Nhớ hồi mới vào trường, câu lạc bộ tennis từng có nhã ý chiêu mộ, nhưng Tô Thiển từ chối thẳng thừng. Trong nhận thức của Diêm Manh, Tô Thiển giống như con quay không ngừng xoay, mỗi ngày ngoài giờ học thì đều đi làm thêm đủ kiểu.
Tình hình gia đình của Tô Thiển, Diêm Manh đại khái biết, vừa thương xót vừa càng thêm khâm phục.
Cô ấy thông minh lại chăm học, quan trọng nhất là chịu khó, không kiểu cách, người lại xinh đẹp. Từ lúc mới nhập học đã có một đám con trai ngày nào cũng canh dưới ký túc xá tỏ tình.
Nhưng dường như Tô Thiển lại chẳng để tâm với chuyện yêu đương.
Lâu dần, Tô Thiển trở thành đóa hoa cao ngạo không thể chạm tới của khoa Luật.
Chỉ có Diêm Manh biết, căn bản là cô ấy chẳng có thời gian yêu đương, tâm trí cũng không đặt ở đó.
“Không biết. Nên mới làm người đánh tập.”
Tô Thiển cười cười như không, vòng vo trả lời.
“Đối tác là con trai à?”
“Ừ.”
Tô Thiển lấy sách ra.
Diêm Manh có hứng thú, lắc lắc tay cô: “Đẹp trai không? Có ảnh không?”
Tô Thiển xoay xoay cây bút trong tay, ngẫm nghĩ một lúc rồi nghiêm túc trả lời: “Không đẹp trai.”
Nghe vậy, hứng thú của Diêm Manh giảm luôn một nửa.
“Lại còn là một tên biếи ŧɦái.”
Cuối cùng, Tô Thiển còn thêm một câu.
Diêm Manh: “..."
Trong giờ học, giảng gì Tô Thiển hoàn toàn không để ý, cả người chìm trong nỗi sợ bị cái lạnh khống chế mà run rẩy. Khó khăn lắm mới cầm cự đến lúc tan học, nhìn đồng hồ, đã hơn sáu giờ mười lăm.
Lúc này người đông, Tô Thiển cũng không vội đứng dậy. Diêm Manh phải tham gia một buổi họp đồng hương, nói là đồng hương nhưng thật ra chính là kiểu liên hoan trá hình. Trước đây Tô Thiên từng bị Diêm Manh kéo đi góp mặt, kết quả rước về một đống phiền phức không cần thiết, từ đó cô không đi nữa.
Diêm Manh gấp sách, chạm nhẹ vào cô: “Tối nay có hẹn, đi không? Với mấy anh chàng đẹp trai khoa máy tính.”
“Không, mình có việc làm thêm.”
“Làm thêm? Là công việc gia sư cậu tìm được trong kỳ nghỉ đông đó hả?”
Tô Thiển uể oải đáp một tiếng.
Diêm Manh cũng không hỏi thêm, đứng thẳng người duỗi lưng một cái, liếc thấy một nam sinh đang vượt qua đám đông mà nhìn về phía bọn họ. Diêm Manh nhìn kỹ, nhận ra đó là một trong những “cao lãnh chi thảo” của khoa Luật – Lâm Dương, sinh viên lớp Năm.
“Nào, cậu định xử lý anh chàng Lâm đẹp trai thế nào đây?”
Tô Thiển lười nhác nâng mí mắt lên, rồi lại trở về dáng vẻ uể oải ban đầu:
“Hử? Ai cơ?”
Âm thanh có phần mơ hồ, mang theo cảm giác buồn ngủ.
Diêm Manh bĩu môi: “Lâm Dương lớp Năm đó, tám phần là cậu ta có ý với cậu. Tớ đã nhìn ra từ hôm tiệc giao lưu đêm giao thừa rồi.”
Tô Thiển chẳng mấy để tâm: “Ê đừng nói bừa nha.”
Diêm Manh bật cười phản bác: “Cậu ta đứng đó nhìn cậu rất lâu rồi, tớ đoán nhất định đang chờ cậu.”
Tô Thiển liếc về phía Lâm Dương, quả nhiên thấy Lâm soái ca dường như đang do dự, bước chân chần chừ, chỉ là khi chạm phải ánh mắt cô, cậu ta hơi né đi một chút.
Không hiểu sao trong lòng Tô Thiển lại bực bội.
Qua mấy phút, người trong giảng đường đã thưa thớt, Lâm Dương đứng ở cửa chần chừ rất lâu, cuối cùng nghiến răng đi về phía hàng ghế sau.
Trong túi quần là hai tấm vé hòa nhạc, buổi biểu diễn của bậc thầy piano Kressmann. Lâm Dương đã sớm nhờ người mua được vé VIP ở khu khách quý, vị trí cực đẹp.
Lâm Dương vẫn luôn cảm thấy trên người Tô Thiển có một loại khí chất cao quý, trong cách cư xử từ tốn, không gần không xa, dịu dàng nhưng lại xen chút xa cách, đặc biệt phù hợp với những buổi hòa nhạc tao nhã như vậy.
Cậu đối với Tô Thiển xem như là tiếng sét ái tình. Cô là đại diện tân sinh của khóa họ, khi cô đứng trên sân khấu, hùng hồn thuyết trình, Lâm Dương đã bị cô gái xinh đẹp rạng ngời này hút trọn toàn bộ tâm trí.