Chương 28: Liên quan gì đến tôi

Còn ba phút nữa mới đến giờ vào học, nhà vệ sinh nam trống trơn.

Lục Diễm đẩy cửa bước ra, Hạ Tinh Trình dựa vào tường, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu.

Lục Diễm đứa mắt liếc cậu ta một cái, ánh nhìn lạnh nhạt, rồi vượt qua, đi thẳng đến bồn rửa tay.

Cậu vặn mở vòi nước, tiếng nước chảy róc rách vang lên.

Giữa âm thanh nước chảy, Hạ Tinh Trình nhàn nhạt cất tiếng:

“Trong giờ Toán, là cậu làm phải không?”

Lục Diễm không đáp, thong thả rửa sạch tay. Cậu mắc chứng ám ảnh sạch sẽ, làm việc gì cũng cực kỳ coi trọng nghi thức, rửa tay luôn tuân thủ nguyên tắc năm lần.

Dòng nước lạnh lẽo chảy qua kẽ ngón tay, Hạ Tinh Trình thấy động tác của cậu không nhanh không chậm thì bước lên một bước, chất vấn:

“Tại sao lại làm như vậy?”

“Hửm?”

Âm cuối khẽ kéo dài, lười biếng mà lại khiến người khác khó rời mắt.

“Tiết học này rất quan trọng với thầy chủ nhiệm, hơn nữa lãnh đạo trường cũng có mặt, cậu làm vậy…”

Cậu ta lạnh nhạt ngắt lời, giọng dửng dưng:

“Thì sao?”

Hạ Tinh Trình sững lại.

Cuối cùng Lục Diễm tắt vòi nước, nghiêng đầu nhìn cậu ta, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt:

“Không liên quan đến tôi.”

Một câu nghe chẳng đầu chẳng cuối, nhưng Hạ Tinh Trình lại hiểu ý.

“Không liên quan đến tôi” mà Lục Diễm nói không phải là lời phủ nhận cáo buộc, mà là cậu hoàn toàn không quan tâm việc tiết học ấy có quan trọng với thầy Lý Thành Công hay không.

“Là vì tấm ảnh đó sao? Cậu không muốn người khác biết mối quan hệ giữa cậu và cô gái kia, đúng chứ?”

Nhờ cha mình, Hạ Tinh Trình biết đôi chút về Lục Diễm. Cậu ta là người cực kỳ ghét người khác xâm phạm đời tư. Tấm ảnh đó hẳn đã chạm đến giới hạn, khiến cậu ta thực sự nổi giận.

Hạ Tinh Trình vốn nghĩ cậu sẽ tìm kẻ khơi mào gây chuyện mà đánh cho một trận, không ngờ lại làm ra chuyện điên rồ đến thế - không chỉ xâm nhập vào điện thoại của thầy Lý, mà còn giở trò với Đỗ Phong Hành ngay trong lớp.

Cậu thật sự không thể hiểu nổi cách suy nghĩ của Lục Diễm.

Lục Diễm khẽ cười:

“Cô gái đó? Ai cơ?”



Tô Thiển ấn nút thang máy, cô vừa kết thúc một buổi phỏng vấn.

Học sinh mà Tô Thiển sắp dạy kèm là Chung Li, em họ của Lâm Dương.

Nói cho đúng, công việc làm thêm này bắt nguồn từ một đàn anh ở trung tâm khởi nghiệp của trường đại học. Buổi chiều hôm ấy, anh gọi điện cho cô, nói có một công việc gia sư, hỏi cô có muốn nhận không.

Gia sư dạy Toán cho một học sinh cấp hai, mỗi tuần ba buổi, học phí 300 một buổi, khu chung cư chỉ cách Đại học Z một con đường, rất tiện.

Tô Thiển tính toán thời gian, mỗi tuần cô dạy Lục Diễm ba buổi - thứ Hai, Tư, Sáu - thỉnh thoảng cả Chủ nhật. Các ngày còn lại dù đã có việc làm thêm khác, nhưng nếu sắp xếp khéo, công việc này vẫn có thể đảm đương được.

Suy nghĩ vài giây, Tô Thiển liền đồng ý.

Cô rất cần tiền, chẳng có tâm trí để đắn đo thêm. Dù mẹ của Chung Li trông có vẻ khó tính, hay bắt bẻ, mà Chung Li lại là em họ của Lâm Dương.

Sau vụ việc hôm đó, Tô Thiển vẫn còn ngượng ngùng. Sau giờ học bóng chuyền, Lâm Dương chủ động đến bắt chuyện, nói rằng cậu không để bụng, còn bảo sẽ giới thiệu cho cô một công việc làm thêm.

Tô Thiển vốn tưởng công việc này chắc chắn có liên quan đến Lâm Dương, nhưng khi thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Chung Li, như thể không hề hay biết gì, cô lại thấy yên tâm hơn.

Thỏa thuận xong xuôi, mọi chuyện xem như đã ổn thỏa.

Thang máy dừng ở tầng 22, Tô Thiển bước vào.

Cô ấn số tầng, khi cửa thang máy sắp khép lại, liền nghe thấy giọng nam trầm thấp phía sau:

“Chờ chút.”