Chương 16: Vì chân tình mà uống cháo trắng cũng cam tâm tình nguyện

Ôn Thanh Uyển nghe được lời trong lòng của Hầu phu nhân, trừng to mắt suýt nữa mắng ra tiếng, lúc này trong đầu Ôn Thanh Uyển vang lên một giọng nói.

[Ký chủ, tiếp nhận quyền chưởng quản Hầu phủ có thể nhận được một ngàn điểm công đức, huống chi cứu một mạng người còn hơn xây bảy tầng tháp Phật.]

Chà! Còn có chuyện tốt thế này sao, một ngàn điểm công đức có thể mua được bao nhiêu phù đọc tâm và phù ăn dưa chứ!

Nắm trong tay một cái Hầu phủ nhỏ nhoi cũng chẳng phải chuyện khó, kiếp trước nàng còn cai quản cả hậu cung to lớn mà chẳng thấy mệt, chỉ vì Triệu Giác đổ hết tấu chương cho nàng phê duyệt nên mới bị mệt chết thôi.

Ôn Thanh Uyển sâu xa nhìn Tiêu Vương thị một cái, thấy hiện giờ nàng ta đã hơi điên loạn.

Giống hệt như Thái tử phi năm xưa vào đôi lúc, chỉ là mức độ còn nặng hơn nhiều.

Phải chăng nữ nhân một khi yêu rồi đều sẽ như thế, vì đối phương mà sống, vì đối phương mà chết?

May mà hai kiếp nàng đều chưa từng yêu ai, thật quá đáng sợ!

Ôn Thanh Uyển quyết định từ nay về sau khóa kín trái tim, không trao tình yêu cho ai, chỉ một mình đơn độc vẫn rạng rỡ, kiều diễm giữa đời.

Lòng thương hại vừa nảy sinh với Hầu phu nhân cũng tan biến, người đáng thương tất có chỗ đáng giận.

Các nàng, đều không đáng để đồng tình!

“Cẩn nhi, Uyển nhi đã dâng trà cho trưởng bối rồi, các con mau lại đây ngồi xuống, để đệ muội dâng trà cho.”

Tiêu lão phu nhân cười hiền từ nói, ánh mắt bà vẫn dõi theo Ôn Thanh Uyển, càng nhìn càng vừa ý.

“Tạ tổ mẫu.” Tiêu Cẩn vừa nói vừa kéo tiểu nha đầu của mình qua ngồi xuống, chợt nghe tiếng kế mẫu vang lên.

“Bây giờ Thế tử phu nhân đã vào cửa, từ nay quyền chưởng quản Hầu phủ sẽ giao cho con.”

“Đa tạ mẫu thân tín nhiệm, con dâu cung kính không bằng tuân mệnh.” Ôn Thanh Uyển điềm nhiên đáp.

Thanh âm nàng trong trẻo lạnh như ngọc, tựa một dòng suối mát giữa mùa đông giá, khiến người ta cảm thấy một vẻ đẹp thoát tục.

Chân trái Tiêu Cẩn vốn đã không còn sức, bị lời nói của tiểu nha đầu dọa đến lảo đảo, suýt ngã.

Ôn Thanh Uyển thấy hắn sắp mất mặt, liền nhanh tay đưa cánh tay đỡ lấy, hắn nắm lấy cổ tay nàng, mượn lực ổn định thân hình.

Tiêu Lập Ba nhướng mày, thoáng lộ vẻ tiếc nuối, vốn định xem trò cười của đại ca.

Trong lòng hắn lại thầm hả hê, vị đại tẩu xinh đẹp như tiên này, e rằng cũng không sống được mấy năm!

Tiêu Cẩn có tiểu nha đầu đỡ bên cạnh, vững vàng đi tới chỗ ngồi xuống, trong lòng hắn rối bời không yên.

“Các ngươi không cần dâng trà, tới nhận tiền đổi cách xưng hô là được.” Giọng hắn lạnh lẽo như thép, ẩn chứa sự xa cách tận sâu trong đáy lòng.

Tiểu nha đầu của hắn bướng bỉnh chẳng chịu nghe lời, còn cố tình làm trái ý hắn.

Hắn biết làm sao đây!

Chỉ đành nuông chiều thôi!

Ngày mai phải mời hai ma ma biết quản gia về, không thể để tiểu nha đầu vất vả.

Tiêu Cẩn vốn chẳng muốn nhúng tay vào chuyện rối rắm của Hầu phủ, nhưng nay tiểu nha đầu nắm quyền quản lý nhà cửa, hắn đành phải phấn chấn lên mà kiếm tiền nuôi đám ăn hại này.

“Gặp qua đại ca, đại tẩu, ta là nhị đệ Tiêu Lập Ba, sau này mong đại ca, đại tẩu chỉ giáo nhiều hơn.” Tiêu Lập Ba ngoài mặt nói năng cung kính.

Kỳ thật trong lòng hắn khinh thường vô cùng, tuy là dòng thứ, con trai của thϊếp thất, nhưng hắn sống tốt hơn Tiêu Cẩn nhiều, bởi di nương của hắn rất được sủng ái.

Hắn và Tiêu Cẩn cùng tuổi, chỉ nhỏ hơn ba tháng, Tiêu Cẩn mất mẫu thân sớm, còn di nương của hắn vẫn còn sống.

Điều khiến hắn tự đắc hơn cả là, ngoại tổ phụ của hắn mấy năm trước đã thăng lên Hộ bộ thượng thư.

“Dung mạo Nhị đệ ôn hòa nhã nhặn, tương lai nhất định có tiền đồ. Cẩm Lan, đưa bao lì xì đổi xưng hô cho Nhị công tử.” Ôn Thanh Uyển nhàn nhạt nói.

Bằng kinh nghiệm nhìn người của kiếp trước, nàng biết rõ, người này tuyệt nhiên không phải người tốt.

Nàng vừa tiếp nhận quyền quản lý Hầu phủ, ngàn điểm công đức đã nhập sổ, đủ để mua được rất nhiều phù đọc tâm.

Đợi khi rảnh, nàng sẽ xem thử trong lòng tên lão nhị kia rốt cuộc dơ bẩn đến mức nào.

“Gặp qua đại tẩu, ta là lão tam Tiêu Lập Thao.” Một giọng nói âm trầm, lạnh lẽo vang lên.

“Tam đệ có dung mạo nghiêm nghị như đá, tuổi còn trẻ mà dường như đã được năm tháng gọt giũa. Cẩm Lan, đưa bao lì xì đổi xưng hô cho Tam công tử.”

Giọng Ôn Thanh Uyển lạnh nhạt, mang theo một tia ý lạnh dường như khiến cả không khí quanh mình đông cứng lại.

Tiêu Lập Thao bất giác ngẩng mắt nhìn nàng, trong lòng thoáng dâng lên một tia tiếc thương.

Đại tẩu đẹp tựa hoa ngọc thế này, chẳng bao lâu nữa cũng sẽ lụi tàn trong đám u ám mịt mù của Hầu phủ thôi!

Hắn là con của vị phu nhân thứ hai của Hầu gia, năm nay mười tám tuổi. Nếu không nhờ ngoại tổ mẫu luôn che chở, e rằng hắn đã sớm xuống hoàng tuyền.

Chức tước Hầu tước vốn là cha truyền con nối, tuy rằng Thừa Ân hầu đã bị giáng, chẳng còn vinh hiển như thuở Hộ quốc công phủ.

Nhưng vẫn đủ khiến kẻ quyền quý không hiểu nội tình phải ngước nhìn. Huống chi trong mắt nhiều người phụ thân hắn vẫn là bậc ôn hòa khiêm nhã, phong thần như ngọc.

Khiến bao nữ nhân vì phụ thân hắn mà xiêu lòng, mẫu thân hắn cũng là một trong số đó. Dù ngoại tổ phụ có chức có quyền, vẫn không ngăn nổi con gái quyết gả cho kẻ ấy.

Nhưng bà ấy gả cho người trong mộng, lại chưa từng có lấy một ngày an ổn. Cho đến lúc lâm chung, vẫn canh cánh không yên.

Hắn còn nhớ năm ấy năm tuổi, mẫu thân bệnh nặng nằm liệt giường, hơi thở yếu ớt, vẫn nắm chặt tay hắn.

Thều thào nói: “Thao nhi, con đừng trách phụ thân, là mẫu thân vô dụng, không đủ sức gϊếŧ được đại ca con, một kẻ sát tinh. Cũng không thể cùng phụ thân và con đi đến cuối đời. Nếu năm xưa mẫu thân chịu buông thân phận, chỉ làm thϊếp của phụ thân con, thì tốt biết bao! Mẹ con chúng ta đã có thể vui vẻ sống bên nhau, đều là lỗi của ngoại tổ phụ năm đó không chịu đồng ý… Ta đi rồi, con và phụ thân phải làm sao đây!”

Mỗi lần nhớ đến lời trăn trối ấy, toàn thân hắn liền lạnh buốt, đến nay vẫn còn rùng mình.

Tiêu Lập Thao lại ngẩng đầu nhìn người phụ thân đang ngồi trên cao, quả nhiên dung mạo tuấn nhã, dáng vẻ ung dung tự tại, mang khí chất thanh thản nhã hòa.

Ông ấy sống sung sướиɠ như vậy, lương tâm chẳng hề day dứt sao?

Đại ca từ nhỏ đã công khai coi thường ông ấy, mà hắn cùng cả nhà ngoại tổ cũng khinh rẻ phụ thân hắn.

Có lẽ toàn kinh thành đều chê cười phụ thân hắn, song trong lúc khinh miệt, vẫn có người thầm hâm mộ.

Không tin, chỉ cần nhìn hàng hàng mỹ nhân trong hậu viện là biết, ai nấy đều diễm lệ hơn hoa, vậy mà vẫn cam tâm mang con theo sống cảnh uống cháo trắng qua ngày!

Không biết vị đại tẩu xinh đẹp hơn hoa này, mang bao nhiêu của hồi môn để bù cho Hầu phủ?

Theo ký ức của Tiêu Lập Thao, các đệ muội đều vui vẻ nhận bao lì xì mà Ôn Thanh Uyển trao, bên trong lại là mười lượng bạc.

Lúc này Ôn Thanh Uyển mới biết, Hầu gia đúng là “giỏi sinh”. Con cháu lớn nhỏ cộng lại có mười một người con của chính thất, ngoài mẫu thân Tiêu Cẩn chỉ sinh một, năm vị kế mẫu đều sinh hai đứa, lại thêm đám thϊếp thất sinh đến hai mươi mốt đứa con thứ.

Con cả Tiêu Cẩn năm nay hai mốt tuổi, con thứ cũng hai mốt, còn con gái gả ra ngoài hôm nay cũng mang con nhỏ về.

Khó trách trong lòng Hầu phu nhân từng oán thán, phụ mẫu nàng ta mỗi dịp lễ tết đều phải phong bao lì xì thật hậu hĩnh.

Ôn Thanh Uyển cho mỗi bao chỉ mười lượng, mà giờ đã tiêu hơn năm trăm lượng, đau cả ruột!

“Đại tẩu, chúng ta đói rồi.” Tiêu Kim Oanh mười ba tuổi lớn tiếng kêu.

Trong mắt nàng ta đầy kiêu ngạo, rõ ràng là kẻ ngang ngược phách lối.

“Đói thì gọi người dọn cơm. Ăn xong ai về viện nấy, đợi ta sắp xếp xong gia sản rồi sẽ định lại gia quy.”

Giọng Ôn Thanh Uyển lạnh lẽo vang lên, khí thế bức người, không hề có nửa phần nhu nhược dễ bắt nạt.