“Không trách! Từ khi cưới được nương tử, vi phu mới nhận ra, không thể tiếp tục buông xuôi nữa.” Giọng Tiêu Cẩn trầm thấp, mang theo vài phần bất lực.
Hắn vốn chỉ muốn đóng cửa lại, cùng tiểu nha đầu sống cho tốt quãng đời sau.
Sống chết của những người khác trong Hầu phủ, liên can gì đến hắn!
Nhưng tiểu nha đầu của hắn, người thì xinh đẹp, lòng lại hiền lành, cứ nhất quyết phải tiếp nhận trọng trách quản lý nhà cửa, hắn còn có thể làm sao!
Vì muốn lấy lòng tiểu nha đầu, hắn đành phải xắn tay áo mà cố gắng, nuôi dưỡng đám kế đệ kế muội ăn bám kia.
“Hầu phu nhân hiện tại mới hai mốt tuổi, vậy mà trông còn già hơn phụ thân ngươi, việc chưởng quản Hầu phủ thật sự vất vả đến thế sao?”
“Ở phủ khác thì có lẽ không khó, nhưng phủ ta chắc chắn là khó. Có câu nói rất đúng, nữ nhân khéo cũng khó lo nổi bữa cơm khi không có gạo trong nhà!”
“Chậc chậc… làm kế mẫu của các ngươi thật đáng thương!”
“Kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng hận. Các bà ấy đều là tự nguyện gả cho phụ thân ta, chẳng thể xem là vô tội.” Giọng Tiêu Cẩn nhạt như nước, lại mang theo một luồng khí lạnh.
Dù hắn đã định sẽ nuôi sống những người trong phủ, song vĩnh viễn cũng không thể tha thứ cho vị kế mẫu đầu tiên cùng đám di nương.
Bọn họ quả thực quá độc ác, luôn muốn hại chết hắn để con trai bọn họ được kế vị tước hầu.
Kế mẫu đầu tiên chết là đáng kiếp, chẳng có gì đáng thương.
Có lẽ bà ta nằm mơ cũng không ngờ, con trai con gái mình rồi cũng sẽ bị người khác dày vò như thế.
Ôn Thanh Uyển thấy sắc mặt phu quân bỗng sa sầm, bèn vội chuyển đề tài: “Sắp đến giờ cơm tối rồi, ta đi xem một chút…”
“Nương tử, nàng chỉ cần vui vẻ ở trong phủ là được, về sau đừng bận tâm chuyện trong phủ, mọi chuyện đã có vi phu lo.”
“Phu quân nhiều lắm cũng chỉ có thể quản việc tiền viện, còn việc hậu viện, dĩ nhiên vẫn nên để ta xử lý mới phải.”
Ôn Thanh Uyển khẽ liếc nhìn phu quân của đời này, thật không hiểu vì sao hắn lại muốn tranh quyền chưởng quản.
Quyền chưởng quản của Hầu phủ rõ ràng là củ khoai nóng bỏng tay.
Hắn lại tuấn tú hơn cả Thái tử, có lẽ vì Hầu phủ quá nghèo, nên hắn mới chẳng cưới nổi vợ, cũng chẳng có bạc mà nạp thϊếp.
“Đợi ta chỉnh đốn xong phủ, sau này nếu có dư bạc, sẽ giúp chàng nạp hai phòng thϊếp.”
“Nương tử!” Giọng Tiêu Cẩn bỗng cao hẳn lên mấy phần, tựa như cơn giông mùa hạ, đến bất chợt không hề báo trước, khiến người ta trở tay không kịp.
“Sao hung dữ thế? Lại muốn đánh nhau à?” Ôn Thanh Uyển cảnh giác lùi một bước, giơ tay lên làm thế phòng bị.
“…”
Tiêu Cẩn suýt nữa bật ra câu “ta nào nỡ đánh nàng”, nhưng tiểu nha đầu này chẳng hề để tâm đến hắn, nên lời đến môi lại nuốt xuống, sợ nói ra chỉ thêm buồn cười.
Ôn Thanh Uyển thấy hắn chau mày, ánh mắt như lửa, dường như muốn dồn hết bất mãn và phẫn nộ vào trong tầm nhìn ấy, nhìn đến mức như muốn thiêu chết nàng.
“Ngươi muốn gϊếŧ ta à? Nhưng ta có nói sai điều gì đâu.”
“Nàng… về sau đừng nói chuyện nạp thϊếp nữa. Vi phu thích một đời một đôi, kiếp này có nàng là đủ.”
“…”
Hắn và Ôn Minh Châu sao ý nghĩ lại giống nhau đến thế, vậy mà đời trước hắn lại bạo hành Ôn Minh Châu đến chết!
Tiêu Cẩn thấy tiểu nha đầu trừng mắt nhìn hắn đầy kinh ngạc, chỉ biết khẽ thở dài, dịu giọng nói: “Nàng ấy à, luôn khiến vi phu không thể yên tâm.”
“Rốt cuộc là ai khiến ai không thể yên tâm chứ! Ta còn phải lo bị ngươi bạo hành nữa là.” Ôn Thanh Uyển bĩu môi, bất mãn lầm bầm.
“Bạo hành? Ai nói với nàng?” Tiêu Cẩn nhíu mày, đưa tay kéo tiểu nha đầu vào lòng: “Vi phu vĩnh viễn sẽ không bao giờ bạo hành nàng.”
“Buông ta ra mau! Nói thì nói, sao lại động tay động chân?” Ôn Thanh Uyển vùng vẫy, song tay hắn như kìm sắt, không thể thoát ra.
“Gia, phu nhân, tài sản riêng của mọi người đều đã kiểm kê xong, không ngờ Nhị công tử lại có nhiều nhất.” Lãnh Viêm bước vào bẩm báo.
“Bao nhiêu?” Giọng Ôn Thanh Uyển lạnh nhạt, đã thoát không được thì cũng chẳng vùng vẫy nữa.
“Tiểu… phu nhân, trong viện Nhị công tử tuy không có lương thực, nhưng trong thư phòng lại có mấy tờ khế tiệm và khế viện riêng…”
Cẩm Tước theo sau Lãnh Viêm, nghe tiểu thư hỏi, lập tức lao lên trước cướp lời.
Nàng ta ríu rít kể rất tỉ mỉ, Lãnh Viêm và mấy người khác cũng đã tra rõ nguồn gốc những cửa tiệm và viện riêng của Nhị công tử.
Cuối cùng Cẩm Tước còn sinh động mà nói thêm: “Phu nhân, người chưa thấy đâu, nét mặt của Nhị công tử ấy… cứ như nuốt phải một con ruồi, còn phải nuốt xuống bụng, móc thế nào cũng không ra nổi, vừa lúng túng vừa méo mó.”
Cẩm Tước nói xong liền tự mình cười không dứt, Lãnh Phong cũng ôm bụng cười, ngay cả Lãnh Viêm cũng cúi đầu nín cười.
Tiêu Cẩn và Ôn Thanh Uyển đã sớm rèn được tâm tính, vui buồn không lộ sắc, gặp việc lớn vẫn bình tĩnh.
Nghe xong, Ôn Thanh Uyển điềm nhiên phân phó: “Cửa tiệm của lão nhị vốn là đồ hồi môn của mẫu thân hắn, vốn nên trả về cho chủ cũ, nhưng nay Hầu phủ nghèo quá, tạm thời sung công.”
“Mọi việc đều nghe theo nương tử, những cửa tiệm ấy có cần vi phu tìm người quản lý không?” Tiêu Cẩn ôm lấy eo nàng hỏi.
Giờ hắn đã hiểu rõ, tiểu nha đầu của hắn không thích hắn xen vào chuyện vặt trong phủ.
“Không cần, ta sẽ tự tìm người trông nom.” Ôn Thanh Uyển dứt khoát nói, đời trước nàng có nhiều người tài dưới tay.
Trước khi xuất giá, nàng ở trong Ôn phủ chưa từng động đến họ, nay vừa khéo có thể kéo sang giúp mình.
“Về sau Lãnh Phong và Lãnh Vũ sẽ theo phu nhân, mỗi người chọn mười tùy tùng, từ nay mọi hành động đều nghe phu nhân phân phó.”
“Thế bên ngươi còn người không?” Ôn Thanh Uyển tạm thời chỉ có Cẩm Lan và Cẩm Tước, quả thật là thiếu người.
“Vi phu có Lãnh Viêm và Lãnh Hồng, nếu nương tử cần thêm nhân thủ cứ nói, vi phu còn mấy cái thôn.”
“Ngươi không phải rất nghèo sao? Sao còn nuôi được mấy cái thôn người?” Ôn Thanh Uyển ngẩng đầu hỏi.
“Họ không cần vi phu nuôi, mấy năm nay đều tự cấp tự túc, đều là binh sĩ bị thương nơi chiến trường. Vì không có chức vị nên triều đình không ban bổng lộc, vừa khéo mấy năm trước gặp hạn hán, dân các thôn ấy bỏ đi tha phương. Vi phu không nhận tước vị của Thánh thượng, chỉ xin mấy cái thôn hoang ấy làm phong ấp. Vi phu liền an trí bọn họ ở đó, lấy phần thưởng của Thánh thượng làm vốn ban đầu. Binh sĩ bị thương nhiều lắm, mỗi người một hộ, cộng lại mấy cái thôn có chừng hơn vạn hộ. Năm nay họ đã có thể tự nuôi sống, nếu phu nhân sau này cần lương thực, cũng có thể tìm họ mà lấy chút.”
Tiêu Cẩn nói đến đất phong của mình, nét mặt tràn đầy thỏa mãn, trong mắt lộ rõ tự hào, hoàn toàn không giống bộ dáng sa sút mà người khác vẫn nói.
“Chà, vậy chẳng phải ngươi là Vạn Hộ Hầu sao? Thật lợi hại đó!” Ôn Thanh Uyển chân thành khen một tiếng.
Người trong phủ Thừa Ân hầu thế mà lại chẳng biết Thế tử của bọn họ là Vạn Hộ Hầu!
Ôn Thanh Uyển quá hiểu rõ Vạn Hộ Hầu của Đại Thịnh, đó là vinh dự cực cao, tượng trưng cho địa vị và vinh quang to lớn.
Là tầng cao nhất trong hàng hầu tước của Đại Thịnh, không chút khoa trương mà nói, Vạn Hộ Hầu là phần thưởng Thánh thượng ban cho trọng thần, chỉ đứng sau phong vương chia đất.
Toàn bộ Đại Thịnh chỉ có ba người được phong vạn hộ thực ấp*, phải là Hộ Quốc Công nhất phẩm, chiến công hiển hách mới có thể hưởng được đất phong ấy.
(*Thực ấp tức là vùng đất mà người được phong có quyền thu thuế hoặc hưởng sản vật, xem như nguồn thu nhập riêng do triều đình ban thưởng. Vạn hộ thực ấp nghĩa là ban cho đất có vạn hộ dân, được hưởng thuế và lợi tức từ đó.)
Nghe tên đã rõ, trong đất phong của Vạn Hộ Hầu có hơn vạn hộ dân, họ không cần nộp thuế cho triều đình, mà nộp trực tiếp cho Vạn Hộ Hầu làm thực ấp.
Ngoài ra, Vạn Hộ Hầu còn có quyền điều người trong đất phong, mà người có thực ấp vượt quá hai nghìn hộ trong Đại Thịnh cũng không đến mười người.
“Nương tử đừng nghĩ nhiều, họ rất nghèo đó.”