Chương 9: Khía cạnh trái ngược

Lục Diễm chọn loại đắt nhất, được xem như hàng xa xỉ trong thế giới thức ăn cho mèo. Giá cắt cổ, hiệu quả lại không cao, ít người mua.

Nhân viên thấy cậu chàng vẫn mặc đồng phục trung học, hẳn chỉ là học sinh. Có lẽ bị gương mặt quý khí lại quyến rũ quá mức của cậu ta hấp dẫn, hiếm hoi nảy lòng tốt nhắc nhở:

“Cậu đẹp trai này, nghe tôi một chút, loại này tuy mắc nhưng không đáng tiền đâu.”

Cô rút từ kệ xuống một túi bao bì màu cam:

“Loại này chất lượng gần như tương đương…”

Nhân viên thao thao bất tuyệt.

Lục Diễm vốn nổi tiếng không có kiên nhẫn, vậy mà lần này hiếm hoi không bỏ đi ngay, ngược lại còn ngoan ngoãn đứng đó, chăm chú lắng nghe.

Tô Thiển ngáp khẽ, liếc nhìn cậu ta.

Chàng trai thường ngày cao ngạo, lạnh lùng, giờ phút này lại cúi đầu nghiên cứu gói thức ăn nhân viên giới thiệu. Trong ấn tượng của Tô Thiển, Lục Diễm vốn dĩ là tên công tử bất hảo kiêu ngạo, tự phụ, chẳng phải người biết lắng nghe.

Thế nhưng lúc này, mái tóc đen phủ trán, ánh mắt cụp xuống, vẻ mặt nghiêm túc lạ thường.

Ban đầu Tô Thiển thấy lạ, rồi nhanh chóng hiểu ra.

Lục Diễm nuôi một con mèo Ba Tư tên “Sisi”, lông trắng muốt, thanh nhã và kiêu kỳ y như tên gọi. Cậu ta cưng chiều nó hết mực.

Bình thường thì lạnh nhạt xa cách như một pho tượng được chạm khắc tinh xảo không có cảm xúc. Thế nhưng đối với mèo cưng, lại dành trọn dịu dàng.

Cậu ta còn yêu thích nhϊếp ảnh, trong các tác phẩm của mình, quá nửa đều là những dáng vẻ tao nhã của Sisi.

Tô Thiển đoán rằng, con mèo này có lẽ là món quà của một cô gái vô cùng quan trọng đối với cậu ta.

Sở dĩ suy đoán là con gái, vì ngày ấy khi vào căn phòng anh đặc biệt chuẩn bị cho Sisi, cô từng nhận ra vài dấu vết mơ hồ.

Phòng của Sisi, mọi bày trí đều mang sắc hồng phấn ngọt ngào, tràn ngập phong cách công chúa, trong khi Lục Diễm rõ ràng lại ưa thích sự đơn giản, tông màu lạnh.

...

Trời vừa chạng vạng, cửa hàng thú cưng bắt đầu náo nhiệt hẳn lên. Vì nơi đây chỉ bán thức ăn cho mèo, mà người nuôi mèo đa phần là các cô gái, cho nên tụ tập không ít nữ sinh.

Khuôn mặt quá đỗi nổi bật của chàng trai, cộng thêm khí chất lạnh lùng trong suốt, rất dễ dàng thu hút ánh mắt của họ.

Tô Thiển ngẩn ngơ nhìn cậu ta, thầm nghĩ: lúc cậu ta yên lặng, không châm chọc cũng chẳng ngang ngược, lại toát lên sự trong sáng thuần khiết của một cậu thanh niên trẻ, quả thật có sức hút, khó trách được các cô gái liêu xiêu vì vẻ ngoài này.

Nghĩ tới ngày xưa, chẳng phải chính cô cũng từng bị vẻ ngoài của cậu ta đánh lừa, ngỡ rằng đây là một anh chàng ngây thơ ngoan ngoãn, để rồi giờ đây sa chân khó thoát.

Trong lúc suy nghĩ vẩn vơ, bất chợt chàng trai ngẩng đầu, ánh mắt vô tình chạm vào tầm nhìn của cô.

Đôi mắt cậu ta, con ngươi đen nhánh, sâu thẳm như chứa cả một bầu trời sao vụn vỡ.

Dù Tô Thiển đã chuẩn bị sẵn tâm lý, trong lòng luôn giữ cảnh giác tuyệt đối với cậu ta, lúc này vẫn không khỏi xao động đôi phần.

Tựa như trong tim bị một con côn trùng nhỏ cắn khẽ, vừa ngứa vừa nhột.

Cô vội cúi đầu, mở sách ra, nín thở tĩnh tâm, cố khiến bản thân bình ổn lại.

Lục Diễm thoáng ngạc nhiên, đôi mắt đen thẳm phủ thêm một tầng sương mờ.

Cậu ta không bước đến, chỉ lặng lẽ quan sát cô vài giây, sau đó khẽ dời tầm mắt như chẳng có chuyện gì.

Tô Thiển lật sách thêm mấy trang, hơi thở dần ổn định, cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh.

Trong tiệm người đông ồn ào, chật chội đến chẳng còn chỗ đứng, Tô Thiển bị chen lấn, khó chịu không thôi, dứt khoát gấp sách, bước ra ngoài.