Chương 3: Thất thường khó đoán

Lục Diễm đang hôn đến cao hứng chợt nhận ra cô gái trong lòng khẽ giãy giụa, cậu ta nheo mắt một chút nhưng động tác hôn lại càng sâu hơn, tưởng nhiệt huyết cao trào mà trong đáy mắt vẫn ánh lên tia lạnh lẽo, không một chút nào tăng nhiệt.

Cậu cúi nhìn xuống, thấy gò má cô gái hơi ửng đỏ, hơi thở dồn dập không đều, nhưng đôi mắt sáng lại rất giống mình – sâu như đáy hồ không một chút gợn sóng.

Cuối cùng, sau một lúc lâu bị Lục Diễm giữ chặt hôn, Tô Thiển mới thoát khỏi sự kìm kẹp, đôi tay mềm yếu bám lấy áo thun của cậu.

Tiếng thở của hai người trong phúc chốc giao hòa vào nhau, kéo dài không dứt. Hai tiếng thi đấu tennis đã mệt rã rời, huống chi nụ hôn cũng tiêu tốn không ít sức lực.

Chân Tô Thiển mềm nhũn, nghe thấy tiếng động, cô nghiêng đầu tránh khỏi môi cậu ta:

“Lục Diễm.”

“Ừm?”

Cậu ta đáp khẽ, lười nhác:

“... Có người tới.”

“Ừ.”

Giọng nói thừa phần hờ hững, ánh mắt đen sâu nhìn chằm chằm cô, mặt không đổi sắc, hỏi ngược lại:

“Thì sao?”

Hơi thở Tô Thiển hơi khựng lại, bị cậu ta bóp cằm.

Thấy Lục Diễm tiếp tục cúi đầu lại gần, cô vô thức quay mặt đi.

Tiếng bước chân lại gần mỗi lúc một rõ, tim Tô Thiển loạn nhịp, hai tay đưa ra đẩy nhẹ cậu ta.

Lần này, Lục Diễm không ngang bướng nữa.

Đang lúc cao hứng bị người khác quấy rầy, thật là mất hứng.

Buông tay cô gái, Lục Diễm ngẩng đầu, dùng ngón tay cái khẽ lau vệt nước nơi khóe môi, lạnh lùng liếc Liên Khải.

Liên Khải ngượng ngùng vẫy tay, cười gượng gạo:

“Lục Diễm, thầy chủ nhiệm gọi các cậu, có chuyện thì đi tìm thầy nói nhé.”

“Các cậu?”

“Số nhiều sao?”

Lục Diễm nhìn ra ngoài sân bóng, gương mặt tuấn tú lạnh lùng không để lộ chút biểu cảm nào, ánh mắt thẳng tắp rơi trên người Hạ Tinh Trình và mấy người bên cạnh.

Một cán bộ lớp, một cán sự học tập, cộng thêm Liên Khải – cán sự thể dục.

Lục Diễm khẽ bật cười, nhưng giữa hàng lông mày lại như phủ một tầng sương lạnh.

Liên Khải thực ra có chút sợ, không dám lên tiếng, chỉ nhân cơ hội lén quan sát cô gái trong lòng cậu ta.

Da trắng, dáng đẹp, chân dài, vòng một cũng rất nở nang.

Lúc trước ở trường vẫn hay đồn rằng Lục Diễm thích những cô gái đẹp với số đo 34D, giờ Liên Khải bắt đầu tin thật.

Nhưng cậu này cũng chẳng dám nhìn lâu, nhất là khi biết rõ kẻ trước mặt có tính chiếm hữu cực mạnh.

Tô Thiển tựa trán vào ngực Lục Diễm, hơi thở khẽ run. Dù vừa rồi có tiếp xúc thân mật, nhưng khi lớp “ham muốn” ấy bị gỡ bỏ, cũng đừng mong cậu ta dịu dàng hơn chút nào.

Thậm chí lúc đôi chân cô vẫn còn mềm nhũn, cậu ta đã lùi lại mấy bước, đẩy cô ra.

Tô Thiển cố gắng đứng vững. Chuyện hôn nhau trước đám đông, nói không ngượng là giả, nhưng từ chối thì lại chẳng làm được, nên dứt khoát giả vờ như không biết gì.

Dù sao cô cũng đã quen với việc treo lên gương mặt nụ cười dịu hòa, tự động chặn mọi người không liên quan.

Chỉ là... cậu con trai trước mặt này có phải hơi quá đáng rồi không? Tô Thiển thậm chí còn cảm nhận được ánh mắt cậu ta, lúc vô tình lúc cố ý, dừng lại trên đôi chân trần của mình.

Dù đã sang xuân nhưng không khí vẫn lạnh buốt, việc để trần đôi chân mặc váy ngắn đã chẳng hợp thời tiết rồi lại bị ánh mắt đàn ông nhìn chằm chằm như vậy, thực sự khiến người ta bực bội.

Tô Thiển không nhịn được trừng mắt liếc cậu ta một cái.

Đôi mắt cô cực đẹp, ánh nhìn lưu chuyển tự nhiên đã mang theo vài phần quyến rũ. Liên Khải bị cô liếc một cái, sống mũi bất giác nóng lên.

Ngẩng đầu lần nữa, liền bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Lục Diễm đang nhìn mình.

Mọi sự mập mờ trong thoáng chốc tan thành mây khói.

“Vậy... tôi đứng bên cạnh đợi cậu.”