Chương 15: Lại thêm một trái khổ qua

Thừa Ân hầu phu nhân mỉm cười rạng rỡ, hai tay đón lấy chén trà Ôn Thanh Uyển dâng lên, lập tức đưa lên miệng uống một ngụm.

“Ừm, trà ngon lắm. Vân Tình, mang lễ vật ta chuẩn bị để tặng con dâu khi gọi ta là mẫu thân lại đây.” Giọng nói của Tiêu Vương thị mềm yếu, xưng “ta” chứ không dùng “bổn phu nhân”.

“Vâng, phu nhân.” Nha hoàn phía sau nàng ta, Vân Tình, từ trong tay áo lấy ra một túi gấm nhỏ tinh xảo.

Mở túi ra, bên trong là một chiếc vòng ngọc chất liệu tuyệt hảo, Vương Phương đích thân cầm lên, đưa cho Ôn Thanh Uyển.

Đủ thấy nàng ta rất xem trọng vị Thế tử phu nhân này: “Thanh Uyển, ta không có thứ gì tốt hơn, mong con đừng chê mới phải.”

“Mẫu thân quá khách khí rồi, chiếc vòng này trông đã rất đẹp rồi.” Ôn Thanh Uyển mỉm cười dịu dàng, trong mắt cũng mang vài phần chân thành.

Nàng nhận lấy vòng ngọc, đặt vào khay trên tay Cẩm Lan phía sau, rồi nhìn vị Hầu phu nhân gầy yếu trước mặt, không buồn liếc sang Hầu gia thêm lần nào.

Quả thật là người có tướng mạo, nhất là đôi mắt đào hoa kia, nhìn ai cũng chan chứa tình ý, dễ khiến nữ nhân say đắm.

Thừa Ân hầu cũng đang nhìn nàng dâu dâng trà, mày mắt thanh tú, giọng nói nhu hòa, trông như rất dễ bắt nạt.

Hầu phủ có đến năm người con trai đã trưởng thành, vậy mà chẳng ai cưới vợ, tiểu thư thế gia đều chê nhà họ nghèo.

Theo đuổi hoa nguyệt thì có, nhưng chịu gả cho thì chẳng có một ai, còn những đứa con thân phận thấp thì lại chẳng muốn cưới.

Thừa Ân hầu nằm mơ cũng không ngờ được Ôn thị lang lại chịu gả đích trưởng nữ vào phủ mình, Thừa Ân hầu vui đến phát cười trong mộng.

Cho nên khi thấy nàng dâu xinh đẹp đến mức động lòng người, Thừa Ân hầu cười hớn hở nói: “Thanh Uyển, đây là tiền cải khẩu* của công công cho con.”

(*Đổi cách xưng hô, sau khi vào làm dâu. Công công là cha chồng.)

“Đa tạ công công.” Ôn Thanh Uyển mỉm cười nhận lấy hai mươi lượng bạc, rồi liếc nhìn khắp gian phòng.

Trong lòng nàng nghĩ, vừa nãy lá bùa đọc tâm chỉ đọc được mỗi Tiêu lão phu nhân, thật lỗ quá.

Nếu có thể đọc thêm một người nữa, nàng nhất định sẽ chọn Hầu phu nhân.

Lập tức, trong đầu nàng vang lên tâm tư của Hầu phu nhân, Ôn Thanh Uyển vui đến cong khóe môi, quả thật là cửa hàng có lương tâm!

Tiêu Cẩn thấy tiểu nha đầu cười tươi với phụ thân mình, liền sa sầm mặt, kéo nàng đi dâng trà cho nhị thúc và nhị thẩm.

Ôn Thanh Uyển để mặc cho hắn nắm tay kéo đi, còn quay đầu cười rạng rỡ với hắn một cái, lập tức khiến tâm trạng u ám của Tiêu Cẩn tan biến, hắn cũng khẽ cười theo.

Mấy đệ muội bình thường vốn rất sợ Tiêu Cẩn, nay thấy đại ca cười, tâm tình ai nấy đều phấn chấn.

Vài bé trai sáu bảy tuổi còn bật cười thành tiếng, cảm thấy đại tẩu của mình thật lợi hại.

Ôn Thanh Uyển đang nghe chuyện về Hầu phu nhân. Vương Phương là thứ nữ của Vương Kim Thủy, một phú thương đứng đầu thành Thanh Hà, từ nhỏ đã mơ được gả vào nhà quyền quý làm chủ mẫu.

Vốn thông tuệ lanh lợi, lại mang lòng dã tâm, nên từ khi hiểu chuyện nàng ta liền khổ công luyện tập cầm kỳ thư họa, một lòng muốn làm chủ mẫu nhà cao cổng lớn.

Mười hai tuổi, Vương Phương đã rất nổi tiếng ở Thanh Hà, thêm vào đó nhà họ Vương lại giàu có, nên những thanh niên tài tuấn đến cầu hôn gần như giẫm nát cửa nhà họ.

Thế nhưng nàng ta chẳng ưng ý ai, kéo dài đến mười lăm tuổi vẫn chưa định thân, khiến cả nhà đều sốt ruột.

Khi ấy, nàng ta theo phụ thân đến dự yến ở Tri phủ Thanh Hà, gặp được Thừa Ân hầu đang thực hiện công vụ tại Thanh Hà.

Thừa Ân hầu mặc áo trắng, lưng thắt đai đen, tóc dài hơi xõa, theo gió mà lay động.

Da hắn trắng tựa tuyết, sáng như ngọc, đôi mắt đào hoa trong vắt như thu thủy, đuôi mắt hơi nhếch, giữa mày ẩn chứa vài phần kiêu ngạo.

Chỉ một ánh nhìn, tựa như vạn năm. Vương Phương bị hắn mê hoặc sâu sắc, khi ấy nàng ta còn không biết đối phương là Hầu gia.

Song nàng ta nguyện vì hắn mà từ bỏ giấc mộng của mình, dù hắn chỉ là một thư sinh nghèo nàng ta cũng cam lòng gả, bởi nhà họ Vương vốn chẳng thiếu bạc.

Thừa Ân hầu phong lưu đa tình, đối với nữ nhân xưa nay chẳng hề có sức chống cự, nhất là nữ nhân có tiền, hai người chẳng mấy chốc đã thân quen.

Mùa xuân năm ấy mưa nhiều, nhưng ngày hắn quen Vương Phương trời lại trong sáng, đôi bên đều sinh yêu thích lẫn nhau.

Sau đó họ hẹn nhau lên núi Thanh Minh du xuân, gió đưa hương hoa, mưa rửa bụi xuân, phong cảnh lãng mạn không kể xiết.

Thừa Ân hầu không có tiền, bèn lấy cớ không quen đường xá ở Thanh Hà, toàn bộ chi tiêu đều do Vương Phương bỏ ra.

Vương Phương vốn tưởng Thừa Ân hầu là thư sinh nghèo, cũng vui lòng vì hắn mà tiêu bạc, hai người tâm đầu ý hợp, dạo khắp thành Thanh Hà.

Tình đến đậm sâu, hôn sự cũng nên bàn, lại là một ngày mưa bụi lất phất, màn mưa mờ ảo ngăn giữa hai người.

Thừa Ân hầu nhìn nàng ta, giọng chan chứa thâm tình nói rằng hắn rất mến nàng ta, nhưng hắn đã có thê có thϊếp.

Hắn tuy phong lưu, nhưng chưa từng cưỡng ép nữ nhân, nên chẳng bao giờ giấu giếm chuyện mình có thê thϊếp.

Vương Phương nghe vậy thì sững sờ!

Nàng ta quả thật rất thích hắn, nhưng chưa từng chuẩn bị tâm lý để làm thϊếp!

Nàng ta đã hạ thấp tiêu chuẩn, không cầu gả vào nhà quyền quý, vậy mà bảo nàng ta làm thϊếp, nàng ta sao có thể cam tâm?

Thừa Ân hầu thấy nàng ta không muốn làm thϊếp cũng không cưỡng ép, làm xong công vụ liền rời đi.

Nữ nhân thích hắn cùng những giai nhân hắn từng động lòng, hàng dài có thể kéo từ kinh thành đến tận biên giới Bắc Địch, hắn vốn chẳng thể có được hết thảy.

Thừa Ân hầu tiêu sái rời đi, mà Vương Phương lại lâm bệnh, là chứng tương tư nhập cốt, không thuốc nào cứu nổi.

Vợ chồng Vương Kim Thủy lo đến rối bời, sai trưởng tử đưa nàng ta lên kinh thành tìm người nam nhân kia.

Trên đường trễ mất hai năm, đến khi ấy Vương Phương đã mười bảy tuổi, nàng ta nghĩ nếu có thể làm quý thϊếp trong nhà quyền quý cũng được.

Không ngờ vận số lại tốt, khi nhà họ Vương bàn hôn sự với Thừa Ân hầu thì thê tử thứ năm của hắn vừa mới qua đời.

Vì thế, trong lúc Hầu gia còn để tang, Vương Phương như nguyện mà gả vào Hầu phủ, ngay hôm ấy liền được giao quyền quản gia, làm chủ mẫu.

Chẳng đầy ba năm, toàn bộ của hồi môn của nàng ta đã bị tiêu hết, tẩu tử* bên nhà họ Vương oán thán không thôi.

(*Chị dâu.)

Nàng gả vào nhà quyền quý, nhà mẹ đẻ chẳng được nhờ một đồng, trái lại còn phải bù vào.

Mỗi khi đến lễ tết, cha mẹ nàng đều phải gói bạc cho con riêng con thứ của hắn, số lượng chẳng ít, mấy chục đứa!

Hầu phủ túng thiếu mà không chịu hạ lễ nghi, trong phủ thϊếp thất đầy nhà, kẻ hầu vô số.

Bà mẹ chồng thì cả ngày trốn trong Phật đường ăn chay niệm Phật, phu quân thì hoa rượu trăng gió chẳng rời.

Hậu viện đầy nữ nhân, phần lớn đều là tiểu thư thế gia, ngày ngày điểm trang lộng lẫy, cùng Hầu gia ngâm thơ đối rượu, vui đến quên trời đất.

Những quý thϊếp hơn ba mươi tuổi, dung nhan vẫn như đôi tám, phong tư tuyệt diễm.

Còn nàng ta, phải đem của hồi môn nuôi họ cùng con cái họ, có khi giận đến cực điểm, bắt cả phủ ăn cháo trắng, song bọn họ vẫn có thể ăn riêng!

Thành thân ba năm, nàng ta sinh một trai một gái, thêm vào việc lao tâm khổ tứ, dung nhan sớm tàn.

Phu quân vẫn là người năm nào phong nhã như gió xuân, ăn ngon, mặc đẹp, vui chơi thỏa thích.

Còn nàng ta thì sao!

Ngày ngày nghĩ cách tiết kiệm, hận không thể bẻ đôi đồng tiền mà tiêu, hai mươi mốt tuổi mà trông còn già hơn cả phu quân bốn mốt.

Qua thêm vài năm nữa, nếu nàng không chết, e nhà họ Vương cũng sẽ bị Hầu phủ moi sạch!

Vương Phương nhìn nữ nhi hai tuổi và nhi tử mới mười tháng, lòng chẳng nỡ chết.

Nàng ta mới hai mốt tuổi, mà tâm đã như tro tàn, thường xuyên giằng co giữa sống và chết.

Ôn Thanh Uyển đang nghe chuyện đến cao hứng thì lại nghe thấy trong đầu vang lên:

[Mệnh người thường quả thật chịu không nổi cuộc đời phú quý, ta sớm đã hối hận vô cùng.]

[Thế tử phu nhân, ngươi cũng đừng trách ta nhẫn tâm, quyền quản gia này giao lại cho ngươi, ta còn có thể sống thêm vài năm. Hai đứa nhỏ của ta thật đáng thương!]