Tô Thiển chạy một mạch về ký túc xá, vốn định tắm rửa một cái, nhưng với tính khí của Lục Diễm thì sẽ không có kiên nhẫn chờ quá lâu, Tô Thiển đành đơn giản thay một bộ quần áo.
Trong chiếc cardigan dệt kim màu xanh nhạt, mặc bên trong là áo sơ mi cổ bèo kiểu dáng nghiêm chỉnh. Tô Thiển bình thường sợ lạnh nhất, quần áo đa phần là quần dài, ít mặc váy.
Tiện tay lấy một chiếc quần bò mặc vào, dưới chân đi một đôi giày thể thao màu trắng đế bằng, thời trang gì thì cũng phải đặt sự thoải mái lên hàng đầu.
Trước khi ra cửa, nghĩ đến điều gì đó, Tô Thiển tìm một sợi dây buộc tóc màu đen, buộc thành đuôi ngựa. Nhìn vào gương, Tô Thiển do dự một lát rồi lấy từ ngăn kéo ra một thỏi son.
Là một thỏi son bình thường, hoàn toàn không phải hàng hiệu, chất son cũng ở mức bình thường, Tô Thiển vặn nắp, tô vài lượt lên môi.
Cô biết Lục Diễm ghét tất cả những sản phẩm kém chất lượng, cũng chẳng có thiện cảm gì với đôi môi đỏ rực. Trưa nay bị cậu ta ép hôn ngay trên sân tennis, trong lòng Tô Thiển vẫn còn chút thất thần. Như thể bật công tắc phòng vệ, Tô Thiển dứt khoát chọn toàn những thứ mà cậu ta chán ghét, nhưng cũng đồng thời làm bản thân khó chịu.
Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, liếc thấy góc tầng hai bàn học có hộp kẹo chanh, Tô Thiển tiện tay lấy bỏ vào chiếc túi nhỏ.
Diêm Manh trở về ký túc xá, vừa đẩy cửa liền thấy Tô Thiển đang cầm một cái khẩu trang đeo lên mặt.
“Thời tiết thế này, cậu đeo khẩu trang làm gì?”
Sau khi bước sang tháng Tư, sương mù tan hết, không khí trong lành, thời tiết cũng dần ấm áp, đúng là lúc thích hợp để hít thở khí trời.
“Phòng sói.”
Tô Thiển che gần nửa gương mặt, nửa đùa nửa thật trả lời.
Diêm Manh: “…”
Lại một mạch chạy đi, Tô Thiển canh đúng giờ đến khu vực cổng phía Nam trường Z.
Vừa tan học không lâu, trước cổng nam đã tụ tập khá nhiều sinh viên. Nơi này gần phố ăn uống, xem như chỗ giải trí ăn uống của sinh viên.
Tô Thiển đưa mắt nhìn quanh, rất nhanh đã thấy chiếc Maybach nổi bật của Lục Diễm ở bên kia đường.
Con người này thật kỳ lạ, rõ ràng là một thanh niên trẻ tuổi, lại chẳng hứng thú gì với xe thể thao hào nhoáng. Xe nhà cậu ta ngoài xe thương vụ thì toàn xe việt dã.
Chiếc Maybach màu đen bật đèn cảnh báo dừng bên lề đường, vừa phô trương vừa hút mắt, đã có không ít sinh viên nhìn về phía đó.
Tô Thiển chần chừ mãi, bất giác chậm lại bước chân.
Mặc dù Tô Thiển không quá để ý ánh nhìn của người khác, nhưng cũng chưa từng muốn trở thành tiêu điểm.
Ngay lúc đó quả thật thấy khó xử, điện thoại trong túi rung lên, Tô Thiển biết có lẽ cậu ta đã mất kiên nhẫn.
Cửa kính phía sau khẽ hạ xuống, Tô Thiển cúi thấp mắt, ngón tay trong suốt siết vào lòng bàn tay, ép bản thân quên đi ánh mắt dò xét xung quanh, bước về phía chiếc xe.
Đứng lại trước xe, Tô Thiển khẽ gõ mấy cái lên cửa kính.
Cửa không mở, chỉ có cửa sổ hạ xuống, lộ ra gương mặt cao ngạo lạnh lùng của Lục Diễm.
Đôi mắt đen láy nhàn nhạt liếc qua Tô Thiển, cậu ta giơ cổ tay, một tay chống cằm, lặng lẽ nhìn cô.
Tô Thiển đáp lại ánh mắt ấy, trong lòng thấp thỏm không yên, nhưng bề ngoài lại giữ thái độ rất đúng mực, mỉm cười ngọt ngào với cậu ta.
Lục Diễm chăm chú nhìn cô một lát, một lúc lâu sau mới mở cửa xe.
Sau khi Tô Thiển ngồi vào xe, vô thức liếc ra ngoài, quả nhiên thấy không ít người hiếu kỳ đứng lại, cố nhìn vào trong.
Kéo khẩu trang lên, Tô Thiển tựa vào ghế, ấn nút nâng cửa kính.