến ở nhà người khác mới được nếm qua đôi chút.

Chỉ là, hai năm gần đây Hầu phủ ít có khách qua lại, thân thích cũng chẳng còn qua lại.

Nếu sau này ngày nào cũng được ăn ngon như vậy, Thế tử phu nhân bảo làm gì bọn họ cũng nguyện làm!

Trong lòng mọi người đều sung sướиɠ nghĩ vậy, tuy nhiên khi ánh mắt lại rơi vào người đang ngồi ở vị trí gia chủ, dung nhan như tiên, khí độ phi phàm, thì nụ cười trên mặt họ dần cứng lại.

Nàng còn trẻ như thế, liệu có thật sự khiến bọn họ không phải chịu đói sao?

Nhìn Ôn Thanh Uyển, khí chất cao quý tự nhiên, từng cử động đều mang ba phần phong tư tài mạo, họ lại chẳng kìm được mà sinh lòng kỳ vọng, mong nàng có thể dẫn dắt bọn họ sống tốt hơn.

Lúc này, Ôn Thanh Uyển vừa dùng khăn tay lau khóe miệng, mí mắt khẽ nâng, quét một vòng nhìn khắp mọi người, khí thế nghiêm cẩn từ thân thể nàng tỏa ra khiến ai nấy đều vô thức ngồi thẳng lưng.

“Các ngươi có muốn ngày nào cũng được ăn như hôm nay không?” Giọng Ôn Thanh Uyển bình tĩnh, ôn hòa, dịu dàng mà êm tai.

Mọi người đồng loạt gật đầu, sau đó tiếng đáp nối nhau vang lên.

“Muốn.”

“Rất muốn.”

“Món ăn ngon như vậy, ai mà từ chối được chứ?”

“Những món này vẫn chưa phải là ngon nhất, cũng chẳng phải là bữa cơm cao quý nhất.” Nàng khẽ quét mắt qua từng người, thanh âm ôn hòa.

Nghe vậy, người nhà Tiêu gia đều sững sờ, rồi lập tức hiểu được hàm ý trong lời nàng, đồng loạt trừng lớn mắt, chờ nàng nói tiếp.

Tiêu Lập Xuân tám tuổi thấy đại tẩu chỉ yên lặng nhìn mọi người, liền gãi đầu hỏi: “Đại tẩu… món này… vẫn chưa phải ngon nhất sao?”

“Chưa phải.”

“Đại tẩu, vậy món gì mới gọi là ngon nhất?” Tiêu Lập Hạ tám tuổi cũng lấy hết can đảm hỏi.

“Chỉ cần các ngươi nghe lời, sau này món ăn mười ngày không trùng, ai biểu hiện tốt, ta sẽ thưởng cho một cái đùi gà.” Ôn Thanh Uyển mỉm cười nhàn nhạt, giọng nói nhẹ như gió xuân.

Mọi người: “…”

“Mười ngày không trùng? Đại tẩu, vậy mỗi bữa đều có thịt sao?”

“Chỉ cần các ngươi ai nấy đều nghe lời, đừng nói mỗi bữa có thịt, mà còn có thể như hôm nay, một bữa ăn vài món thịt cũng được.”

Cả nhà Tiêu gia đều kinh ngạc, vốn dĩ đã có vài phần sợ nàng, giờ lại càng dấy lên kính phục từ tận đáy lòng.

Đám thiếu niên không kìm được nuốt nước miếng, lén nhìn đại ca ngồi cạnh đại tẩu, quả nhiên thấy hắn như thể hồn phách đều bị câu đi mất.

Vì vậy, bọn nhỏ gan cũng lớn hơn đôi chút: “Đại tẩu, vậy chúng ta phải nghe lời thế nào?”

“Từ ngày mai bắt đầu, người dưới mười lăm tuổi, bất kể nam nữ đều phải học nửa ngày sách. Nam thì học văn nửa ngày, tập võ nửa ngày; nữ thì nửa ngày còn lại học cầm, kỳ, thư, họa cùng nữ công.”

“Ba ngày khảo hạch một lần, ba người đứng đầu được thưởng thêm một cái đùi gà, ba người cuối cùng thì phạt, không cho ăn thịt.”

“Đại tẩu… thật… thật sự đơn giản như vậy ư?” Tiêu Lập Hạ không dám tin mà hỏi.

Hắn học hành vốn không tệ!

Chỉ là trong phủ không kham nổi chuyện cho nhiều người đi học, nên ai cũng chẳng buồn đυ.ng đến sách.

“Ừm.”

Lời Ôn Thanh Uyển vừa dứt, khắp sảnh liền vang lên một tràng hít khí, kế đó là tiếng xì xào, đại ý đều tỏ rõ bọn họ nguyện ý chấp nhận.

Công Đức thương thành nhắc nàng, phải nghĩ cách khiến đám trẻ nhỏ trong Thừa Ân hầu phủ biết cầu tiến thì mới có thể tích điểm công đức.

Nàng cũng chính vì muốn tích điểm công đức mà đề nghị cho đám đệ muội đọc sách, luyện võ, như vậy chắc hẳn được tính là “cầu tiến” rồi.

“Đại ca các ngươi nói, hắn có thể vất vả kiếm tiền, chỉ mong các ngươi chuyên tâm học hành, đừng để tháng ngày trôi qua vô ích, càng không được sống hoang phí, uổng công một đời.”

“Đại tẩu, vậy còn ta thì sao?” Tiêu Lập Ba hai mươi mốt tuổi tò mò hỏi.

“Những người kế đệ trên mười lăm tuổi, cũng có thể theo học. Mùa thu năm nay tham gia Thu Vi (kỳ thi Hội) rớt bảng thì xóa khỏi gia phả. Dĩ nhiên, nếu không muốn đọc sách, thì có thể theo đại ca các ngươi học buôn bán.”

Lời vừa dứt, Ôn Thanh Uyển đã nghe thấy Tiêu Lập Ba lẩm bẩm trong lòng: [Trời ạ! Gia còn muốn nước đυ.c thả câu cơ! Xem ra lần này không xong rồi!]

[Gia đã tham gia thi Thu Vi năm lần, chưa đậu lần nào, mà giờ lười biếng sẽ bị đuổi khỏi gia tộc, xóa tên trong gia phả… thôi thì gia đi kiếm tiền vậy! Mệnh này của gia sao mà khổ thế chứ!]

“Đại tẩu, ta xin đăng ký đọc sách.” Tiêu Lập Thao đứng dậy, giọng kiên định nói.

Ngoại tổ của hắn là Thái phó đương triều, vẫn luôn mong hắn theo con đường công danh làm quan. Trước đây hắn không muốn tham gia ứng thí, cảm thấy trong Hầu phủ, đám huynh đệ tỷ muội chẳng khác nào một bầy đỉa hút máu, nếu hắn đỗ đạt, nhất định sẽ bị hút đến khô cạn, chẳng còn lấy mẩu xương.

Vậy thì hắn phấn đấu để làm gì chứ!

Giờ đây, có đại ca, đại tẩu đứng chắn phía trước, hắn muốn đỗ đạt, lấy bổng lộc dày, để giảm bớt gánh nặng cho hai người.

“Ừm. Lãnh Phong ghi tên lại, ngày mai nhớ chuẩn bị cho Tam công tử bốn bảo vật trong thư phòng (Bút, mực, giấy, nghiêng.).” Ôn Thanh Uyển mỉm cười nói.

Tiêu Cẩn nhìn tiểu nha đầu bên cạnh, thấy nơi chân mày khóe mắt nàng tràn ngập ý cười, cũng chẳng nỡ làm nàng mất hứng.

Học thì học thôi, vốn hắn chỉ định để họ ăn no, mà chỉ riêng chuyện cho ăn no đã khó, huống hồ còn phải đọc sách!

Nhưng tiểu nha đầu có tấm lòng thiện lương, chỉ cần nàng vui, thế là đủ.

Ôn Thanh Uyển vui vẻ, chẳng phải vì lòng tốt mà vì trong đầu nàng vang lên một giọng nói trong trẻo: [Chúc mừng ký chủ, đã cứu vớt hai vị Văn Khúc Tinh, nhận được một ngàn điểm công đức.]

Một điểm công đức đổi được một con gà quay, một ngàn điểm đổi được một ngàn con, đủ nuôi cả trăm miệng trong phủ ăn suốt hai tháng!

Tới giờ nàng vẫn chưa hiểu rành rẽ, điểm công đức ấy từ đâu ra, nhưng đã nhập kho thì chính là của nàng rồi.

Thế tử phu quân cũng không phản đối, trước đó hắn từng nói sẽ xắn tay áo kiếm tiền nuôi đám kế đệ kế muội.

Đã là nuôi họ, thì ngày ngày đấu dế hay đọc sách nào có khác gì!

Điều duy nhất khác biệt chính là nàng có thể tích điểm công đức.

Ha ha ha…

Đời trước Ôn Thanh Uyển uất ức cả một đời, đời này nàng thường muốn cười to vài tiếng cho hả dạ.

Ánh mắt Tiêu Cẩn sâu thẳm nhìn nàng, thấy nàng vui từ tận tâm can, liền âm thầm thở phào.

May mà hắn thông tuệ, không buông lời phản đối, bằng không sao có thể thấy nàng tươi cười rạng rỡ như hoa?

Từ năm mười một tuổi, mục tiêu sống của hắn chính là khiến tiểu nha đầu này vui vẻ an lạc.

Cơm nước xong, mọi người vẫn chưa vội lui, đều muốn biết xem tiếp theo còn chuyện gì hay ho đang chờ.

“Các di nương, ngày mai bắt đầu may y phục, trước tiên làm cho bọn trẻ mỗi người hai bộ đồ mùa hạ. Tay nghề tốt cũng có thưởng.”

Ôn Thanh Uyển nhìn đám phụ nhân nườm nượp như hoa nở mà nói, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một cách kiếm bạc.

Kiếp trước, hoàng phi của Thất hoàng tử từng thiết kế một kiểu Đường trang, từng làm mưa làm gió khắp kinh thành, khiến các tiểu thư thế gia tranh nhau mua, bạc vào như nước.

Chỉ tiếc kết cục của nàng ấy chẳng tốt, bởi trong mắt Thất hoàng tử chỉ có Ôn Minh Châu, chẳng chút đoái hoài đến nàng ấy.

Thất hoàng tử phi thường hay lẩm bẩm trước mặt Ôn Thanh Uyển rằng: Nàng ấy thua là bởi không có “bàn tay vàng”, nên mới bị Ôn Minh Châu đoạt hết mọi thứ.

Lúc này Ôn Thanh Uyển mới mười một tuổi, vẫn còn nhỏ, mượn tạm thiết kế của nàng ấy để kiếm ít bạc, cũng không quá đáng chứ!