Chương 17: Quyền quản lý Hầu phủ

[Gia sản? Hầu phủ còn có cái gì gọi là gia sản sao? Chẳng lẽ Cẩn nhi chưa dám nói với con dâu về tình trạng của Hầu phủ à?]

[May mà ta ra tay nhanh, đem quyền quản lý nhà cửa ném cho Thế tử phu nhân. Nếu Thế tử nói rõ tình hình Hầu phủ cho nàng biết, e là nàng tuyệt đối sẽ không chịu nhận quyền quản lý này đâu!]

Một canh giờ còn chưa qua, nên Ôn Thanh Uyển vẫn có thể nghe được tâm tư trong lòng Tiêu lão phu nhân gia và Tiêu Vương thị.

Nghe được những lời ấy, Ôn Thanh Uyển chỉ có thể thầm mắng trong lòng: Nhi tử của người chẳng những đã nói, mà còn nói rất rõ ràng nữa là.

Nhưng ta thích điểm công đức kia cơ mà!

“Gia sản? Trong phủ ta đã sớm chẳng còn bao nhiêu của cải đâu, ngươi chỉ cần mang hồi môn đi bảo quản gia mua lương thực là được.” Tiêu Kim Oanh nói giọng hả hê.

Mọi người trong Hầu phủ đều cúi đầu, trong lòng ai nấy đều ngầm đồng tình với lời của Tiêu Kim Oanh.

Tiêu lão phu nhân chống gậy, giận dữ quát: “Thập Lục, quy củ ngươi học đâu rồi? Nuốt hết vào bụng rồi hả?”

“Quy củ? Hầu phủ chúng ta có cái gì mà gọi là quy củ? Ai có tiền mua đồ ăn thì kẻ đó làm lớn.” Tiêu Kim Oanh ưỡn cổ, lớn tiếng đáp trả.

Tiêu lão phu nhân vốn dung từ hiền hậu, nay bị cháu gái chọc giận đến đứng không vững, thân hình run rẩy phải dựa vào cây gậy để giữ vững.

“Phản rồi! Thật là phản rồi! Uyển nhi, con muốn xử trí con bé Thập Lục thế nào cũng được, phủ này về sau do con làm chủ.”

Nhưng trong lòng Tiêu lão phu nhân lại là: [Hừ! Cho ngươi quyền, e là ngươi cũng chẳng dám dùng. Đừng trách tổ mẫu không giúp, ai bảo Thập Lục có ngoại tổ là phú thương lớn nhất Giang Thành!]

[Hồi môn nhà Ôn gia chuẩn bị cho ngươi toàn là mấy món thô ráp, to xác chiếm chỗ, mang đi cầm đồ người ta cũng chê.]

[Lão thân sau này còn phải trông cậy Lý di nương chu cấp mà sống qua ngày. Ai da! Lão thân cũng chỉ sợ chết rồi không còn mặt mũi gặp tiên phu, đành tạm bợ mà sống, trông mong con cháu có đứa nên người.]

“Đã là tổ mẫu và mẫu thân đều nói, Hầu phủ sau này do ta chưởng quản, vậy các ngươi nghe cho rõ đây.

Từ giờ trở đi, ai không nghe lệnh thì để người đó chưởng quản. Người không chưởng quản mà vẫn dám cãi lời, lập tức khai trừ khỏi từ đường, xoá tên khỏi gia phả.”

Giọng Ôn Thanh Uyển lạnh như băng, nàng đứng thẳng tắp giữa đại sảnh, phong thái hiên ngang, khí thế oai nghiêm khiến người không dám khinh nhờn.

Đám người trong Hầu phủ đa phần đều từ sâu trong tâm hồn sinh ra cảm giác khuất phục, đồng thanh nói: “Mọi việc đều nghe theo chủ mẫu.”

Chỉ có Thừa Ân hầu, Tiêu lão phu nhân, cùng Nhị công tử, Tam công tử và Tiêu Kim Oanh là không nằm trong hàng phục tùng ấy.

Tiêu Kim Oanh từ nhỏ đến lớn chưa từng nghe lời chủ mẫu, nàng ta cùng di nương cũng chẳng cần trông cậy vào hồi môn của chủ mẫu mà sống.

Thừa Ân hầu cùng Tiêu lão phu nhân tuy không tán đồng, nhưng cũng không mở miệng phản đối.

Trong tiềm thức của họn họ, ai làm chủ cũng vậy thôi, dù sao cũng không ai dám để họ đói.

“Ừm, mọi người đã không có ý kiến, thì ngồi yên vị trí ăn cơm. Từ nay, chỗ chủ vị để lại cho Thế tử và ta.”

Ôn Thanh Uyển nói xong liền kéo Tiêu Cẩn đi về chỗ chủ vị ngồi, trong lòng đã hiểu rõ, quyền chưởng quản Hầu phủ này, quả thực là một củ khoai bỏng tay.

Nếu có người phản đối thì càng hay, dù sao một ngàn điểm công đức của nàng cũng đã tiêu hết rồi.

Nàng mang dung nhan diễm lệ, trông chẳng khác nào yêu tinh trong thoại bản chuyên hút tinh khí người ta, giờ tuy uy nghiêm khi đối nhân xử sự, lại chẳng khiến ai sinh chán ghét.

“…”

Thừa Ân hầu ngây người!

Một lúc lâu vẫn quên mất phải phản bác.

Mọi người trong phủ thấy Hầu gia cùng Tiêu lão phu nhân đều không lên tiếng, tự nhiên cũng không dám mở miệng, dù sao chỗ chủ vị cũng chẳng tới lượt bọn họ ngồi.

Người trong Hầu phủ ai nấy đều hiểu rõ, trong phủ thật sự chẳng còn lại gì.

“Ngươi tên Thập Lục à?” Khi đi ngang qua bên người Tiêu Kim Oanh, Ôn Thanh Uyển thuận miệng hỏi.

“Ta gọi là Tiêu Kim Oanh, xếp hàng mười sáu.” Tiêu Kim Oanh lớn tiếng đáp.

“Hửm… vừa rồi ngươi nói Hầu phủ không có gia sản, bảo bổn phu nhân lấy hồi môn ra nuôi các ngươi ăn mặc?”

Nàng mỉm cười chỉ vào Tiêu Kim Oanh, nụ cười ấy ngạo nghễ mà rực rỡ, đẹp đến chói mắt.

“Không… không có… ta không hiểu việc chưởng quản, là ta nói bậy.” Tiêu Kim Oanh vội vàng đáp, nàng ta chẳng hề muốn chưởng quản, càng không dám bị xóa tên khỏi gia phả.

Bên ngoại tổ đối xử tốt với nàng ta, chẳng qua cũng chỉ vì nàng ta là thiên kim Hầu phủ.

“Ngươi tuy nói bậy, nhưng lại nhắc ta một điều, chẳng ai có nghĩa vụ nuôi không các ngươi.

Nếu muốn ở lại Hầu phủ, từ nay phải ngoan ngoãn nghe lời bổn phu nhân, bảo làm gì thì làm nấy.

Không làm thì đừng ở đây, đừng tưởng ăn của riêng mình thì có thể không nghe lệnh, có thể vênh váo trong Hầu phủ này.

Ăn cơm xong, Lãnh Viêm và Cẩm Tước dẫn người đi, đem toàn bộ khố riêng trong các viện tìm ra, nộp hết lên, kể cả hồi môn của bổn phu nhân.

Hầu phủ không có gia sản, tạm mượn trước tài sản riêng của mọi người, do quản gia lập sổ ghi chép, đợi khi công quỹ Hầu phủ có dư sẽ hoàn lại từng người.

Ta vẫn câu đó, ai không nghe lời thì xoá khỏi gia phả Tiêu gia, kẻ không có tên trong gia phả thì đuổi khỏi Hầu phủ.”

Ôn Thanh Uyển nói rất đỗi bình thản, mà chính sự bình thản ấy khiến lòng người trong phủ thấp thỏm bất an.

Tiêu Lập Ba bật cười khẩy, muốn lấy tài sản riêng của hắn, không đời nào.

Ôn Thanh Uyển liếc hắn một cái, không cùng đường, chẳng buồn nói thêm lời nào.

Tam công tử Tiêu Lập Thao lại nhìn nàng với ánh mắt sùng bái, cả đời chưa từng gặp nữ tử nào như thế, thật có khí phách, hắn thật sự rất thích.

Tiêu Cẩn liếc mắt nhìn tam đệ, trong con ngươi tràn đầy cảnh cáo: Nàng là đại tẩu của ngươi, đừng có nhìn loạn.

“…” Tiêu Lập Thao lập tức cúi gằm đầu, trong Hầu phủ, hắn chỉ sợ mỗi vị đại ca này, bởi đại ca từng cứu mạng hắn.

Ánh mắt Tiêu Cẩn nhìn về phía nương tử mình nóng rực, hắn thích nhất là dáng vẻ nàng kiêu ngạo, cũng thích nàng khi khống chế người khác.

Thậm chí… hắn còn thích nàng khi khống chế cả hắn.

Trong bữa cơm, Tiêu Cẩn không còn lạnh lùng xa cách như mọi ngày, lại thành kẻ nịnh nọt, hết lòng gắp thức ăn cho nương tử.

Khiến mọi người kinh hãi đến mức tròng mắt sắp rơi ra, trong Hầu phủ ai chẳng biết tính tình Thế tử gia lạnh nhạt, chẳng gần nữ sắc.

Không ngờ một khi cưới thê tử, vừa nếm được vị “mặn”, liền như biến thành người khác.

Hầu gia thấy con trai trưởng khôi phục được đôi phần sinh khí, tuy có vẻ nịnh hót, song còn hơn là phế nát.

Con dâu trưởng kia tự tin không thể nghi ngờ, khí độ độc đáo, vậy mà có thể khuất phục được đứa con trai ngông nghênh của ông.

Ông ngồi dưới chỗ Tiêu Cẩn, lẳng lặng ăn cơm, vị trí chủ tọa ấy ông đã sớm muốn nhường lại cho trưởng tử.

Phụ thân ông chẳng làm được gì, lại cứ ép ông phải thành công.

Mà ông chỉ muốn ăn chơi tiêu dao, an ổn mà sống.

Ngày mai vào triều, ông sẽ tấu với Thánh Thượng, nhường tước vị Thừa Ân hầu lại cho Tiêu Cẩn.

Dù sao ông vào triều cũng chỉ là hạng trưng bày, chẳng cần nói một câu.

Bữa cơm ấy, không ai dám sinh chuyện.

Từ yến rượu hôm qua đến gia yến hôm nay đều là Tiêu Cẩn bỏ bạc ra mua, nên mọi người xem như đang ăn cơm của đương gia.

Ôn Thanh Uyển ăn xong, chẳng nói một lời, liền cất bước rời đi, Tiêu Cẩn vội đỡ lấy cánh tay nàng cùng đứng dậy.

Sau lưng còn có hai nha hoàn che quạt chắn nắng cho nàng.

“Hầu gia cứ thong thả dùng bữa, thϊếp thân đưa con trai, con gái về viện trước.” Giọng nói của Tiêu Vương thị khàn đυ.c đến mức chẳng còn ra tiếng.

Như lòng sông cạn khô nứt nẻ, mỗi cử động đều mang theo mùi máu tươi.

Chỉ trong một bữa cơm, tức giận đến mức cắn nát má mình, nàng ta chưa từng biết làm chủ mẫu lại có thể như thế này.

Nàng ta hao hết của hồi môn để bù đắp cho cả phủ, vậy mà chẳng ai cảm kích, ai nấy đều cho rằng đó là chuyện nàng ta phải làm.

Nàng ta chẳng qua chỉ vì yêu một người, mà khổ suốt bao năm, rốt cuộc là nàng ta tạo nghiệt gì vậy chứ!

“Hầu phu nhân, mời người đi kiểm kê tài vật của mình trước.” Giọng lạnh lẽo của Lãnh Viêm vang lên.