Chương 27: Hào quang nào sáng hơn

Hiệu trưởng không thể giữ được vẻ bình tĩnh, đứng dậy trước tiên, vừa cúi đầu xin lỗi mấy vị đồng nghiệp, rồi mới quay sang nhìn Lý Thành Công.

Ánh mắt ông sắc như dao, khiến ai nấy không dám đối diện.

Lý Thành Công cảm thấy mình mất hết thể diện.

Tan học, Đỗ Phong Hành bị kéo thẳng vào phòng giáo viên.

Trong lớp học rất náo nhiệt, mọi người đang bàn tán rôm rả về chuyện vừa xảy ra.

Phó Dao lén liếc nhìn Lục Diễm.

Cậu ta đang gục trên bàn, trong tai đeo tai nghe, mí mắt hơi khép, trông dường như chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì.

Chu Tĩnh ngồi hàng trước quay lại, khẽ nói với Phó Dao:

“Trước giờ tớ cứ nghĩ Đỗ Phong Hành là kiểu lưu manh có phong cách, ai ngờ lại đê tiện thế. Vậy mà lại từng là đại ca của trường mình, cậu tin nổi không?”

Phó Dao khép sách lại, không đáp lời.

Chưa được bao lâu, cậu trai bên cạnh tháo tai nghe xuống.

Phó Dao quay đầu nhìn cậu ta.

Cậu ta trông như vừa mới tỉnh dậy, đôi mắt còn mơ màng, vài lọn tóc trước trán dựng lên, cả người toát ra vẻ lười biếng, tùy ý. Trong mắt Phó Dao, cậu ta giống hệt con mèo vừa tắm nắng xong.

“Tránh ra.”

Giọng cậu trầm khàn, rõ ràng không mang chút ấm áp nào, nhưng khi lọt vào tai, lại như xuyên qua màng nhĩ, chạm thẳng vào tim.

Tim Phó Dao khẽ run lên, cô ngơ ngẩn nhìn cậu, quên cả nghe cậu nói gì.

Lục Diễm nheo mắt, ánh nhìn thẳng tắp, giọng vẫn bình thản không gợn sóng, song thấp đi vài phần:

“Nhường chút.”

Phó Dao như sực tỉnh, vội vàng kéo ghế dịch về phía trước.

Cậu thanh niên nới lỏng cổ áo. Bộ đồng phục của Trường cấp ba trực thuộc Đại học Z có kèm cà vạt.

Cậu vốn ghét gò bó, bàn tay thon trắng khẽ móc lấy cà vạt, kéo ra rồi tiện tay ném lên bàn.

Động tác phóng khoáng, lại mang theo vài phần gợi cảm chết người.

Mặt Phó Dao nóng lên, đỏ bừng không kìm được.

Đợi đến khi bóng cậu ta khuất khỏi lớp, cô mới khẽ thở dài một hơi thật dài.

Quay đầu lại, cô bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Chu Tĩnh.

“Dao Dao, tên họ Lục này lúc nào cũng lạnh lùng thế à? Nói thật nhé, ai cũng đồn cậu ta thích mấy cô ngực 34D, nhưng tớ thấy cậu ta chẳng có tí hứng thú nào với con gái cả. Ngày nào cũng chỉ trốn học với ngủ, nếu không nhờ cái mặt đó và khí chất ngang tàng kia, còn tưởng cậu ta là kiểu con trai chỉ biết cắm đầu vào game.”

Phó Dao: “…”

Chu Tĩnh cười hí hửng, ghé sát lại nói nhỏ bên tai cô:

“Rốt cuộc cậu thích cậu ta ở điểm nào thế? Lạnh như cục đá, nhìn thôi đã thấy muốn đông cứng người rồi. Tớ thấy lớp trưởng còn tốt hơn nhiều - dịu dàng, chu đáo, nho nhã, ai cũng quý.”

Phó Dao thoáng ngẩn người, không gật mà cũng chẳng lắc, vẻ mặt mơ hồ.

Chu Tĩnh thấy thế càng buồn cười, lại trêu cô thêm vài câu, nhưng ánh mắt chẳng mấy chốc đã vượt qua Phó Dao, dừng lại ở Hạ Tinh Trình - người ngồi cách cô một hàng - trong mắt là sự ngưỡng mộ khó giấu.

Chẳng bao lâu, Hạ Tinh Trình cũng đứng dậy, đi về phía cửa lớp.