“Tại sao phải kiểm kê đồ của bổn phu nhân trước?” Giọng Hầu phu nhân mang theo vẻ bất mãn chất vấn.
“Người là chủ mẫu đời trước, nên phải làm gương.” Cẩm Tước nở nụ cười vô hại.
“Nếu bổn phu nhân không muốn thì sao?” Hầu phu nhân định tranh thủ chút thời gian, để nha hoàn thân cận đi giấu đồ quý.
“Phu nhân nhà ta nói rồi, nếu người không muốn phối hợp thì tiếp tục làm chủ đi. Lãnh đại ca, chúng ta đi.”
“Đừng đi! Mau kiểm kê ngay đi.” Hầu phu nhân cuống quýt, vị trí chưởng quản khó khăn lắm mới thoát khỏi tay, nàng ta tuyệt đối không muốn cầm lại.
Tiền tài có mất, nàng ta vẫn có thể về nhà mẹ đẻ lấy ít bạc nuôi ba mẹ con, chẳng phải việc khó.
Trước khi đi, Hầu phu nhân hung hăng trừng Tiêu Thập Lục một cái, ánh mắt ấy đầy oán trách nàng ta lắm chuyện.
Những di nương khác trong phủ có tài sản riêng cũng đồng loạt trừng Tiêu Kim Oanh, nếu không vì nàng ta xen vào, bọn họ còn sống ung dung biết bao.
Một di nương tính nóng như lửa, giọng châm chọc nói: “Thế tử phu nhân đã nói, về sau không được tự nấu riêng, xem các ngươi còn quyến rũ Hầu gia thế nào?”
Một di nương chừng hơn ba mươi, vẻ mặt hả hê nói: “Quy củ của Thế tử phu nhân đặt ra hay lắm, khỏi để vài hồ ly bày trò nấu nướng lấy lòng Hầu gia.”
Nàng ta vào phủ đã hơn mười năm, của hồi môn bị tiêu xài gần hết, giờ nghe thế liền vui mừng không ít.
“Ha ha… Tiểu thư Thập Lục và Lý di nương sau này ngày nào cũng cùng ta uống cháo trắng, nghĩ thôi đã thấy khoái rồi.”
“Các ngươi nói xem, Lý di nương mà không còn sơn hào hải vị, Hầu gia còn đối tốt với nàng ta sao? Còn đến viện nàng ta nữa không?”
“Không có món ngon, nàng ta khác gì chúng ta, Hầu gia mà còn đi mới lạ, ha ha…”
“Các ngươi… các ngươi… thật vô lý! Bổn tiểu thư liều với các ngươi!” Tiêu Kim Oanh gào lên, toan xông tới đánh người.
Lại bị hai nha hoàn thân cận giữ chặt: “Tiểu thư, người đừng kích động, chúng ta về trước.”
Tiêu Kim Oanh vùng vẫy không thoát, tức giận quát: “Các ngươi là nha hoàn của ai, mau buông tay!”
“Tiểu thư, người bình tĩnh chút, chúng ta về tìm di nương.” Đại nha hoàn nhỏ giọng khuyên giải.
Lý di nương ăn xong đã vội trở về viện, chắc là để giấu những thứ đáng giá.
Tiêu Kim Oanh tuy kiêu ngạo, nhưng không đến mức ngu ngốc, nàng ta biết lúc này không nên khiến đại tẩu để ý đến mình.
“Hừ! Bổn tiểu thư không thèm chấp bọn nữ nhân già các ngươi.” Nói xong liền xoay người chạy mất.
Một di nương có dung mạo yêu mị cất giọng cười lạnh: “Yo hô! Có gan thì đừng chạy! Lá gan cũng nhỏ quá rồi đấy!”
Một di nương khác có khuôn mặt thoạt trông thuần khiết, song ánh mắt lại âm độc vô cùng, mỉa mai nói: “Tiểu thư Thập Lục, chúng ta đánh một trận rồi nói tiếp.”
Tiêu Kim Oanh nghe thấy tiếng châm chọc phía sau, bước chân càng nhanh hơn. Nàng ta tuy là thứ nữ do tiểu thϊếp của Hầu gia sinh ra, nhưng ngoại tổ của nàng ta lại là phú thương đệ nhất Giang Thành. Núi cao hoàng đế xa, ngoại tổ mẫu dựa vào danh tiếng Hầu phủ mà làm ăn phát đạt, kiếm bạc đầy rương.
Hơn nữa, nương nàng ta vẫn còn sống, có nương là có chỗ dựa, thêm vào đó ngoại tổ lại có tiền, nên nương của nàng ta không cần phải bận tâm lao nhọc.
Ba mươi tuổi vẫn còn yêu kiều diễm lệ, Hầu gia lại càng thêm sủng ái mẹ con các nàng.
Tiêu Kim Oanh là tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ, trong Hầu phủ xưa nay chỉ có người nhường nàng ta ba phần, nào chịu được nỗi tức hôm nay.
Thật khiến nàng ta nghẹn uất đến phát điên!
Những mụ nữ nhân già ấy ỷ mình lớn tuổi, thường lén sau lưng nghị luận phụ thân nàng ta, nói rằng Hầu gia bất tài, ngay cả mình cũng nuôi không nổi.
Tiêu Kim Oanh tuy ngang ngược, nhưng cũng hiểu phụ thân quả thật thiên vị di nương mình.
Song nàng ta cũng biết, cái gọi là “thiên vị” ấy chẳng qua bởi vì di nương nàng ta biết nấu nướng khéo, lại chịu bỏ bạc ra cho Hầu gia tiêu xài.
Rốt cuộc, bên người phụ thân nàng ta di nương đông vô kể, chỉ cần ai sinh được con trai, cục diện liền khác đi ngay…
Giống như di nương của Nhị ca, tuy đã già, chẳng biết nấu nướng, nhưng phụ thân vẫn thường tới viện di nương của Nhị ca.
Càng nghĩ, Tiêu Kim Oanh càng thấy tủi thân, mắt cay xè, nước mắt liền ào ào rơi xuống.
“Thập Lục tỷ tỷ sao lại khóc thế?” Một giọng nói trong trẻo vang lên, theo đó là một tiểu cô nương mười hai tuổi yểu điệu bước đến.
Nàng vận xiêm y hồng thêu hoa, búi tóc hai bên đầu, trước trán buông dải tua rua khẽ lay, toàn thân toát lên vẻ linh động hoạt bát.
Người tới là Tiêu Kim Ngọc, tiểu thư đích xuất của Hầu phủ, con gái của phu nhân thứ ba Hầu gia, nhỏ hơn Tiêu Kim Oanh hai tháng.
Đứa trẻ không mẹ như ngọn cỏ, Tiêu Kim Ngọc bấy lâu nay đều dựa vào việc lấy lòng Tiêu Kim Oanh để kiếm chút bạc vụn nuôi đệ đệ nàng.
Tiêu Kim Oanh thấy nàng đi tới, lập tức lau khô nước mắt, gượng cười tỏ ra kiên cường: “Ta không sao.”
Tiêu Kim Ngọc lại lo lắng nói: “Sao lại không sao được? Nhìn mắt Thập Lục tỷ đỏ cả rồi, nhất định là chịu uất ức lớn, ai mà gan to dám bắt nạt Thập Lục tỷ vậy?”
Nghe đến đó, Tiêu Kim Oanh càng thêm tủi: “Còn có thể là ai, chẳng phải mấy mụ già ấy thì là ai!”
“…”
Tiêu Kim Ngọc sững lại, câu này biết đáp thế nào đây!
Thật ra lúc ở đại sảnh, nàng đã trông thấy hết cả, cũng định ra mặt giúp.
Nhưng bị đệ đệ mười một tuổi của nàng kéo lại, ý bảo về sau khỏi cần nịnh bợ Thập Lục tỷ nữa.
Mấy năm nay, tỷ đệ tỷ đệ của nàng đều nhờ vào sự bố thí của mẹ con Thập Lục tỷ nên mới sống khá hơn một chút so với những tỷ đệ khác.
Tiêu Kim Oanh thấy Tiêu Kim Ngọc không phụ họa như thường, trong lòng không vui, lau sạch nước mắt, tiếp tục phẫn hận nói: “Đại tẩu vừa mới gả vào đã đoạt quyền chưởng quản, còn muốn thu của hồi môn của di nương ta, thật là vô sỉ!”
“À? Thập Lục tỷ tỷ, theo tình cảnh trong Hầu phủ chúng ta, quyền chưởng quản này còn cần phải tranh sao?” Tiêu Kim Ngọc tròn mắt hỏi.
Mẫu thân nàng làm chủ mẫu mấy năm, lao lực quá độ, cuối cùng tự mình mệt chết!
Năm ấy nàng mới ba tuổi, đệ đệ mới hai, ngoại tổ nhà nàng vốn chẳng lui tới với Hầu phủ, cũng mặc kệ tỷ đệ nàng sống chết.
Tiêu Kim Oanh trừng Tiêu Kim Ngọc, giận dữ nói: “Nàng ta chỉ là vãn bối, có tư cách gì làm chủ Hầu phủ, thay phụ thân định đoạt?”
“Nhưng, nhưng mà mẫu thân không muốn quản nữa, là tự nguyện giao cho đại tẩu đó thôi.” Tiêu Kim Ngọc nhỏ giọng biện giải.
Tiêu Kim Oanh hừ lạnh: “Nàng ta muốn quản thì cứ quản, vì cái gì lại thu của hồi môn của di nương ta?”
“…”
Tiêu Kim Ngọc rất muốn nói, chẳng phải chính tỷ nói Hầu phủ phải ăn của hồi môn của chủ mẫu đó sao.
Nếu đã ăn được của hồi môn chủ mẫu, thì của di nương vì sao lại không thể ăn!
Tiêu Kim Ngọc tuy nghĩ thế, nhưng không dám nói ra. Giờ nàng còn chưa thể đắc tội với Thập Lục tỷ.
Nhỡ đâu đại tẩu không quản nổi phủ, sau này nàng vẫn còn phải dựa vào Thập Lục tỷ để kiếm chút bạc vụn.
“Thập Thất, trong lòng ngươi cũng tán đồng mưu kế của con hồ ly đại tẩu kia phải không?” Tiêu Kim Oanh giận dữ hỏi.
“Ta không có.” Tiêu Kim Ngọc khô khốc đáp.
“Hừ! Coi như ngươi còn chút lương tâm, cũng không uổng ta thường ngày vẫn giúp đỡ tỷ đệ các ngươi. Về sau chúng ta cùng nhau ăn cháo trắng đi!”
Tiêu Kim Oanh nói xong, mắt sáng rỡ, không cho người khác nấu riêng thì thôi, nhưng nàng ta có thể ra ngoài ăn mà!
“Thập Thất, ta về trước đây.” Nói đoạn, Tiêu Kim Oanh xách váy nhỏ chạy đi.
Lúc này, Ôn Thanh Uyển, người bị Tiêu Kim Oanh oán hận, cũng chẳng rảnh rỗi, song nàng không bận chuyện Hầu phủ, mà đang dùng phù ăn dưa xem Ôn Minh Châu.