“Ngươi… phu quân chẳng phải nên ra tiền sảnh kính rượu hay sao?” Ôn Thanh Uyển nhìn bộ dạng mặt đỏ tai hồng của tên phu quân vũ phu kia.
Trong lòng nàng không khỏi lấy làm lạ, người chỉ nói đôi câu đã đỏ bừng mặt như vậy, sao lại là kẻ vũ phu được?
“Phải ra chứ, vi phu gọi nha hoàn của nàng vào giúp.” Tiêu Cẩn nói xong liền tập tễnh bước ra ngoài, lưng vẫn giữ thẳng tắp.
“Phì…”
Ôn Thanh Uyển nhìn bóng lưng hắn, không kìm được mà bật cười, khiến dáng đi của Tiêu Cẩn lại càng thêm lúng túng.
Chẳng mấy chốc, Cẩm Lan và Cẩm Tước mỉm cười bước vào. Cẩm Lan nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, Thế tử bảo nô tỳ vào hầu người.”
“Ừm, giúp ta gỡ mấy món trang sức xuống trước đi.” Trên đầu Ôn Thanh Uyển cài mấy cân vàng bạc, nặng muốn nghiêng cả cổ.
Cẩm Tước bưng khay đồ ăn trên tay, chẳng biết từ đâu mang đến: “Tiểu thư, Thế tử chưa kịp kính rượu đã vội mở khăn hồng của người, còn bảo nô tỳ đem đồ ăn cho người dùng trước.”
“Tiểu thư, lời đồn không đáng tin đâu. Nô tỳ thấy Thế tử cũng không tệ, đối với người rất tốt.” Cẩm Lan dịu dàng nói.
“Tỷ tỷ nói đúng đó, Thế tử không chỉ mày kiếm mắt sáng, mà còn đối xử với tiểu thư rất tốt. Bên ngoài lại đồn Thế tử dung mạo xấu xí, có thể dọa trẻ con ngừng khóc ban đêm.”
“Tiểu thư, người ăn chút đi, những món này là thị vệ Lãnh Viêm bên cạnh Thế tử đưa cho nô tỳ.”
“Ừm, vậy chúng ta cùng ăn đi.” Ôn Thanh Uyển dịu giọng đáp.
Nàng không nói cho hai nha hoàn biết, từ nội tâm của Ôn Minh Châu nàng đã sớm biết, sở thích của Tiêu thế tử chính là đánh thê tử, một ngày mấy lượt.
Nói xong, nàng liền ăn từng miếng từng miếng món ngon trước mặt, chẳng ngờ Hầu phủ sa sút như vậy mà lại có điểm tâm tinh xảo hơn cả Ôn gia.
“Tiểu thư ăn trước đi, nô tỳ lát nữa sẽ cùng Lãnh Viêm đại ca ăn sau.” Lần đầu tiên Cẩm Tước từ chối cùng tiểu thư dùng bữa.
Ôn Thanh Uyển lấy làm lạ: “Lãnh Viêm đại ca là ai thế?”
“Là thống lĩnh thị vệ bên cạnh Thế tử. Lãnh Phong nói bọn họ từ nhỏ đã theo Thế tử vào sinh ra tử, Thế tử từng cứu họ nhiều lần…”
Cẩm Tước vẫn lanh chanh như trước, đứng sau lưng Ôn Thanh Uyển thao thao bất tuyệt kể về Lãnh Viêm đại ca.
Cẩm Lan đã mấy lần ra hiệu bằng mắt, Cẩm Tước lại chẳng thấy hoặc giả là thấy mà cố tình làm ngơ.
Ăn uống xong, thấy Tiêu Cẩn vẫn chưa quay lại, Ôn Thanh Uyển liền sai Cẩm Tước đi đun nước nóng cho nàng rửa mặt.
Tiêu Cẩn mình mẩy sạch sẽ bước vào, thấy tiểu nha đầu của hắn ngồi ngay ngắn bên ngọn nến đỏ, ánh sáng phản chiếu lên gương mặt nhỏ nhắn, đẹp như tiên trong tranh.
Hắn tiến đến, rót hai chén rượu, đưa một chén cho nàng: “Nương tử, cùng vi phu uống rượu hợp cẩn.”
Ôn Thanh Uyển sống hai đời, chưa từng uống loại rượu này, thấy lạ liền vui vẻ đón lấy, định đưa lên miệng.
“Rượu hợp cẩn phải uống thế này.” Tiêu Cẩn nói rồi vươn tay định nắm lấy cánh tay nàng.
Ôn Thanh Uyển tưởng hắn sắp ra tay hành hung, liền nhanh như chớp dùng tay không cầm chén nắm lấy khuỷu tay hắn, thuận thế quăng qua vai.
“Rầm!”
Bị ném xuống đất, Tiêu Cẩn ngây người, tiểu nha đầu của hắn dữ thế này sao!
Ôn Thanh Uyển chẳng buồn nhìn sắc mặt hắn, nhân lúc hắn còn nằm đó, “rắc” một tiếng, xoay cổ hắn một cái, Tiêu Cẩn lập tức bị trẹo cổ.
Hắn nghiêng đầu, cố trợn mắt nhìn nàng, giơ tay chỉ chỉ: “Nàng… nàng định mưu sát phu quân à? Chúng ta đã là phu…”
Chưa dứt lời, “rắc” một tiếng nữa, cổ tay phải của hắn bị nàng bẻ trật khớp.
Tiêu Cẩn: “…”
Nếu là người khác, chắc chắn không kịp động đến hắn, dù có trẹo cổ thêm gãy tay, hắn cũng sẽ phản kích.
Nhưng người ra tay lại là tiểu nha đầu mà hắn ngày đêm thương nhớ, nên chỉ đành chịu trận, ấm ức nói: “… Nương tử, đỡ vi phu dậy đi…”
Ôn Thanh Uyển vẫn thản nhiên, trong đầu lúc này lại đang hồi tưởng đến những lời tâm niệm mà Ôn Minh Châu từng lộ ra…
Ôn Minh Châu nói: Tiêu Cẩn vừa bước vào động phòng liền đánh nàng ta một trận, rồi gọi người mang nàng ta ném vào phòng củi, còn nói nàng ta là độc phụ.
“Người đâu, mau đem cái kẻ thích đánh thê tử này ném vào phòng củi cho ta.” Ôn Thanh Uyển quyết định ra tay trước để chiếm thế chủ động.
“Thê tử à~, chúng ta còn chưa uống rượu hợp cẩn đâu!” Tiêu Cẩn lại đáng thương nói.
Hắn biết bên ngoài phòng tân hôn giờ chẳng có ai, hai nha hoàn của tiểu nha đầu đều bị Lãnh Viêm dẫn đi ăn rồi.
“Ngươi muốn uống thế nào?” Ôn Thanh Uyển cũng cảm thấy đã thành thân, nên uống rượu hợp cẩn mới xem là phu thê chính thức.
“Thê tử trước hết đỡ vi phu dậy đã.”
“Ngươi chắc là sẽ không đánh ta chứ?” Ôn Thanh Uyển dè dặt hỏi.
“Vi phu sao lại phải đánh thê tử?”
“…”
Nàng làm sao mà biết được chứ!
Ôn Minh Châu từng nói, kẻ thích đánh đập thê tử thì đánh không cần lý do.
Ôn Thanh Uyển vươn tay kéo hắn dậy, trong lòng nghĩ, cổ hắn lệch, tay lại trật khớp, chắc cũng không làm gì được mình.
Tiêu Cẩn nhịn đau, kiên nhẫn dạy tiểu nha đầu cách uống rượu hợp cẩn. Hắn dùng tay chưa trật khớp nâng chén, khoác lên cánh tay ngọc của nàng.
Muốn ngẩng đầu uống cạn cho sảng khoái lại không thể, bởi cổ bị nàng làm lệch, đành nghiêng đầu mà chậm rãi uống.
Trái lại Ôn Thanh Uyển ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch, khuôn mặt nghiêm túc nói: “Rượu hợp cẩn cũng đã uống rồi, ngươi nên vào phòng củi đi thôi.”
“…”
Tiêu Cẩn nào cam tâm, đêm tân hôn hắn mong đợi mười năm, chẳng lẽ phải một mình ra phòng củi sao!
Hắn liền kéo mạnh nàng ngã vào lòng mình, ánh mắt mang theo mê hoặc: “Đêm nay vi phu chỉ thuộc về nàng, đâu cũng không đi.”
Hỏng rồi!
Ôn Thanh Uyển hối hận vô cùng, sớm biết thế thì đã bẻ trật cả hai tay hắn rồi.
Nàng chưa bao giờ ở gần nam nhân như vậy, mặt lập tức đỏ bừng.
Tiêu Cẩn nhìn tiểu nha đầu xinh đẹp như hoa trước mặt, không kiềm được đưa tay khẽ véo má nàng: “Thê tử à~.”
“Rắc…”
“A…” Tiêu Cẩn còn chưa kịp thu lại nét ôn nhu trên mặt, đã đau đến kêu to một tiếng, ngón tay hắn gãy rồi.
Lãnh Viêm cùng Lãnh Phong dẫn Cẩm Tước và Cẩm Lan đến trước cửa phòng tân hôn, chỉ nghe thấy tiếng gào như gϊếŧ heo của thế tử.
“Ha ha… Cẩm Lan muội muội, chủ tử nhà muội lợi hại thế sao?” Lãnh Phong cười hì hì nói nhỏ.
“Lãnh Viêm đại ca, tiểu thư nhà ta dịu dàng lắm, sao chủ tử nhà các huynh lại kêu to như vậy?” Cẩm Tước ngây ngốc cười.
“Hầy! Gia của ta thích tiểu thư nhà các ngươi mười năm rồi, tất nhiên là đang tận lực lấy lòng thôi.”
Trong lòng Lãnh Phong cũng thấy hơi lạ, người không biết còn tưởng gia của hắn bị đánh ấy chứ!
Lãnh Viêm lạnh mặt đứng ngoài cửa không nói, trong lòng chẳng lạc quan như họ.
Quả nhiên, chỉ nghe trong phòng vọng ra tiếng sư tử Hà Đông rống: “Cẩm Tước, vào đây! Mau đem cái kẻ thích bạo ngược thê tử này ném ra phòng củi cho bản tiểu thư!”
Lãnh Viêm sớm đã cảm thấy tiếng động khác thường, lập tức dẫn người xông vào, vừa nhìn liền thấy…
Gia của họ nằm trên giường, cổ lệch hẳn, còn phu nhân thì một tay bẻ ngón tay gia, tay kia kéo cánh tay hắn.
Mọi người đều chết lặng, rồi ngay trước mặt họ, phu nhân thẳng tay bẻ trật khớp cánh tay thế tử.
“Ai nha, thê tử nhẹ tay một chút…” Tiêu thế tử đau đến kêu lớn, mồ hôi lạnh túa ra.
Lãnh Viêm và Lãnh Phong lập tức quỳ xuống đồng thanh kêu: “Phu nhân xin nhẹ tay!”