Chương 8: Cậu ta không thích vị chanh

Người đàn ông trung niên ở ghế phụ quay đầu mỉm cười với cô, xem như chào hỏi.

Tô Thiển không quen thân với ông ta, chỉ biết họ Hạ, vẫn luôn đi theo Lục Diễm, giúp cậu ta việc này việc kia như một kiểu trợ lý, nói không rõ là quản gia hay gì khác.

Chiều muộn, trời dần tối, ánh đèn thành phố vừa lên, quầng sáng nhàn nhạt bao phủ lấy thân xe.

Xe lăn bánh băng băng, Lục Diễm vẫn luôn nói chuyện điện thoại, trong xe vang vọng giọng nói trầm thấp dịu dàng của cậu ta, tiếng Anh chuẩn giọng London, nghe rất dễ chịu.

Trình độ tiếng Anh của Tô Thiển cũng coi như khá, nhưng chỉ dừng lại trên giấy, còn nói và nghe thì thật sự không ra sao.

Tô Thiển nghe chẳng hiểu, cũng chẳng buồn quan tâm cậu ta đang nói gì, bèn nhắm mắt dưỡng thần. Chẳng bao lâu, mí mắt nặng trĩu, cơn buồn ngủ ập đến.

Trong cơn mơ màng, khẩu trang bị tháo xuống. Giấc ngủ của Tô Thiển vốn rất nông, toàn thân khẽ run lên, lập tức tỉnh táo.

Người con trai lười nhác tựa vào ghế xe, ngón tay thon dài trắng trẻo khẽ vân vê chiếc khẩu trang dùng một lần của cô. Tô Thiển hơi sững lại, chỉ thấy cậu cúi người sát tới gần.

Hơi thở nóng ấm phả vào mặt, Tô Thiển vô thức ngả lưng ra sau. Đôi mắt đen láy của cậu ta gắt gao nhìn chằm chằm vào cô, trong đáy mắt thoáng lóe chút không vui.

Khi Tô Thiển còn chưa kịp phản ứng, ngón tay cái của cậu đã áp lên môi cô.

Đầu ngón tay lướt nhẹ qua đôi môi đỏ, mang theo chút sắc hồng.

Động tác cậu ta rất nhẹ, không vội vàng mà từ tốn chậm rãi xóa sạch từng lớp son trên môi cô cho đến khi không còn vết tích.

Hơi thở của Tô Thiển khựng lại, sống lưng lạnh toát, cả người cứng ngắc.

Lục Diễm rút một tờ giấy ăn, lau sạch dấu son trên ngón tay, rồi nghiêng đầu nhìn cô, giọng thản nhiên:

“Ăn cái gì vậy?”

“Kẹo.”

“Ngọt không?”

“… Bình thường.”

Nói rồi cậu ta lại áp sát cô. Tô Thiển như đối diện kẻ thù, vội vàng muốn né đi, song cằm đã bị giữ chặt lại.

Cậu cúi đầu, đôi môi lạnh mỏng không chút do dự phủ xuống.

Nụ hôn của cậu ta từ trước đến nay luôn ngang tàng, không cho phép khước từ. Tô Thiển còn chưa kịp phản ứng, đã bị ép mở miệng.

Trong khoang miệng tràn ngập vị chua chát của chanh, trái tim lại rối loạn một mảnh.

Hơi thở Tô Thiển mất nhịp, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt cậu ta.

Lục Diễm cũng không tránh né, ánh mắt sâu thẳm khó đoán. Nếm được vị chanh chua gắt, đôi lông mày khẽ chau, rồi nhanh chóng buông môi cô.

“Tôi không thích chanh.”

Gương mặt cậu ta không chút biểu cảm, nhìn cô lạnh nhạt:

“Nhớ đấy, lần sau đừng có làm trò này.”

Sau đó, cậu ta lạnh lùng đeo tai nghe, coi như không để ý đến sự tồn tại của cô.

Thân thể căng chặt của Tô Thiển từ từ thả lỏng.

Ánh mắt dõi ra ngoài cửa kính, cố gắng gạt bỏ dư vị thân mật vừa rồi, nhưng hơi nóng trên gương mặt mãi rất lâu mới tan.

Tại cửa hàng thú cưng, nhân viên với nụ cười nhiệt tình quá mức ra chào. Chàng trai trẻ mặc đồng phục khom người, những ngón tay trắng trẻo lướt qua dãy thức ăn cho mèo, đôi mày đậm sắc hơi nhíu lại, dường như đang cân nhắc lựa chọn.

Tô Thiển ôm hai cuốn sách, đứng cách đó không xa, lặng lẽ chờ.

“Đây là loại thức ăn mới nhập của cửa hàng, hoàn toàn nhập khẩu, rất thích hợp cho mèo thuần chủng.”

Lục Diễm không đáp.

“Nếu cậu không thích loại này cũng không sao, tôi có thể giới thiệu loại khác.”

“Không cần.”

Cậu ta thẳng người, lấy một túi thức ăn từ kệ, liếc mắt qua nhân viên.

“Loại này.”

Rồi lắc nhẹ túi thức ăn trong tay:

“Mười túi.”