Chương 14: Đều là kẻ đáng thương

“Nương tử, chẳng phải nên giúp vi phu thay y phục trước sao?” Giọng nói phía sau tuy mang vẻ nghi hoặc nhưng lại trầm thấp dịu mềm, khàn khàn mê hoặc.

Khiến Ôn Thanh Uyển trong thoáng chốc có chút ngẩn ngơ, chỉ như khi nghe tiếng ấy vang lên, nàng suýt nữa thuận miệng đáp ứng.

“Hừ! Kẻ bại dưới tay ta mà còn muốn ta hầu hạ ngươi? Cút xa bao nhiêu thì cút!” Ôn Thanh Uyển xoay người, mang theo mấy phần tức giận mà nói.

Tiêu Cẩn thấy cánh mũi nàng khẽ phập phồng, lộ ra sự bất mãn và bực dọc trong lòng nàng.

Ánh mắt lạnh lẽo kia tượng trưng rằng, cơn giận của nàng đã sắp không thể kiềm chế nổi.

Tiêu Cẩn không biết tiểu nha đầu nổi giận vì điều gì.

Khi ở trong doanh trại, hắn từng nghe các tướng quân kể rằng, thê tử của họ mỗi sáng năm canh đều phải dậy giúp họ thay y phục.

Khi ấy hắn đã nghĩ, nếu mình cưới được tiểu nha đầu này, nhất định sẽ không để nàng phải dậy sớm như vậy.

Giờ trời đã sáng rõ, hắn chỉ nói đùa với nàng, nào ngờ nàng lại đột nhiên nổi giận, chắc là chê hắn chân què rồi!

Nghĩ vậy, ánh mắt sâu thẳm của hắn thoáng hiện nét bi thương khó tả, nỗi mất mát ấy khiến người khác nghẹt thở.

Cẩm Lan và Cẩm Tước đang ở trong phòng đều không khỏi động lòng, song tự nhiên vẫn đứng về phía tiểu thư.

Thế là Cẩm Tước giả vờ không thấy, xoay người đi bưng điểm tâm. Lãnh Phong báo rằng thế tử có dặn, đợi tiểu thư dùng xong bữa sáng rồi mới đi kính trà.

Cẩm Lan cũng cúi đầu, vờ như không nhìn thấy gì.

Ôn Thanh Uyển sau khi quát xong liền bước đến bàn trang điểm, không nhìn thấy sắc mặt của Tiêu Cẩn.

Kiếp trước nàng gả cho Thái tử mười năm, tuy chưa từng hầu giường, nhưng ba năm đầu, mỗi khi Thái tử sủng ái mỹ nhân đều gọi nàng đến hầu hạ.

Bảo nàng dâng trà rót nước, thân là trắc phi, nàng không chỉ phải giúp Thái tử thay y phục, còn phải giúp những mỹ nhân được sủng ái thay y phục.

Bởi vậy, vừa nghe nam nhân nói “giúp thay y phục”, nàng liền nổi lửa khắp người, Ôn Thanh Uyển biết mình là đang giận cá chém thớt qua hắn.

Nhưng đời này nàng không muốn lại phải ủy khuất cầu toàn, nên mới thuận theo ý Ôn Minh Châu, đáp ứng phụ thân mà gả vào Hầu phủ sa sút.

Đã là thế tử sa cơ, thì nàng tự nhiên có đủ khí phách của mình.

Cẩm Lan thấy tiểu thư chẳng màng tới thế tử, bèn dẫn vài nha hoàn mang y phục qua, hầu nàng rửa mặt, thay y phục, vấn tóc.

Bên Tiêu Cẩn không có nha hoàn, tiểu nha đầu lại khinh thường hắn, nên hắn tự mình thay y phục, rửa mặt chải đầu.

Thu xếp xong, hắn chống gậy định đi trước, rồi lại lo cho nàng, im lặng bước tới, đưa tay muốn nắm tay nàng.

Ôn Thanh Uyển khẽ ngẩng mi, liếc qua toàn thân hắn, giữa mày khẽ nhíu, hất tay hắn ra rồi nhấc chân bước đi.

Tiêu Cẩn nghiến răng, chậm rãi bước theo bên cạnh nàng, trong lòng nghĩ, nương tử của mình phải được nuông chiều mới được.

Hai người dùng điểm tâm cũng chẳng nói thêm lời nào, ăn xong liền cùng nhau đến tiền sảnh dâng trà.

Khi Ôn Thanh Uyển đi đến cửa, Tiêu Cẩn dịu giọng nói: “Nương tử, nàng đi chậm một chút, cẩn thận dưới chân.”

Giọng nói mềm đến độ như có thể nhỏ xuống nước, khiến mọi người trong đại sảnh đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Chỉ thấy từ ngoài cửa bước vào một nữ tử dung mạo tuyệt mỹ.

Da trắng như ngọc, mày cong mảnh như tơ tằm, nơi môi điểm chút son đỏ, tựa hồng ngọc long lanh trong suốt.

Đám người chờ đã lâu, vốn đầy một bụng oán giận, song khi thấy Ôn Thanh Uyển, tất cả bất mãn đều tan biến sạch sẽ.

Vị thế tử vốn chẳng gần nữ sắc, cả người toát ra sát khí nặng nề, lúc này lại dùng ánh mắt dịu dàng đến mức có thể kéo tơ mà nhìn thê tử, khó trách bọn họ dậy muộn như thế.

Lão phu nhân Tiêu gia vốn ngồi trên ghế thái sư, thấy đích tôn mình thay đổi hẳn bộ dạng sa sút ngày trước, kinh ngạc đến mức bật dậy.

“Cẩn nhi, hai con dậy rồi à, trời hãy còn sớm, còn có thể nghỉ thêm một lát.” Lão phu nhân xúc động nói.

“Chúng con thỉnh an tổ mẫu.” Tiêu Cẩn và Ôn Thanh Uyển đồng thanh hành lễ thỉnh an.

Ôn Thanh Uyển thấy Tiêu lão phu nhân đặc biệt nhiệt tình, nụ cười rạng rỡ đến mức nếp nhăn đều giãn ra, theo kinh nghiệm của nàng, lão thái thái này tất có điều mưu toan.

Khi nãy trên đường đi đến đây, nàng đã thấy Thừa Ân hầu phủ này quả thật rộng lớn, rất thích hợp để dưỡng lão.

Nếu không có gì bất ngờ, đây hẳn sẽ là nơi nàng sống nốt quãng đời còn lại, thế nên nàng liền mua một tấm phù đọc tâm.

Trước hết phải thử xem nhân phẩm của Tiêu lão phu nhân ra sao, biết người biết ta mới mong trăm trận trăm thắng.

Trong lúc dâng trà, Ôn Thanh Uyển liền đọc được nội tâm của Tiêu lão phu nhân, phu quân bà vì bị giáng tước nên canh cánh trong lòng, chưa đến bốn mươi tuổi đã uất ức mà chết, trước khi tắt thở còn nắm chặt tay bà, nói rằng thẹn với liệt tổ liệt tông, mong bà khéo dạy dỗ con cháu.

Sau khi Hầu gia qua đời, bà để lại hai trai hai gái, mà hai đứa con trai đều chẳng ra gì, đem chút gia sản ít ỏi còn lại tiêu sạch.

Hai con gái cũng chẳng gả được nhà tốt, không thể giúp đỡ Hầu phủ, trong phủ sớm đã túng quẫn, chi tiêu chật vật.

May mà hai đứa con trai có dung mạo xuất chúng, lại còn mang danh Hầu phủ, nên việc cưới vợ cũng chẳng khó.

Bà mượn cớ ăn chay niệm Phật, lập tức giao quyền quản lý nhà cửa cho đại tức phụ (con dâu lớn) mới cưới.

Tội thay cô nương khi ấy mới mười lăm, ngày ngày vì chuyện lớn nhỏ trong phủ mà lo toan đến kiệt sức.

Khi mang thai vẫn phải gánh vác việc ăn mặc của cả phủ, cuối cùng sau khi sinh chẳng bao lâu liền qua đời.

Thừa Ân hầu cũng từng thương tâm, nhưng vốn là kẻ bạc tình nhiều du͙© vọиɠ, chẳng bao lâu lại có mới thay cũ, bởi vậy trong kinh thành mới đồn rằng Thừa Ân hầu sủng thϊếp diệt thê.

Hai mươi năm qua, mọi người đều biết Thừa Ân hầu đã cưới sáu thê thất, mà mỗi người đều có của cải dồi dào.

Người ngoài đều biết, Thừa Ân hầu mỗi lần cưới vợ đều có một điều kiện, phía nữ phải có tiền, ông mới chịu cưới.

Nhưng người ngoài không biết, Hầu phủ ấy cần chính thất dùng của hồi môn để nuôi cả phủ đầy nô bộc.

Những nữ nhân kia vì người mình yêu mà sinh con dưỡng cái, cuối cùng hao hết của hồi môn, mệt mỏi mà chết, để lại con mình phải sống chật vật trong Hầu phủ.

Tục ngữ nói rất đúng: Xà nhà trên không thẳng, thì xà nhà dưới cũng cong vẹo, hơn hai mươi năm trôi qua, Thừa Ân hầu phủ chẳng những không khá lên mà ngày càng sa sút.

Bởi trong phủ toàn là đám phá gia chi tử, trai gái đều có.

Lời đồn lan tràn như hổ dữ, ngay cả đương kim thánh thượng cũng cho rằng Thừa Ân hầu cố ý gϊếŧ thê tử để chiếm đoạt của hồi môn.

Nhưng người ngoài lại không biết, hai con trai của lão phu nhân đều sống dựa vào nữ nhân.

Của hồi môn của chính thê dùng để nuôi cả phủ, ngay cả thϊếp thất cũng phải tự bỏ tiền túi ra mà sống!

Lúc thánh thượng định hạ chỉ giáng tước một lần nữa, chính là nhờ đích tôn lập công lớn nơi biên cương, mới cứu được Hầu phủ đang chực sụp đổ.

Nhờ có công lao của đích tôn chống đỡ, ba năm trước đại công tử lại cưới được một vị mỹ nhân như hoa như ngọc, đáng tiếc của hồi môn của nàng ta cũng sắp bị tiêu sạch rồi!

Từ khi một năm trước Cẩn nhi bị thương què chân, ngày ngày chỉ thu mình trong viện, không hỏi việc đời.

Thế tử ngày càng sa sút, giống như một ổ khóa sắt nặng nề, chặt chẽ khóa lấy tim của Tiêu lão phu nhân.

Khiến bà không thể thở nổi, áp lực đè nặng, nhiều lần bà từng nghĩ đến cái chết.

Nhưng bà lại không còn mặt mũi nào đi gặp phu quân đã mất của mình, bởi trong hàng con cháu, chỉ có một người có thể gánh vác được thì nay đã tàn phế!

Ôn Thanh Uyển nghe xong nội tâm của Tiêu lão phu nhân, biết bà năm nay chỉ mới năm mươi tám tuổi.

Vậy mà trông còn già hơn cả tổ mẫu sáu mươi mấy tuổi của nàng, tóc đã bạc gần hết, nếp nhăn trên mặt cũng sâu hẳn.

Con người, càng thiếu thứ gì thì càng để tâm đến thứ ấy, Tiêu lão phu nhân để tỏ vẻ uy nghi, bình thường thích nhất là chống chiếc trượng chim trĩ chạm trổ hoa lệ.

Ôn Thanh Uyển lại nhìn về phía Hầu phu nhân hiện tại, nghe nói chỉ mới hai mươi mốt tuổi, thế nhưng khi ngồi cạnh Hầu gia lại chẳng hề khiến người ta thấy trẻ trung.

Cũng là một kẻ đáng thương!

Nụ cười khi dâng trà của Ôn Thanh Uyển liền chân thành thêm vài phần: “Mẫu thân, xin mời dùng trà.”